Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trang 113

Chương 71.1. Thần khúc – Tất niên
Edit: Baby Trùm

Nhạc Sở Nhân đã nói qua nàng muốn bế quan, ngày hôm sau khi trở về từ Kim Châu liền thật sự tiến vào phòng chế thuốc bế quan. Kim Điêu gác ở trong sân, không có ai ngoài Đinh Đương đưa cơm được qua, thời gian còn lại vô luận là ai tiếp cận nó đều phát ra thanh âm nguy hiểm, hơn nữa lông chim trên cổ đều dựng thẳng lên, làm ra tư thái công kích.

Người trong cung tới thỉnh Nhạc Sở Nhân tiến cung, vẫn là người quen cũ – Lâm công công, nếu là thường lui tới hắn khẳng định sẽ vọt vào túm Nhạc Sở Nhân vô kiệu. Nhưng mà lần này lại bị Kim Điêu doạ thiếu chút nữa tiểu ra quần, ở trong tiếng nghẹn cười của Đinh Đương mà bước nhanh đào tẩu, hắn thật đúng là sợ chim đại bàng trong truyền thuyết kia đem hắn làm đồ ăn.

Hoàng thượng triệu kiến không đi, mấy tên tiểu nhân kia lại bắt đầu bàn lộng thị phi, nói Thất vương phi kia không đem thánh chỉ để vào mắt, coi rẻ thiên nhan, tội này đáng tru di vân vân.

Nhạc Sở Nhân đang bế quan tự nhiên không biết chuyện này, giải thích với hoàng thượng không ai khác là Thất vương Phong Duyên Thương, lại có rất nhiều người vì Thất vương phi mà lên tiếng. Trong đó có Nhạc thượng thư Nhạc Chí Châu vì tình lý bên trong, Trung Vực nguyên soái vừa trở về – Diêm Cận, hữu tướng quân của Diêm Tự Quân – Phí Tùng, cư nhiên còn có thánh sủng không suy – Trần phi nương nương. Đội hình như thế làm cho người ta ngoài ý muốn, Phong Triệu Thiên vốn cũng không đem việc này đặt ở trong lòng, một phen ép buộc xuống dưới, mấy người kia cũng không có cách nào.

Năm cũ buông xuống, Nhạc Sở Nhân ở trong phòng chế thuốc bế quan tám ngày rốt cục cũng đi ra. Vài ngày trôi qua, nàng gầy đi một chút nhưng ánh sáng con ngươi lại sáng láng hơn.

Hai người Thích Phong Đinh Đương đã sớm chờ ở ngoài viện, nhìn thấy Nhạc Sở Nhân đi ra, hai người bước nhanh chào đón, giống như ông hầm ông hừ. (Trùm: chả hiểu là ông nào?!!)

“Vương phi, người gầy đi.” Câu đầu tiên Đinh Đương nói là câu này, nữ hài tử quả nhiên thận trọng.

Thích Phong cao thấp nhìn thoáng qua nàng, sau đó thấp giọng nói, “Vương phi đã tinh tiến?”

“Tinh tiến không thể nói rõ, chỉ là đem độc cổ trước kia xem qua nhưng không nghiên cứu cân nhắc một phen.” Thân mình cao gầy được bao trọn trong áo choàng hồ cừu, Nhạc Sở Nhân mặt mày loan loan. Theo như lời nàng nghĩa là trước kia xem qua sách cổ, đó là độc môn bí thuật, nhìn bản sự trước mắt của nàng kỳ thật căn bản không đủ tư cách nuôi trồng. Bất quá, tình huống đặc thù nên đối đãi đặc thù, cho nên mấy ngày nay nàng đều luôn nghiên cứu cổ thần bí từ xưa này, lại khiến cho nàng có chút phát hiện cùng thu hoạch.

“Nói vậy vương phi đã cân nhắc thấu triệt.” Nhìn bộ dáng nàng cười đến thực tự tin, Thích Phong cảm thấy chính là như thế này.

“Cũng thành công, mặc dù không đến mức dễ như trở bàn tay nhưng vẫn là thực nắm chắc.” Má lúm đồng tiền, Nhạc Sở Nhân nói thoải mái, cũng thực tự tin.

