Bệnh vương tuyệt sủng độc phi » Trang 179

Chương 100 (tiếp):

Nhìn thấy là người phương nào, Nhạc Sở Nhân liền thả tay xuống, hai ngày ở đây, nàng đúng là lần đầu tiên nhìn thấy hắn. Trong Tần trạch hắn bị nàng quật ngã, sau lúc Diêm Cận trở về liền không thấy bóng dáng hắn nữa.

Đến gần, Bùi Tập Dạ cũng không nhe nhởn tươi cười như thường ngày, trái lại khuôn mặt khả ái có chút thâm trầm.

Nhạc Sở Nhân nhíu mày, trên dưới đánh giá hắn một phen: “Ngươi còn chưa về?” nàng vẫn cho là hắn sẽ về Hoàng Thành, người này không chút xấu hổ coi Đại Yến như nhà mình, tự do qua lại.

Hắn bước tới cách nàng nửa thước liền dừng lại, đôi con ngươi tinh xảo nhìn không ra vui giận, chính là cứ như vậy nhìn nàng, ánh mắt hắn làm người ta cảm thấy hốt hoảng.

“Không nói lời nào? Dẫn ta đến đây lại chẳng nói gì? Ta đi nha!” Nàng xoay người muốn đi, người phía sau mới đột nhiên lên tiếng: “Không cho đi.”

“Ngươi muốn làm gì? Vì chuyện đêm hôm đó sao? Mặc dù ta rất cảm tạ ngươi giúp đỡ ta, chỉ là hết cách rồi, có một số chuyện cơ mật thật sự không để cho người ngoài biết.” Nàng bộ mặt chính khí, lời lẽ hùng hồn .

“Cảm tạ? Sắc dụ bản thiếu rồi ghim bản thiếu ngất, đấy là cảm tạ?” Bùi Tập Dạ nhướng mày, rất có áp lực.

“Đó không phải là sắc dụ, chỉ là tiểu mưu kế thôi mà.” Sắc dụ? Hắn nói giống như nàng cởi hết quần áo rồi bò tới giường hắn vậy, bị Phong Duyên Thương nghe được, “ mặt hàng” này kiểu gì cũng sẽ trở mặt với nàng.

“Lợi dụng bản thiếu xong liền nhẫn tâm vứt bỏ, thế gian này vô tình nhất quả nhiên chính là lòng dạ nữ nhân.” Hắn quay mặt nhìn nơi khác, một bộ dạng uất ức.

Đọc FULL truyện tại đây

“Ngươi không cần biểu hiện ra ngoài mình là người uất ức, ngươi theo chúng ta đi vào Tần trạch không phải là muốn biết chúng ta làm gì trong đó sao? Người là người nào, chúng ta là người nào, không cho ngươi biết là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Nếu lúc ấy ta đuổi ngươi đi ngươi sẽ đi sao? Chắc chắn không, thế nên tốt nhất là đánh ngất ngươi. Ngươi nên may mắn tại thời điểm ngươi hôn mê chúng ta không trực tiếp làm thịt ngươi, theo lý thuyết ngươi phải cảm ơn ta mới đúng.” Nàng hai tay ôm ngực, thứ nàng không sợ nhất chính là biện luận, rất nhiều chuyện vô ý từ miệng nàng nói ra lại trở nên rất có ý tứ.

Bùi Tập Dạ quả nhiên im lặng, mặt trợn tròn nhìn nàng, một hồi lâu mới hừ lạnh, Nhạc Sở Nhân hả hê nhíu mày cười khẽ.

“Không phản đối sao? Ngươi đừng có ở chỗ này bới lông tìm vết nữa đi, nhanh cút trở về Hoàng Thành đi. Lễ cưới của Ngũ ca sắp tới rồi, người tới chúc là quan lễ, ngươi rõ ràng là Bắc Vương lại cứ chạy loạn khắp nơi.” Phong Duyên Thiệu chắc cũng biết được hắn đang ở Lân Châu, nếu không làm gì có chuyện một chút động tĩnh cũng không có chứ.

“Các ngươi lúc nào thì trở về?” Hắn nhìn nàng, sắc mặt không còn thâm trầm nữa, khóe môi treo nụ cười, bên má hiện lúm đồng tiền nhàn nhạt.

