Bệnh vương tuyệt sủng độc phi » Trang 126

Chương 76.1. Thủ đoạn – Nữ nhân trong lúc đó
Edit: Baby Trùm

“Sao lại thế này?” Thanh âm Phong Triệu Thiên từ phía trên truyền đến, mang theo hờn giận không rõ ràng.

“Hoàng thượng, theo nô tì thấy, là bệnh cũ của lão Lục lại tái phát.” Thanh âm Trần phi vang lên ngay sau đó, yêu mị xinh đẹp, thực say lòng người.

Toàn bộ mọi người trong điện đều không lên tiếng, tập trung nhìn Lục vương còn nằm trên mặt đất kêu la thảm thiết, biểu tình khác nhau.

“Vợ lão Thất, rốt cuộc sao lại thế này?” Phong Triệu Thiên đứng lên, đúng là con cái chính mình bộ dáng thế nào hắn cũng rõ ràng, giọng điệu dịu đi rất nhiều.

Nhạc Sở Nhân chậm rãi đứng lên, tầm mắt xẹt qua đám người đối diện, sau đó dừng ở trên người Phong Triệu Thiên, “Lục vương muốn ta xem bệnh cho hắn, ta phát hiện trong cơ thể Lục vương độc khí thật nhiều, chắc hắn phát độc.”

“Ngươi… ngươi… nói bậy!” Thanh âm thống khổ của Lục vương vang lên, hắn lăn lộn trên mặt đất, một chút khí lực cũng không có.

“Ta nói bậy? Lục vương không tin vậy thì chờ xem, nhìn xem từ ngày mai, vật tượng trưng nam tính của ngươi còn có thể đứng lên được hay không.” Cúi mắt nhìn lướt qua người đang nằm trên đất, Nhạc Sở Nhân hừ lạnh, cặn bã!

Phong Triệu Thiên khẽ nhíu mày, Nhạc Sở Nhân dám nói như vậy thì khẳng định nàng đã động tay động chân trên người lão Lục, bất quá cũng nên để cho hắn chịu giáo huấn rồi yên tĩnh một thời gian. Cân nhắc một phen, Phong Triệu Thiên cũng không tiếp tục chất vấn.

“Phụ hoàng, vừa rồi thật là Lục đệ đối với Thất vương phi gây rối, Thất vương phi bỏ qua không muốn để ý tới hắn, hắn lại cố tình dựa vào, vì thế mới chọc giận Thất vương phi.” Tam vương lưu loát nói. Vừa nãy hắn luôn luôn chú ý Lục vương, cho nên, bọn họ bên này phát sinh chuyện gì hắn đều biết.

Tầm mắt mọi người lại chuyển hướng qua Tam vương, Nhạc Sở Nhân rõ ràng chán ghét, màu mắt Phong Duyên Thương trong trẻo nhưng lạnh lùng, tới thuỷ tới chung, hắn luôn đứng ở bên người Nhạc Sở Nhân không rời.

“Phụ hoàng, hôm nay là gia yến. Mọi người tề tụ một chỗ không dễ dàng, lão Lục cũng đã bị giáo huấn, chuyện này trước hết bỏ qua đi.” Tương vương khí độ bất phàm, cũng không như Phong Duyên Thiệu giả bộ khiêm tốn tránh xung đột trực diện với hắn.

Nhạc Sở Nhân thay đổi tầm mắt nhìn về phía Tương vương kia, đây là lần đầu tiên nàng thật sự nhìn hắn, người này… cùng với Phong Duyên Thiệu có cùng tố chất.

“Người tới, đem lão Lục dẫn đi. Đợi cung yến qua đi, trẫm lại thu thập ngươi.” Phong Triệu Thiên vẫy tay, đối với đứa con không chịu thua kém này trừ bỏ chán ghét cũng không có cảm tình khác.

Lục vương nằm trên mặt đất bị vài tiểu thái giám khiêng đi xuống, Lục vương phi thoạt nhìn lá gan thật nhỏ cũng khom thắt lưng lui xuống theo, trong điện nhất thời yên tĩnh không tiếng động.