“Chúc mừng vương phi.” Đinh Đương cười đến ánh mắt cũng thành hình trăng lưỡi liềm, Nhạc Sở Nhân bản lĩnh càng lớn, nàng làm nô tỳ càng có bảo đảm.

“Ân.” Lười biếng ừ một tiếng, nhìn ra được Nhạc Sở Nhân cũng thật là cao hứng.

Trở lại Viên Nguyệt Lâu, Đinh Đương đi chuẩn bị bữa tối, Thích Phong ở trong sảnh bẩm báo với Nhạc Sở Nhân những sự tình phát sinh mấy ngày nay.

“Không thể tưởng được cư nhiên còn có người đương triều buộc tội ta? Thật sự là được để mắt a, ta hiện tại cũng coi như là người cả triều đều biết.” Thích Phong nói tình huống trong triều mấy ngày trước, Nhạc Sở Nhân thật hưng trí.

Thích Phong có chút cúi mắt, “Vương gia ngày càng nổi bật, những người đó càng ngồi không yên. Vương gia làm việc cần cù và thật thà, không mắc lỗi gì nên đều đem mũi giáo hướng vào vương phi.”

“Lão nương mạo hiểm trời đông giá rét làm chuyện tốt, mấy tên ăn no phình bụng gì đó cư nhiên còn có thể hướng hoàng thượng đưa ra lý do trị tội ta như vậy, xem ra thật sự là ngày thường quá an nhàn.” Bắt chéo chân, Nhạc Sở Nhân từ từ nói. Kỳ thật trong lòng vẫn có chút tức giận, nghĩ nàng là quả hồng mềm sao?

“Tuy nhiên hoàng thượng cũng không đem chuyện này để ở trong lòng, từ lúc chuyện này bắt đầu, hoàng thượng cũng không có nói qua một chữ.” Thích Phong cho rằng như thế.

“Sai! Ý muốn thật sự của hắn là không có người vì ta nói chuyện, bất quá vì Tiểu Thương Tử để ý, nếu không hắn nhất định sẽ nghe mấy tên cẩu này nọ mà hạ chỉ định tội danh cho ta. Hắn chính là đang quan vọng thôi, có điều kết quả làm hắn thất vọng rồi.” Nhạc Sở Nhân hừ lạnh một tiếng, nếu Phong Triệu Thiên thật sự dám hạ chỉ định tội nàng, nàng liền phá thiên hạ của hắn, để cho hoàng đế hắn không qua được cửa ải cuối năm.

Thần sắc Thích Phong trở nên trầm trọng, “Lời này của vương phi… hoàng thượng là tính đối phó với chúng ta?”

Nhạc Sở Nhân khẽ lắc đầu, “Chính là ta khiến hắn cảm thấy không thoải mái, ta đem Phong Duyên Nghị bắt trở về, hắn hẳn là đã biết.” Đột nhiên xuất hiện một người khiến hắn không thể khống chế, không thể lợi dụng, cũng chỉ có thể nghĩ biện pháp làm thịt.

Thích Phong nhíu mi, “Nếu là vậy, bởi vì thái tử điện hạ mà chúng ta thời thời khắc khắc nguy hiểm. Bằng không, đem hắn…” Thích Phong không nói ra nhưng ý tứ lại rõ ràng, giết người không để lại dấu vết.

“Không cần, hiện tại hắn còn ở chỗ chúng ta, không thể nhanh có động tác như vậy. Bất quá Trần phi nương nương như thế nào lại vì ta mà nói chuyện?” Chẳng lẽ là thật sự nhìn mặt mũi của Phong Duyên Thiệu?

“Quả thật thực ngoài ý muốn, nhiều năm qua Trần phi nương nương cũng không tham dự sự tình liên quan đến Ngũ vương Thất vương.” Chuyện của Trần phi cùng Phong Duyên Thiệu, Thích Phong tất nhiên là biết đến.

Nhíu mày, Nhạc Sở Nhân nhìn hắn, “Vậy lần này nàng giúp ta không phải vì nhìn mặt mũi của Ngũ Ca?”

“Cũng không hẳn.” Thích Phong lắc đầu, trừ lần đó ra, các nàng không có liên quan gì nhau.