“Sáng mai.” Nàng đơn giản trả lời, Nhạc Sở Nhân cũng biết hắn là đang phô trương thanh thế. Mục đích ban đầu của hắn vốn dĩ cung không trong sáng, hắn có tư cách gì đi chất vấn nàng?

“Vậy không bằng chúng ta cùng nhau lên đường? “Bùi Tập Dạ cười to, cằm hơi giương lên, dáng vẻ trêu chọc.

“Ngươi thật có can đảm quang minh chính đại xuất hiện. Diêm Cận tuy không nói ra ngươi đang ở huyện Lân Châu nhưng nếu ngươi xuất hiện lần nữa không có nghĩa là hắn sẽ không quản. Lần trước các ngươi giao thủy đã không có kết quả, đó là bởi vì lần trước có chuyện cần làm nên thời gian không đủ. Hiện nay mọi chuyệ đều đã xong, ngươi lại xuất hiện rất khó bảo toàn mà lui nha. Nếu thiếu tay thiếu chân, Bắc vương ngươi không biết mặt mũi vứt ở nơi nào nhỉ?”Nhạc Sở Nhân tà nghễ nhìn hắn, không khỏi có thái độ chê bai, khinh bỉ.

Bùi Tập Dạ khẽ nheo mắt, nhìn nàng giống như là đang nghiên cứu. Một hồi lâu hắn khẽ nghiêng người: “ Ngươi và Diêm Cận….có mờ ám.”

Nhạc Sở Nhân trợn mắt, nhìn chằm chằm hắn: “Nói hươu nói vượn gì đấy? Ngươi cho rằng tất cả mọi người đều vô sỉ như ngươi đi quấy rầy nữ nhân đã có chồng à?”

“Ngươi vẫn còn để ý cái này? Không biết là ai đã nói muốn có cuộc sống sung sướng đâu.” Hắn còn nhỡ rõ đối thoại của nàng cùng Tần Như Hải lúc ở Tần trạch, bởi vì nhất tâm nhị dụng (cùng một lúc làm nhiều việc đó, ý muốn nói anh này đang máu đánh nhau mà còn thích hóng hớt), hắn đang trong trận đánh là suýt chút nữa bị chủy thủ đâm trúng.

“Cuộc sống sung sướng với việc làm trái đạo đức là hai việc hoàn toàn khác nhau, nếu ta đi theo ngươi chẳng phải bị người trong thiên hạ nhổ nước miếng đến chết đuối? Huống chi phu quân ta thật tốt a, ta đần đâu mà đi cùng ngươi? Bùi Tập Dạ, đừng nhắc đi nhắc lại chuyện này, không chỉ vô dụng mà còn chọc ta thêm phiền.” Che giấu tất cả vẻ mặt, nàng nghiêm túc nói.

Bùi Tập Dạ vẫn nở nụ cười như cũ: “Vẫn khăng khăng một mực a.”

“Ngươi mới kẻ khăng khăng một mức.” Nhạc Sở Nhân nhàn nhạt đáp lời liền xoay người rời đi. Mặc dù hắn vẫn luôn là bộ dạng cười hì hì nhưng ánh mắt kia quả thực rất thật làm cho nàng không khỏi nghiêm túc. Nàng khó thừa nhận như vậy, vồn dĩ chính là lập trường bất đồng, tiếp tục như vậy, lập trường của nàng ắt bị nhiễu loạn.

Chuyện ở Lân Châu chấm dứt thì cũng đã gần tới ngày cưới của Phong Duyên Thiệu với Diêm Tô, đoàn người bắt đầu từ Lân Châu về đến Hoàng Thành.

Bởi vì vết thương của Phong Duyên Thương cho nên đội ngũ của Cẩn Vương phủ di chuyển hết sức chậm chạp. Diêm Cận Mang theo Diêm tự quân ra roi thúc ngựa, đội ngũ năm trăm người đen kịt nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt, đằng sau vẫn còn kép theo một loạt bụi bặm không tiêu tán.

Mặt trời lên cao, thời tiết nóng rực, hơn nữa trên đường lúc này lại không có gì che chắn lại làm mọi người càng thêm mồ hôi đầm đìa.

Trong xe ngựa nhìn chung còn tốt hơn bên ngoài một chút, tối thiểu không có mặt trời trực tiếp chiếu, chỉ là vẫn có chút buồn bực.

