Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trang 13

Chương 13: Nhạc gia nhân

Tin tức Thất vương rạng rỡ cùng Thất vương phi đến ngũ Vương phủ không biết là theo chỗ nào truyền ra , bọn họ từ chỗ Phong Duyên Thiệu trở đã là lúc ban đêm, Thất vương phủ đã tới không ít người, thậm chí hoàng đế cũng phái công công bên người đến thăm.

Mấy chuyện đó Nhạc Sở Nhân là không biết đến, ngày hôm sau Đinh Đương đi ra ngoài dạo một vòng cũng không biết từ nơi này nghe nói , trở về liền nói cho Nhạc Sở Nhân nghe, nghe nói sáng sớm thượng thư phủ cũng phái người tới . Đinh Đương nói là đại công tử, chắc là ca ca của Nhạc Sở Nhân.

Nhạc Sở Nhân không để ý lắm, những người đó nàng cũng không nghĩ để ý, Phong Duyên Thương không có tới quấy rầy nàng cho thấy cũng không phải rất trọng yếu, có thể không để ý tới.

Nhìn bộ dáng Nhạc Sở Nhân không có hứng thú, Đinh Đương trừng mắt nhìn xung quanh, sau đó nhỏ giọng nói:

“Nô tỳ nghe nói, hoàng thượng trọng thưởng lão gia rất nhiều a. Bởi vì vương phi ngài gả cho vương gia xung hỉ, vương gia thân thể thật sự khôi phục , hoàng thượng trên triều tán dương lão gia sinh được hảo nữ nhi.”

Vốn đang phối dược, Nhạc Sở Nhân động tác dừng một chút, sau đó ngẩng đầu nhìn hướng Đinh Đương. Đinh Đương gật gật đầu, chứng minh nàng không nói dối.

” Hắn thật ra nhặt được cái tiện nghi hừ.”

Hừ lạnh một tiếng, Nhạc Sở Nhân không có lời nào để nói.

“Cho nên hai ngày qua người đến bái phỏng khẳng định rất nhiều, hôm qua hoàng thượng phái người đến, còn muốn vương gia cùng vương phi tiến cung a.”

Đinh Đương cảm thấy cần phải nhắc nhở tiểu thư một chút, tính tình Nhạc Sở Nhân bây giờ cùng trước kia không giống, không sợ trời không sợ đất , nếu là tiến cung còn như vậy, chỉ sợ hội chịu thiệt.

Tiến cung? Nhạc Sở Nhân nhãn tình sáng lên, sớm nên tiến cung nha!

Chính là… cúi đầu nhìn dược còn đang làm dở, nếu nàng đến lúc đó liền đi trở về, dư độc trong thân thể tiểu tử Phong Duyên Thương kia làm sao bây giờ? Độc kia ở trong thân thể hắn hai mươi năm, không phải dễ dàng như vậy thanh sạch sẽ , như thế nào cũng phải bốn năm năm.

“Đinh Đương, ngươi đối với xứng độc, chế độc cảm thấy hứng thú không?”

Nếu là Đinh Đương có thể học được vài phần, nàng đi rồi cũng sẽ không có việc gì nha.

“A?”
Đinh Đương mở lớn miệng, sau một lúc lâu mới lấy lại tinh thần:

“Nô tỳ nhưng thật ra cảm thấy thực thần kỳ, chính là, nô tỳ nhát gan, độc vật gì đó, nô tỳ không dám đụng vào.”

Nhạc Sở Nhân lắc đầu, nàng cũng không ép buộc, nếu đến lúc đó nàng thực đi trở về, điều đó cũng chỉ có thể thuyết minh tiểu tử Phong Duyên Thương kia mệnh số đến.

“Ngươi đi tìm Thích Phong bảo hắn bắt đầu chuẩn bị, đến giữa trưa thời điểm mặt trời lên cao nhất liền cấp Thích Kiến giải cổ.”

Cầm lấy dược được nàng chuẩn bị tốt, Nhạc Sở Nhân đứng lên chuẩn bị đi ra ngoài.

“ Dạ , nô tỳ đi ngay.”

Đinh Đương bước nhanh chạy ra ngoài, Nhạc Sở Nhân cũng theo sau rời khỏi Lạc Sương các.