Đọc FULL truyện tại đây

“Vợ lão Thất, lần này ngươi xuống tay không nặng chứ?” Phong Triệu Thiên ngồi xuống, nhìn Nhạc Sở Nhân mặt không chút thay đổi ngồi ở phía dưới, trầm giọng nói.

Giương mắt nhìn về phía Phong Triệu Thiên, Nhạc Sở Nhân giả vờ kéo kéo khóe môi, nhắm mắt cũng có thể nhìn ra nàng cười có bao nhiêu giả tạo, “Không nặng, mặc kệ nói như thế nào, kia cũng là Lục vương a.” Nhiều nhất ngày sau không thể tạo người, xem như nàng vì con gái nhà đàng hoàng báo thù đi.

Phong Triệu Thiên chậm rãi gật gật đầu, Trần phi ở một bên như không xương dựa dựa vào, “Hoàng thượng, ngài đừng tức giận, Tương vương nói đúng, lần này lão Lục xem như được giáo huấn, ngày sau nhất định có thể thu liễm. Thất vương phi tính tình tốt, coi như là làm một chuyện tốt đi.” Thanh âm nhuyễn nhu làm cho xương cốt người nghe mềm nhũn.

“Cứ thích làm loạn.” Phong Triệu Thiên trầm giọng, mâu quang sâu thẳm nhìn phía dưới, một câu kia không biết là nói ai.

Trần phi sóng mắt lưu chuyển, ngay sau đó cười khẽ, “Lão Lục như vậy cũng không phải ngày một ngày hai, hắn nếu là sửa lại, chỉ sợ cũng không còn là hắn.”

Phong Triệu Thiên quay đầu, nhìn nàng đầy thâm ý, “Trẫm là nói vợ lão Thất.”

Trần phi sửng sốt, tựa hồ cũng không nghĩ tới Phong Triệu Thiên sẽ nói như vậy, “Nô tì nhiều lời, bất quá, lời này nếu Thất vương phi nghe được, chỉ sợ sẽ tức giận.”

Phong Triệu Thiên bỗng dưng cười rộ lên, “Ái phi cùng vợ lão Thất nói chuyện không quá năm câu, sao lại vì nàng biện giải mấy lần?”

Trần phi môi mọng bĩu lên, như một tiểu cô nương lắc lắc thân mình, “Hoàng thượng, ngài hôm này như thế nào lại thích hù doạ người như vậy? Thất vương phi kia vô luận mặt nào cũng tốt hơn Lục vương rất nhiều, so sánh hai người với nhau, nô tì tất nhiên là thích Thất vương phi hơn. Chẳng lẽ hoàng thượng muốn nghe nô tì nói thích Lục vương? Dù sao nô tì nói chuyện luôn luôn thẳng thắn, cái gọi là lời thật thì khó nghe, nếu là hoàng thượng ngài không thích nghe, nô tì về sau ít nói lại là được.” Có chút mất hứng liên tục vuốt tóc, tuy là như thế, bộ dáng động tác của Trần phi cũng thật mê người.

Phong Triệu Thiên cười vươn tay ôm bả vai nàng vỗ nhẹ hai cái, tư thái sủng nịch.

Phía dưới ca múa tiếp tục, ngồi ở tại chỗ, Nhạc Sở Nhân thẳng thắt lưng ngửa cằm đầy người viết chữ không dễ chọc.

Bên cạnh, Phong Duyên Thương vẫn phong nhã như lúc ban đầu, nụ cười ôn hòa trên môi mà lại bình dị gần gũi, nếu là dĩ vãng, chỉ sợ mọi người xung quanh sẽ nhịn không được tới gần nơi này. Nhưng bởi vì hành động vừa rồi của vương phi hắn, lúc này đã không ai dám đến gần rồi.

“Sở Nhân, ăn một chút gì đi.” Diêm Tô từ một bên đi tới, bưng một mâm điểm tâm tinh xảo, đây toàn là đồ Nhạc Sở Nhân thích ăn.

Nhìn về phía Diêm Tô, thần sắc Nhạc Sở Nhân dịu đi rất nhiều, “Bên kia hoàng thượng cùng Trần phi đang nói đến ta phải không?” Dư quang nhìn thấy Trần phi hướng về nàng bên này khoa tay múa chân, Nhạc Sở Nhân đoán là chuyện lúc nãy.