“Mặc kệ như thế nào, quả thật là nàng giúp ta, thành công làm cho ta có chút ngoài ý muốn. Lúc nào có thời gian, ta còn thực phải bái phỏng bái phỏng nàng.” Nữ nhân Trần phi kia, thực có ý tứ.

“Diêm tướng quân, Phí tướng quân cùng vì vương phi mà lên tiếng, vương gia đã tạ ơn hai người bọn họ.” Thích Phong thấp giọng nói.

“Ân? Tạ ơn? Hắn dùng cái gì tạ?” Mấy ngày nay vẫn không gặp mặt hai người bọn họ, cho nên Nhạc Sở Nhân tất nhiên là không rõ ràng lắm chuyện hắn làm mấy ngày nay.

“Là vật cùng với dược. Phàm là vật trong quân doanh biên quan ngày thường có thể sử dụng được, cơ hồ đều đưa đi.” Tạ ơn này thật ra cũng là thực gặp may.

Nhạc Sở Nhân nhếch đuôi mày, “Nói như thế, ta không cần động thủ. Hắn thực đã tặng đồ, đưa tiễn hai người bọn họ cũng sẽ không lo.”

Ngày mai tất niên, hai ngày sau Diêm Cận cùng Phí Tùng nên trở về biên quan, gặp lại phải đợi lúc này năm sau. Chi bằng trước khi bọn họ rời đi gặp mặt một lần, thiếu niên tướng quân bất phàm như thế, huynh đệ tốt Phí lớn mật, cũng không biết mấy ngày nay thế nào, đám người một đường lấy đao kiếm ân cần thăm hỏi Diêm Cận có hay không lại đến?

“Xuất quan?” Bỗng dưng, thanh âm quen thuộc vang lên ở cửa, Nhạc Sở Nhân hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn qua, chính là Phong Duyên Thương quần áo màu xanh, áo khoác dài cùng màu đang đi vào, đi lại tao nhã, mắt phượng mỉm cười, phong thần tuấn lãng.

“Đúng vậy.” Bên ngoài trời đã tối rồi, Thích Phong cũng đã sớm rời đi, chỉ là hồi tưởng chuyện phát sinh ở Hộ Quốc Tự, thời gian liền trôi qua lâu như vậy.

“Gầy một chút.” Đi đến bên người nàng ngồi xuống, theo hắn đi tới, một trận hương vị chỉ hắn mới có phả qua mặt.

“Hoàn hảo, nhưng thật ra Thất vương gia, ngươi thoạt nhìn đường làm quan rộng mở a.” Lười biếng dựa vào nhuyễn tháp, Nhạc Sở Nhân nhìn từ trên đầu xuống xem xét hắn, ánh mắt đánh giá kia thiếu một chút ý tốt.

Phong Duyên Thương cùng nàng đối diện, môi mỏng lộ vẻ ôn như cười, “Đường làm quan rộng mở? Làm sao đắc ý?” Tám ngày nay rốt cục cũng nhìn thấy nàng, thật là cao hứng.

Ngồi dậy, Nhạc Sở Nhân kề sát vào hắn vài phần, sau đó nhìn mặt mày hắn từng cái đi xuống, sau đó chậm rãi nheo lại ánh mắt, “Ánh mắt lỗ mãng, đuôi lông mày phóng đãng, khóe môi cười cũng có chút dâm đãng. Họ Phong, ngươi phát xuân.” Sau một lúc lâu, nàng đưa ra kết luận.

Phong Duyên Thương cười ra tiếng, cúi đầu nhìn nàng, thanh âm dễ nghe, “Mèo nào thấy cá mà không đỏ mắt? Ta thực bình thường.”

“Ta là cá, ngươi là mèo? Vậy ngươi cũng là một con mèo đại sắc.” Vươn tay chọt hắn, ngay sau đó Nhạc Sở Nhân lui ra phía sau một khoảng, cách xa hắn một chút.

“Ha ha, nếu ta không sắc, nàng còn thích không?” Nàng lui về phía sau, hắn liền nghiêng về trước, hô hấp hai người giằng co cùng một chỗ, nóng hầm hập.

“Tránh qua một bên đi, chán ghét.” Đẩy hắn một phen, Nhạc Sở Nhân thối lui đến nhuyễn tháp bên cạnh, cách hắn xa xa, lỗ tai đỏ lên.

