Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trang 123

Chương 74.3. Hôn sâu – Đặc biệt

Edit: Baby Trùm

Trở lại Viên Nguyệt Lâu, Đinh Đương có vẻ như đang ngồi ngủ gật ở đại sảnh lầu một, nhìn thấy Nhạc Sở Nhân ôm hai cái hộp nhỏ, nha đầu kia lại nghĩ là nàng lấy tiền đã trở lại. Tiến lên tiếp nhận lấy, sau đó vừa cười vừa nói, “Lần này vương phi lại cầm đến bao nhiêu? Rất nặng, ít nhất cũng phải năm ngàn lượng.”

Cởi áo choàng, Nhạc Sở Nhân liếc nàng một cái, “Ngươi tự xem chẳng phải sẽ biết sao?”

“Hắc hắc, vậy nô tì nhìn một cái.” Nói xong, Đinh Đương buông tráp, sau đó mở một cái ra, nhìn thấy gì đó bên trong giật mình sửng sốt.

“Không phải tiền a, nô tì còn tưởng là tiền đó.” Than thở, cầm lấy một quyển sách mở ra, sau đó tuôn ra chính là tiếng kêu sợ hãi của nàng.

Nhạc Sở Nhân cười không thể kiềm chế, đi tới nghiêng đầu liếc mắt xem xét Đinh Đương, nha đầu kia tuy là làm bộ dáng sợ hãi, nhưng tay còn cầm sách, tầm mắt còn cố định ở mặt trên.

“Vẽ không tệ có phải không? Cảm thấy hứng thú sao? Nếu là cảm thấy hứng thú thì cầm hai bản ban đêm xem.” Ngồi xuống, nàng cầm lấy một quyển đến lật xem, cực kì hứng thú.

Đinh Đương nuốt nuốt nước miếng, “Nô tì… nô tì còn chưa lập gia đình, không thể xem.” Tuy là tò mò nhưng nữ tử khuê các quả thật không thể xem.

“Vậy thì như thế nào? Sớm muộn gì mà không hiểu, miễn cho đêm động phòng làm ngươi sợ, hiện tại đều hiểu rõ thì rất tốt.” Ngẫm lại tiểu Đinh Đương trong sạch đêm tân hôn bị ‘vũ khí’ của chú rể làm sợ, vẫn nên để cho nàng hiện tại hiểu biết rõ, miễn làm cho nàng mất mặt, không còn bộ dáng kiêu căng, cũng là kiến thức thiển cận.

Mặt Đinh Đương đỏ bừng, cầm sách lật trang bộ dáng rất thích thú, chỉ là còn chút nhăn nhó.

“Vậy nô tì nghe lời vương phi, đã sớm nghe trong nhà phú quý đều có giấu mấy thứ này, vương phủ chúng ta cũng có a.” Chậc chậc hít hà hai tiếng, Đinh Đương ngày càng giống Nhạc Sở Nhân.

Nhạc Sở Nhân nhẹ nhàng gật đầu, đối với mấy thứ này của cổ đại cảm thấy rất là hứng thú. Nhà bảo tàng ở hiện đại có khả năng cũng không có mấy bản thứ này, nhiều chuyên gia nghiên cứu như vậy, hiện tại nàng có thể nhìn thấy đầy đủ mới tinh. Thời đại này tuy lạc hậu nhưng ưu việt cũng có nhiều.

Kết quả là, chủ tớ hai người im lặng ngồi trong đại sảnh ấm áp xem Đông Cung Đồ, thẳng đến ánh sáng tối mờ, hai người mới lấy lại tinh thần, trời cũng đã tối.

Hôm nay là ngày cuối cùng của một năm, đợi đến thái dương ngày mai mọc lên, thì đã là một năm mới.

Nhạc Sở Nhân đối với điều này rất là cảm khái, nàng đến nơi đây đã muốn hơn nửa năm, ngày đó như mới hôm qua, cũng đã trở về không được.

Mặc dù là có chút tiếc nuối, nhưng nghĩ đến Phong Duyên Thương, nàng lại cảm thấy hết thảy đều thực giá trị. Nàng là như thế nào đến được nơi đây nàng không rõ ràng lắm, lúc này lại không nghĩ đến chuyện trở về. Ở nơi này cùng cổ nhân kia làm bạn đến già, kỳ thật cũng rất không tệ.

Đêm đen dày đặc, canh giờ bắn pháo hoa cũng sắp đến. Sau khi Nhạc Sở Nhân ăn mặc tốt, Phong Duyên Thương rốt cũng cũng đến.

Khoác áo hồ cừu màu đen dài tới mắt cá chân, phong thần tuấn lãng, mắt phượng sâu thẳm, tựa như lãng thiên tế nguyệt, lại giống như áng mây cuối trời, trong lúc đi lại phong nhã thong dong, làm cho người ta muốn đui mù.