“Không cần lo lắng, Trần phi khẳng định sẽ không gây rắc rối cho người.” Ở bên kia Nhạc Sở Nhân ngồi xuống, sắc mặt Diêm Tô nhắc đến Trần phi thực tự nhiên.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Nhạc Sở Nhân vô vị nhíu mày, “Ta hiện tại không sợ rắc rối, ai dám gây rối ta hiện tại có thể bước ra, vừa vặn vừa rồi vẫn còn hưng phấn.” Nàng không chỉ là chướng mắt Lục vương kia, cầm thú biến thái Tam vương kia nàng cũng không thích.

Diêm Tô dịu dàng cười, nhìn lướt qua Phong Duyên Thương cười tự nhiên, “Lão Thất, vẫn còn tức giận?”

Mắt phượng như trăng sáng, Phong Duyên Thương khoé môi nhếch lên, “Vì sao tức giận? Ngươi suy nghĩ nhiều.”

“Ta cũng hi vọng là ta suy nghĩ nhiều, lão Lục không có làm được gì quá đáng, người đừng nóng giận. Ngũ Ca ngươi cố ý kêu ta tới nói với ngươi, ngươi nếu là có động tác gì, hoàng thượng khẳng định sẽ biết.” Đè thấp thanh âm, ở dưới thanh âm ca múa, thanh âm Diêm Tô gần như không rõ.

Nhạc Sở Nhân nhíu mày, sau đó quay đầu nhìn về phía Phong Duyên Thương, cẩn thận nghiên cứu mặt hắn một chút, “Người này cũng không có bộ dáng giống như muốn giết người a, Ngũ Ca lo sợ cái gì?”

Phong Duyên Thương cười đến ôn hòa, tầm mắt nhìn Nhạc Sở Nhân cũng ôn nhu như nước.

Bên kia Diêm Tô lắc đầu, kéo Nhạc Sở Nhân một phen, theo sau nói, “Hắn càng là như thế này liền chứng minh hắn đem hết thảy đều tính toán tốt rồi, Sở Nhân, ngươi đã muốn giáo huấn qua lão Lục, như vậy buông tha hắn đi.”

“Dựa vào cái gì? Ta vẫn là lần đầu tiên gặp người dám đùa giỡn ta a, hơn nữa trượng phu ta còn ở bên cạnh. Cả gan làm loạn như thế, cầm thú cặn bã, không chết cũng phải tàn phế.” Diêm Tô vừa nói như vậy, Nhạc Sở Nhân cảm thấy Phong Duyên Thương có lẽ thật đúng là tức giận. Vừa nãy hắn vẫn không nói chuyện, vẫn cười như cũ, nhưng nàng bị đùa giỡn hắn nên tức giận mới đúng. Có lẽ đây là phương thức biểu đạt tức giận của hắn? Phong Duyên Thiệu thật ra rất rõ ràng.

“Nghe ta đi, nếu lão Thất nóng giận, thực dễ dàng bị người ta nắm được nhược điểm.” Thấp giọng nói xong, Diêm Tô vỗ vỗ bả vai nàng rời đi.

Nhạc Sở Nhân quay đầu nhìn thoáng qua Phong Triệu Thiên đang cùng Trần phi uống rượu ở phía trên, sau đó thoáng hướng người về phía Phong Duyên Thương, “Tiểu Thương Tử, ngươi thực tức giận?”

“Không có.” Nắm lấy tay nàng, Phong Duyên Thương ôn thanh trả lời, thật dễ nghe.

“Ngươi đừng nóng giận, ta cũng không phải bị khi dễ, chưa hết giận ta sẽ tự tay giáo huấn hắn, ngươi không cần nhúng tay.” Quơ quơ cánh tay hắn, Nhạc Sở Nhân nháy nháy mắt nhìn hắn.

Phong Duyên Thương cúi mắt nhìn mặt nàng, bỗng dưng cười, “Được.”

“Thực ngoan.” Nhéo nhéo bàn tay hắn, Nhạc Sở Nhân mặt mày vui vẻ.