Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trang 114

Chương 71.2. Thần khúc – Tất niên
Edit: Baby Trùm

Lên lầu, Phong Duyên Thương lại ngồi ở chỗ kia uống trà, bộ dáng bình tĩnh thoạt nhìn có vẻ sẽ không rời đi.

“Đinh Đương đã đi ngủ, ta cũng muốn ngủ, Thất vương gia, mời ngài trở về!” Ôm hai tay đứng ở trước mặt hắn, Nhạc Sở Nhân cúi đầu xem xét hắn, trên mặt viết chữ muốn hắn nhanh chóng rút lui.

Phong Duyên Thương có chút nhướng mày, độ cong kia thực đẹp, “Một người ngủ, rất lạnh.”

“Ta không lạnh.” Lắc đầu, lỗ tai của nàng lại bắt đầu nóng.

“Vài ngày không gặp, nàng không nhớ ta?” Buông ly trà, Phong Duyên Thương ra vẻ thực cố chấp.

“Nhớ a, nhưng là nhớ cũng không có nghĩa là phải ngủ cùng một chỗ a. Dù gì chúng ta bây giờ còn là quan hệ luyến ái, không phải vợ chồng.” Lắc lắc ngón tay, Nhạc Sở Nhân cảm thấy cổ nhân này là thật phát xuân.

“Ta rất lạnh, đặc biệt là mấy ngày gần đây, nửa đêm sẽ đột nhiên tỉnh dậy, kinh mạch ẩn ẩn đau.” Phong Duyên Thương từ từ nói, giọng điệu kia nghe qua có chút đáng thương.

“Thật sự?” Nhạc Sở Nhân nhíu mi, rõ ràng không tin, cổ nhân này luôn nói dối.

Cần lấy tay hắn, hai ngón tay khoát lên trên mạch, Phong Duyên Thương cũng vạn phần phối hợp, bộ dáng thong dong thoạt nhìn không phải là nói dối.

Biểu tình của Nhạc Sở Nhân có chút biến hoá, cau mày, “Ta khi đó chế dược cho ngươi, bảo ngươi nửa năm ăn một lần, lần thứ hai hẳn là đầu tháng mười hai phải ăn, ngươi chưa ăn có phải hay không?”

Phong Duyên Thương có chút sửng sốt, sau đó lắc đầu, “Quên.”

“Xứng đáng! Còn có mặt mũi kêu đau? Mau nhanh trở về đem dược ăn vào, ngươi nếu quên lời ta nói, ta liền đem ngươi huỷ đi.” Cầm lấy cánh tay hắn kéo hắn dậy đẩy đi, tiếng hô của Nhạc Sở Nhân tuyệt đối doạ người.

“Vương phi của ta, biến hoá của nàng không khỏi quá lớn a.” Một khắc trước còn xấu hổ đỏ tai, ngay sau đó liền điên cuồng hét lên.

“Ít nói nhảm, họ Phong, ngươi lại không nghe lời, ta sẽ cho người nhìn xem cái gì mới là biến hoá lớn, cam đoan cho ngươi nhìn được thứ còn kinh người hơn trời sụp.” Đem hắn đẩy đi, Nhạc Sở Nhân rất nhanh đóng lại cửa lớn.

Cửa lớn nháy mắt đóng lại, Nhạc Sở Nhân thở phào nhẹ nhõm, ở chung trước hôn nhân? Tuyệt đối không thành!

Nổi da gà đầy người đi lên lầu, một đêm này, ngủ thật bất an.

Cuối năm. Mới sáng sớm, toàn bộ hoàng thành đã không ngừng đốt pháo, thật có hương vị năm mới.

Không nghĩ tới ngày hội ở cổ đại lại như vậy, Nhạc Sở Nhân cảm thấy thực mới lạ. Trong phủ cũng giăng đèn kết hoa, mặc dù không đến mức long trọng như vậy, nhưng người người đều khoác áo khoác đỏ, nhìn thực vui mừng.

Cuối năm không cần lên triều, triều thần cũng có thể ở trong phủ nghỉ ngơi một ngày, các vương gia hoàng tử công chúa cũng không cần tiến cung thỉnh an, đây là ngày nhẹ nhàng nhất trong năm.

“Sở Sở, Ngũ Ca thiết yến ở trong phủ, muốn chúng ta đi qua.” Ăn bữa sáng, Phong Duyên Thương nhắc tới.