“Đến đây! Đi nhanh đi, chúng ta mang theo rượu, đến đỉnh uống một vò.” Trên tay mang theo một bầu rượu nhỏ, Nhạc Sở Nhân bước nhanh chào đón.

“Uống nhiều lại biến thành Hầu Tử, có thể trực tiếp lên trời.” Cười nhìn nàng, Phong Duyên Thương trêu chọc nói.

“Cút, ta mà biến thành Hầu Tử thì trước tiên đánh ngươi hiện nguyên hình, yêu nghiệt a.” Kéo hắn đi ra ngoài, trong Viên Nguyệt Lâu đèn đuốc sáng trưng, nhưng cũng không lấn át được đêm đen.

Dừng lại ở trong viện, Nhạc Sở Nhân có chút ngẩng đầu nhìn Phong Duyên Thương, “Bay lên?” Căn cứ bản lĩnh bay tới bay lui kia của hắn, mang theo nàng bay lên cũng không tính là gì.

“Đúng vậy, ôm chặt ta.” Cúi mắt nhìn nàng, hắn vẫn ôn nhu như lúc ban đầu.

“Ừ.” Hé miệng cười đến mặt mày loan loan, Nhạc Sở Nhân một tay mang theo bầu rượu, một tay xuyên qua áo khoác trên người hắn ôm lấy thắt lưng, chóp mũi toàn là hương vị của hắn.

Hắn cũng ôm lấy nàng, dưới chân nhẹ chút, ngay sau đó Nhạc Sở Nhân chỉ cảm thấy dưới chân không còn, sau đó một trận xoay tròn, dưới chân liền chạm đến nóc nhà.

Nghiêng đầu nhìn xuống, khó lường, nhìn ra thật xa.

“Thực lên đây, Tiểu Thương Tử, võ công này của ngươi thực khá.” Nắm lấy quần áo hắn, Nhạc Sở Nhân xoay người, sau đó chậm rãi ngồi xuống.

Nhìn nàng ngồi ổn, Phong Duyên Thương mới cử động, ngồi xuống ở bên người nàng, có chút quay đầu nhìn nàng, giữa ánh sáng u ám, gương mặt xinh đẹp của nàng tựa hồ phát sáng.

“Rượu hoa quế, nàng thực thích rượu này?” Đem bầu rượu trong tay nàng cầm lấy, Phong Duyên Thương tư thái tao nhã uống một ngụm, đối với hắn mà nói, rượu này hương vị thực nhạt. Đọc FULL truyện tại đây

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Rất thơm, không gắt.” Nhìn hắn uống xong, Nhạc Sở Nhân thân thủ đoạt lại, ngửa đầu uống một hớp lớn.

Không tranh đoạt cùng nàng, Phong Duyên Thương nâng lên cánh tay ôm thắt lưng nàng, áo khoác trên người hắn theo động tác mà cản cho nàng không ít rét lạnh.

“Một năm này lập tức liền trôi qua, Tiểu Thương Tử, chuyện tiếc nuối nhất năm nay của ngươi là gì?” Nhạc Sở Nhân nghiêng người dựa vào hắn từ từ nói.

“Chuyện tiếc nuối? Ha ha, không có.” Cười nhẹ, Phong Duyên Thương thống khoái nói ra hai chữ không có.

“Không có? Vậy thật tốt. Ta tiếc nuối nhiều hơn, mấy sủng vật ta dưỡng kia đều chưa kịp an trí tốt, mấy bản sách cổ trộm được kia cũng không xem hết nhớ kĩ toàn bộ, tiếc nuối thân thể khoẻ mạnh xinh đẹp kia. Aizzz, nay ngẫm lại, thật là có thiệt nhiều việc không có làm. Nếu sớm biết ta sẽ tới chỗ này, dù là treo cổ tự tử thử cổ, ta đều sẽ làm thử hết.” Lắc đầu uống một ngụm, Nhạc Sở Nhân chỉ có thể thở dài.

Phong Duyên Thương lẳng lặng nghe, gió đêm rất lạnh, nhưng ôm nàng, tựa hồ ấm áp rất nhiều.

“Một năm này, ta có rất nhiều cảm tạ. Khoẻ mạnh hơn, ngay cả người hại ta ta cũng muốn cảm tạ. Bất quá, ta cảm tạ nhất chính là vận mệnh.” Giọng điệu ôn hoà, như là một bàn tay, nhẹ vỗ về hai má.

Nhạc Sở Nhân cười khẽ, tất nhiên là nghe hiểu ý tứ trong lời nói của hắn.