Vốn tưởng rằng Phong Duyên Thương sẽ ở Nhã An Đường, kết quả đang đi đụng phải Chiêm Trữ xuất quỷ nhập thần, hắn nói Phong Duyên Thương ở thư phòng. Nhạc Sở Nhân gật gật đầu theo sau vòng qua hắn thẳng đến thư phòng, Chiêm Trữ căn bản còn muốn nói cái gì, nhưng Nhạc Sở Nhân đã muốn rời đi.

Thư phòng của Phong Duyên Thương tọa lạc tại phía trước Nhã An Đường, vòng qua một hoia viên nhỏ lại theo hành lang gấp khúc đi ra ngoài liền có thể nhìn đến tòa kiến trúc hai tầng yên tĩnh thanh u a.

Ngoài cửa lớn rộng mở có bốn hộ vệ, đều là mấy người Nhạc Sở Nhân quen thuộc
.
“Phong Duyên Thương ở bên trong?”

Đi trên bậc thang, Nhạc Sở Nhân tùy ý hỏi chân cũng là lập tức đi vào đại môn.

“Bẩm vương phi, vương gia ở thiên thính.”

Một người trả lời, Nhạc Sở Nhân cũng rảo bước tiến lên đại môn, vòng qua bình phong đứng sừng sững ở cửa, sau đó hướng tới cổng vòm có rèm che phía bên phải đi đến.

Quả nhiên, còn chưa đi vào chợt nghe đến thanh âm nói chuyện, Nhạc Sở Nhân cũng không rảnh quan tâm nhiều như vậy, xốc lên bức rèm che rồi đi vào.

Trong đại sảnh có hai người, Phong Duyên Thương mặc trường bào tơ lụa màu xanh ngồi ở chủ vị, phía dưới là nam tử mặc y bào màu tím. Tướng mạo bình thường, nhưng một thân đầy hơi thở phú quý.

Nhìn Nhạc Sở Nhân tiến vào, Phong Duyên Thương mỉm cười ôn hòa như nước. Nam tử kia cũng kích động đứng lên:

“Sở sở! A, không phải, Thất vương phi.”

Nhạc Sở Nhân cước bộ tạm dừng hạ, có chút nhíu mày cao thấp nhìn hắn một lần, không biết! Trực tiếp vòng qua hắn đi hướng Phong Duyên Thương, một lần đưa bình sứ trong tay cho hắn:

“Ăn một viên. Bên trong còn có ngũ viên, nửa năm ăn một lần, mỗi lần một viên.”

Phong Duyên Thương cầm lấy bình sứ, khóe môi mỉm cười nhìn Nhạc Sở Nhân bộ dạng như thể nơi này có hai người bọn họ, nhẹ giọng nói:

“Vương phi, đó là trưởng tử của Nhạc thượng thư Nhạc Thanh Lễ, đại ca của vương phi, nàng không nhớ rõ sao?”

Nhạc Sở Nhân ngẩn người, sau vài giây lấy lại tinh thần mới nhớ Nhạc thượng thư là ai, là cha của khối thân thể này, đây là con của hắn?

Xoay người nhìn Nhạc Thanh Lễ có chút xấu hổ, Nhạc Sở Nhân ôn hoà gật gật đầu:

“Ta đầu óc bị nước vào , mọi người trước kia đều không nhớ được , ngượng ngùng.”

Nhạc Thanh Lễ có chút khom người:

“Vương phi nói quá lời. Không cần lo lắng, sau này vương phi trở về nhà nhiều hơn nhất định có thể nhớ ra. Phụ thân rất nhớ vương phi, nhưng nay nhìn đến vương phi tốt lắm, chúng ta cũng yên tâm .”

Nhạc Sở Nhân kéo kéo khóe môi, không để ý tới Nhạc Thanh Lễ, quay đầu nhìn về phía Phong Duyên Thương:

“Giữa trưa thời điểm mặt trời lên cao nhất bắt đầu giải cổ, ngươi nếu không có thời gian không cần đi qua.”

Phong Duyên Thương cười gật đầu:

“Bổn vương sẽ đi .”
“Uh, tùy ngươi.”

Vẫy vẫy tay, Nhạc Sở Nhân đi nhanh rời đi, cũng chẳng liếc nhìn Nhạc Thanh Lễ một cái.

Cho đến khi Nhạc Sở Nhân rời đi hồi lâu, Phong Duyên Thương mới mở miệng:

“Nhạc thị thư, theo ý của huynh, vương phi so với trước kia có phải hay không thay đổi rất nhiều?”