Phong Duyên Thương cười khẽ, ngồi ngay ngắn lại, đầy người phong nhã, “Chuyện mấy ngày nay nàng đều đã biết? Không cần suy nghĩ nhiều, mấy tên đó chó cùng rứt giậu thôi.”

Nhạc Sở Nhân gật gật đầu, “Ta biết ngươi có an bài, cho nên hoàn toàn sẽ không nghĩ nhiều. Chính là rất ngạc nhiên về Trần phi, nghe nói nàng giúp ta nói chuyện.”

Phong Duyên Thương tươi cười không thay đổi, “Không có gì ngạc nhiên.”

“Nhìn ngươi như vậy, còn rất thần bí. Không muốn nói thì đừng nói, ta cũng không phải muốn biết rõ mỗi sự kiện.” Nhạc Sở Nhân thật ra không quá để ý, nàng không muốn biết nhiều bí mật, nếu nghe Phong Duyên Thương một chuyện một chuyện nói xong, chỉ sợ mấy ngày mấy đêm.

“Một ít chuyện tình vô dụng, nàng không cần vì thế hao tâm tốn sức. Vẫn là nói về thành quả mấy ngày nay đi, nhìn thần thái nàng thoải mái, chắc là hiệu quả khá lớn.” Mắt phượng như nước, từng âm từng âm thực dễ nghe.

Nhạc Sở Nhân gật gật đầu, “Cũng không tệ, tương đương không tệ.” Mặt mày loan loan, nàng đối với việc này thực vừa lòng.

“Vương phi lợi hại.” Thân thủ xoa hai má của nàng, sau đó hai ngón tay nắm một miếng thịt, quơ quơ.

Mặc kệ tay hắn tác quái trên mặt, Nhạc Sở Nhân nhìn nhìn hắn, trong lòng nổi lên suy nghĩ tà ác. Bộ dạng tú sắc khả cơm như thế, kỳ thật nàng rất muốn thử thân ái hắn, liền như khi đó ở dịch quán Kim Châu đã nói qua, muốn thử xem môi của hắn có phải hay không mỏng như vậy, thoáng dùng sức liền cắn đứt. (Trùm: tú sắc khả cơm nghĩa là sắc đẹp có thể ăn thay cơm.)

“Vương gia, vương phi, bữa tối đã chuẩn bị tốt, hiện tại có muốn dùng bữa?” Thanh âm Đinh Đương từ ngoài cửa truyền đến, đánh gãy tâm tư đã bay xa của Nhạc Sở Nhân, Phong Duyên Thương cũng buông tay ra.

“Chính là hiện tại, mấy ngày nay ăn khó chịu.” Từ trên nhuyễn tháp nhảy xuống, từ thân hình gầy của nàng có thể thấy là nàng nói thật.

“Vâng.” Đinh Đương đi chuẩn bị.

“Có đặc biệt muốn ăn cái gì không? Trời đông giá rét, nguyên liệu nấu ăn thiếu thốn, từ phía Nam vận chuyển đến có khả năng cũng không mới mẻ, nhưng so với không có thì tốt hơn.” Cùng Nhạc Sở Nhân đi ra, cánh tay hắn khoát lên trên vai nàng.

“Muốn ăn một ít đồ cay, bất quá dạ dày của thân thể này không tốt lắm, ta không dám ăn.” Oán giận, vẫn là dạ dày trước kia của nàng kiên cường hơn.

Mỗi lần nghe được Nhạc Sở Nhân nói như vậy, Phong Duyên Thương luôn không thể kiềm chế mà nhíu mày, bởi vì nghe qua thật sự rất là quái dị.

Đi đến đại sảnh, đồ ăn đã dọn xong, toàn bộ phòng đầy mùi đồ ăn.

Ngồi xuống ăn cơm, Nhạc Sở Nhân gió cuốn mây tan, Phong Duyên Thương động tác tao nhã, nhưng lại thường thường chiếu cố nàng một chút.

Bữa tối xong, thế giới này cũng không có hạng mục tiêu khiển giải trí gì, cho nên, đêm đã khuya chỉ có thể ngủ.