“Bây giờ nhớ lại thời điểm ta mới đến đây, nếu không có ngươi, ta lúc này không chừng ở đâu đâu. Này quả thật là vận mệnh, trong mệnh của ta nhất định sẽ có kỳ ngộ như vậy. Ta hiện tại sợ rằng tất cả chỉ là một giấc mộng.” Đột nhiên tỉnh lại, phát hiện nàng đang ở một mình một người trong trại, nàng có lẽ sẽ nổi điên.

“Ta càng lo lắng đây là một giấc mộng hơn, không chỉ mất nàng, mệnh của ta cũng không còn.” Thoáng dùng sức ôm nàng, thanh âm Phong Duyên Thương thấp đi rất nhiều.

Không tiếng động cười khẽ, Nhạc Sở Nhân lại uống một hớp rượu lớn. Đúng lúc này, trên bầu trời vang lên một tiếng bùm, tựa như sấm sét, nửa bầu trời bừng sáng.

“Thật không tệ, so với pháo hoa chỗ chúng ta cũng không kém là bao.” Nhìn pháo hoa sáng lạn kia, Nhạc Sở Nhân thực kinh ngạc. Vốn tưởng rằng kỹ thuật thời đại này không tốt, lại không ngờ làm ra pháo hoa tốt như vậy.

“Pháo hoa của Đông Cương là tốt nhất, buôn bán cho các quốc gia xung quanh, giá rất cao.” Phong Duyên Thương ôn thanh nói, ở chân trời kia pháo hoa không ngừng sáng lên chiếu rọi mặt bọn họ.

“Bọn họ tiến cống thứ này, có thể châm ngòi bao lâu?” Nhìn không nháy mắt, mặt Nhạc Sở Nhân có chút hồng. Rượu hoa quế không gắt, nhưng cũng say lòng người.

“Khoảng 30 phút.” Lễ bộ tiếp thu cống phẩm, Phong Duyên Thương tất nhiên là biết.

“Tốt lắm, đợi đến khi đánh hạ Đông Cương, chúng ta ngày đêm đốt pháo hoa xem.” Lời này thốt ra, Phong Duyên Thương quay đầu nhìn nàng, mắt phượng mỉm cười.

“Nàng thật sự cảm thấy khi chúng ta còn sống có thể đánh hạ Đông Cương?”

“Chỉ có không thể nghĩ được, không có làm không được.” Nhạc Sở Nhân cũng xoay qua nhìn hắn, nàng cảm thấy chuyện này không cần hỏi.

Bốn mắt nhìn nhau, theo ánh sáng pháo hoa, mặt đối phương cũng lúc sáng lúc tối.

Nhạc Sở Nhân nhìn hắn, đột nhiên cảm thấy đêm đen rét lạnh này thực ấm áp, thổi tới trên mặt trừ bỏ gió lạnh còn có hô hấp của hắn, hơn nữa càng ngày càng ấm áp.

Đợi đến hoàn hồn thấy rõ, mới phát giác nguyên là mặt bọn hắn càng ngày càng gần, trách không được nàng cảm thấy gió lạnh càng ngày càng ít.

Chậm rãi trong nháy mắt, nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc, mỗi một chỗ đều hoàn hảo như vậy, căn bản không có chỗ nào không đẹp.

“Tiểu Thương Tử, ngươi muốn hôn ta?” Mở miệng, môi của nàng tựa hồ lướt qua sát môi hắn.

“Ừ.” Hắn lên tiếng đáp lại, mắt phượng một mảnh u ám, tựa như sông sâu.

Mím môi cười, Nhạc Sở Nhân nhắm mắt lại, sau đó hắn từng bước áp lên.

Môi kề môi, mang theo không chỉ mềm mại cùng ấm áp, còn có mùi vị của đối phương cùng rượu hoa quế.

Nhạc Sở Nhân ôm lấy thắt lưng hắn, vừa muốn vươn đầu lưỡi, ẩm ướt nóng bỏng của đối phương đã từng bước tiến vào trong miệng của nàng.

“Ưm…” Kiềm chế không được ưm một tiếng, trong nháy mắt kia, tiếng pháo hoa đều như tan biến, chỉ còn lại tiếng nổ vang trong đầu cùng với lời lẽ dây dưa.

Hắn thực nóng, cũng rất thơm. Tuy là đều có chút trúc trắc, dưới đáy lòng dấy lên một loại rung động khác lạ.

Bị hắn hôn có chút thiếu không khí, bám vào trong lòng hắn, nàng đã sáng tối ra sao.

Dù là ngày hay đêm, tại thời điểm từ biệt năm cũ nghênh đón năm mới, bọn họ lần đầu tiên hôn sâu. Vô luận ngày sau có bao nhiêu thời khắc rung động khó quên, một ngày này ở trong lòng bọn họ, không gì sánh kịp.

Hết chương 74.