Phong Duyên Thương ngồi ở vị trí chính diện, giữa trưa hắn uống thuốc rồi ngủ thiếp đi, Nhạc Sở Nhân ngồi ở bên cạnh dựa người vào vách xe mơ mơ màng màng. Nhưng cũng mấy lần nóng đến tỉnh, cuối cùng tức giận cởi giày và quần dài, chân không lộ ra nửa đoạn, mau mát hơn rất nhiều.

Nàng dựa vào vách xe mơ màng tiếp, trên chân liền một hồi ấm áp, sau đó ấm áp trượt lên bắp đùi, giống như gãi ngứa, lại giống như vuốt ve, nàng không nhịn được khóe môi liền cong cong.

Giơ chân đá một cái, không trúng, ngược lại lại nghe thấy tiếng cười khe khẽ: “Nóng?”

“Ừ, nếu không phải đúng chỗ, ta thật muốn cởi hết.” Mở mắt, nàng nhấc chân đặt lên đùi hắn, từ đầu gối trở xuống lộ hết ra bên ngoài, trắng nõn mượt mà.

Đưa tay khoát lên chân nàng từ từ di chuyển, Phong Duyên Thương mắt phượng mỉm cười nhìn nàng: “Cái người này nói làm cho người khác rất dễ mơ tưởng viển vông a.”

“Trong đầu ngươi đang nghĩ về ta?” Nhạc Sở Nhân nhíu mày, cười đến xấu xa. Ảo tưởng đối phương là chuyện rất binh thường, bởi vì nàng cũng thường xuyên ảo tưởng.

Đôi tay hắn thon dài thản nhiên vuốt ve bắp chân nhỏ của nàng, không có săc tình, cũng không nhanh không chậm, cảm giác như hắn đang sờ chính bản thân mình, nhưng tự động và bị động vẫn có cảm giác khác nhau nha.

“Nghe nàng nói, hính như nàng có vố số lần ảo tưởng đến ta?” Hắn không trả lời, ngược lại lại đặt ra nghi vấn đối với nàng.

“Thế nào? Suy nghĩ cũng không cho ta suy nghĩ?” Nhìn cái bộ dạng kia đã biết tên cổ nhân này đang ngượng ngùng nhưng nghĩ mình vừa chiếm tiện nghi từ hắn nàng liền bỏ qua cho hắn.

“Có thể a, nàng cứ tận tình mà ảo tưởng đến ta.” Phong Duyên Thương tỏ vẻ rất hào phóng, hắn cười khẽ, giữa lông mày tràn đầy vui vẻ cùng dung túng.

Một đướng hướng Đông Bắc đi tới, trải qua năm ngày, vừa đúng chính là mùng bốn, rốt cuộc đoàn người đã trở về Hoàng Thành.

Lần này trải qua hai mươi mấy ngày, so với thời gian ở Lân Châu cảm giác thật chậm a.

Diêm Cận cùng Diêm tự quân ba ngày trước đã đến nơi, hoặc là bọn họ tốc độ nhanh, ngày đêm hành quân chính là chuyện như cơm bữa.

Tuy là ở trên đường giằng co mấy ngày, nhưng vết thương của Phong Duyên Thương tốt lên cũng đã bảy tám phần, có Nhạc Sở Nhân ở đây chắc chắn hắn không có chuyện gì xảy ra.

Đinh Đương ở tại Cẩn vương phủ lại mập ra một vòng, nhìn người tròn vo, nhàn thấy nàng rất vui mừng.

“Cả ngày ngủ nướng? Nếu cứ tiếp tục như vậy tương lai chính là ta hầu hạ ngươi.” Sân nhỏ trong Vọng Nguyệt lâu, Nhạc Sở Nhân nhìn Đinh Đương lắc thân hình mập mạp bưng nước trái cây ướp lạnh đi tới liền cười nói.

Đinh Đương cũng là một bộ dạng nghiêm chỉnh, do trời nóng nên khuôn mặt hồng rực. “Vương phi đùa chết nô tì, nô tì cũng không phải là mệnh tiểu thư. Vương phi đã trở lại, nô tì không thể lười biếng nữa cũng liền gầy xuống nhanh.”

“Nên lười biếng thì lười biếng, chân tay ta cũng không phải là không lưu loát, được hầu hạ đúng là khó chịu.” Bưng nước trái cây đến, bởi vì bên trong có bỏ khối băng nên đụng tới bên ngoài liền thấy mát lạnh.