Nhạc Thanh Lễ ngẩng đầu, nhìn Phong Duyên Thương cười đến có vài phần lạnh bạc không khỏi co rúm lại bả vai:

“Đâu chỉ là thay đổi rất nhiều, quả thực như là hai người. Trước kia
Sở Sở đừng nói ngẩng đầu xem người, chính là đứng ở một bên cũng có cảm giác không hề tồn tại. Nhưng nay vương phi, rất khí thế. Có thể là nhờ phúc vương gia a, nếu không cũng sẽ không có thay đổi lớn như vậy.”

Nhìn Phong Duyên Thương, Nhạc Thanh Lễ dần dần có chút nói không được.

“Vương phi trước kia có từng tiếp xúc với người hiểu huyền hoàng thuật? Cũng hoặc là người hiểu được tà thuật?”

Chậm rì rì chuyển động bình sứ trong tay, thanh âm Phong Duyên Thương ôn hòa tiến vào lỗ tai lại không có một chút độ ấm nào.

Nhạc Thanh Lễ cả kinh:

“Không có, khẳng định không có. Nàng ở Thiên Cư các cách phòng của hạ nhân rất gần. Ngày thường bọn hạ nhân lui tới đều có thể nhìn đến nàng ngồi ở cửa sổ ngẩn người, làm sao có thể cùng ngoại nhân tiếp xúc đến? Vương gia, đây khẳng định là hiểu lầm.”

Phong Duyên Thương giương mắt nhìn về phía Nhạc Thanh Lễ có chút kinh hoảng, khóe môi tràn ra một chút cười:

“Kia hẳn là bổn vương nghĩ sai rồi. Bổn vương còn có việc, lần sau lại có nghi vấn, còn muốn làm phiền Nhạc thị thư .”

“Không dám không dám, vương gia ngài có việc, hạ quan xin cáo lui .”

Nhạc Thanh Lễ khom người hành đại lễ, lui ra phía sau vài bước mới rời đi.

Mở ra bình sứ, đổ ra một viên dược. Viên có màu đỏ diểm lệ tỏa ra hương dược thoang thoảng, hai ngón tay nắm bắt nhìn nhìn rồi quyết đoán đưa vào miệng. Nhắm mắt lại, Phong Duyên Thương có chút nhíu mi, thuốc này thật đắng !

Giữa trưa, vạn dặm không có lấy đám mây, ánh mặt trời mãnh liệt. Phong Duyên Thương chậm rãi bước đi hướng Lạc Sương các, còn chưa đến gần đã ngửi thấy trong không khí phảng phất một chút mùi thơm kì lạ hòa với mùi rượu rất nồng.

Đi đến trước cửa Lạc Sương các, trong viện đã có mười mấy người. Vài cái hộ vệ đang bận rộn dựng cái giá giữa sân.

Thích Phong cùng ba người khác đem Thích Kiến đang khùng kùng điên điên đến dưới cái giá, mặt khác bốn năm hộ vệ nhảy đến trên đỉnh cái giá, mấy người hợp lực, đem Thích Kiến gắt gao trói ở trên giá.

Đinh Đương cầm một cái ngân bồn ( chậu bạc ak) đi đến dưới cái giá, trong ngân bồn có cái gì đang bị thiêu đốt, mùi thơm lạ lùng kia chính từ thứ này đó phát ra . Đem bồn đặt ở phía đối diện mặt Thích Kiến, khói hương kia liền thổi đến trên mặt hắn.

Một vò rượu lớn được hai hộ vệ nâng tới phía dưới cái giá hướng về phía ngực Thích Kiến. Làm xong hết thảy, mọi người đều thối lui, Thích Phong trên mặt vài vết bầm tím nhảy đến trên giá chuẩn bị sắp xếp.

Mặt Thích Phong là tối hôm qua Thích Kiến phát bệnh đánh a, bọn họ dùng thiết liên tử đem hắn gắt gao cuốn lấy vẫn làm một bàn tay hắn tránh được. Kết quả là bảy tám hộ vệ cùng lên mới chế trụ được hắn.

Cũng may mắn hôm nay Nhạc Sở Nhân liền cấp giải cổ, nếu thật sự là lại đến vài lần, bị đánh mặt mũi bầm dập sẽ không chỉ có một mình hắn . Thời điểm Thích Kiến nổi điên thật sự là ai cũng khống chế không được.