“Ngũ Ca? Thật đúng là đã lâu không gặp hắn, nếu ngươi không đề cập tới hắn, ta cũng đã quên.” Uống sạch cháo trong bát, Nhạc Sở Nhân cười nói. Phong Duyên Thiệu này cùng Diêm Tô thật đúng là tuyệt phối, tuy là bọn họ không có khả năng yêu chết đi sống lại nhưng mọi phương diện thật sự thực xứng.

“Lời này có thể để lại khi nhìn thấy Ngũ Ca nói sau.” Phong Duyên Thương mỉm cười, những lần tất niên, tấn niên trước, hắn đều trải qua cùng Phong Duyên Thiệu. Bất quá đều là Phong Duyên Thiệu đến Thất vương phủ, bởi vì hắn hành động không tiện.

“Đâu có đâu có. Ôi chao, Diêm Tô có đi hay không a? Nếu hai người bọn họ đã sớm định hôn ước rồi, vì sao không thành thân?” Giống như Phong Duyên Thương cùng Nhạc Sở Nhân từ đính hôn đến thành thân cũng không tới ba tháng.

“Đã sớm định ngày rồi, mười sáu tháng sáu năm sau.” Phong Duyên Thương cười nói, kỳ thật nhìn bộ dáng nàng hoàn toàn không biết gì cả rất là đáng yêu.

“Thật sự? Cho tới bây giờ Diêm Tô cũng chưa nói qua a! Có phải hay không thành thân vào phủ chính là chính phi của Ngũ Ca?” Trong phủ hắn còn có hai sườn phi, hình như còn mấy phòng thiếp thất, aizzz!

“Đương nhiên.” Phong Duyên Thương có chút ngạc nhiên, đây là tất nhiên.

“Tuy là chính thất nhưng Ngũ Ca nhiều tiểu lão bà như vậy, nghĩ đến cũng thật sự là khiến Diêm Tô đủ bận.” Nữ nhân trong lúc đó lục đục với nhau, nàng ở trong kịch điện ảnh đã xem qua nhiều lắm, các loại cẩu huyết a, làm cho nàng không đành lòng nhìn thẳng.

“Thế giới này nữ nhân đều phải gặp loại vấn đề này, chỉ có nàng là đặc biệt.” Buông chiếc đũa, Phong Duyên Thương uống hớp trà xanh, ôn thanh nói.

Nhướng mi, khoé mắt đuôi lông mày đều là sắc bén, “Có ý tứ gì? Có cần ta tạ chủ long ân không a?”

“Chỉ cần nàng không nhất thời nổi giận đánh gãy chân ta, ta đã rất cảm tạ rồi.” Phong Duyên Thương mỉm cười.

Bĩu môi, Nhạc Sở Nhân hừ hừ, “Thức thời!”

“Ha ha, đi thay quần áo đi, sau đó chúng ta ra phủ.” Xem thường lời nói bất kính của nàng, như là dỗ đứa nhỏ không nghe lời.

Thay bộ váy mới, màu sắc xanh nhạt trong trời đông vạn phần dễ thấy, hơn nữa thực tôn lên làn da của nàng, thoạt nhìn thực tươi mát.

Áo choàng hồ cừu phủ dài tới cổ chân, tóc dài buông xoã, kiều mị tuyệt mỹ, mỗi một ánh mắt đều thực phong tình.

Xe ngựa dừng trước cửa vương phủ, Phong Duyên Thương đã muốn chờ thật lâu, áo khoác hồ cừu đen một màu, phong thần tuấn lãng, tươi cười ôn hoà, phong nhã vô song.

“Tiểu mỹ nhân, chúng ta đi thôi.” Đi tới liền khoác tay hắn, Nhạc Sở Nhân đùa giỡn nói.

Lời vừa nói ra, nhóm hộ vệ xung quanh cũng không bình tĩnh nổi, tuy là bọn họ đều biết vương phi thực đặc biệt, nhưng không nghĩ tới còn như vậy… như vậy… mạnh mẽ.

Mặc kệ người khác như thế nào, Phong Duyên Thương vẫn mỉm cười như trước, theo Nhạc Sở Nhân lôi kéo bước vào xe ngựa, sau đó hướng tới Ngũ vương phủ mà đi.