Bệnh vương tuyệt sủng độc phi » Trang 112

Chương 70.3. Thạch sùng sa – Biến thái bình thường

Edit: Baby Trùm

Gần canh hai, rốt cục đã trở lại hoàng thành. Cấm quân giữ cổng thành biết đội ngũ chữa bệnh từ thiện trở về, cửa thành Nam tới thủy tới chung không có đóng lại.

Đều tự hồi phủ, Thất vương phủ đèn đuốc sáng trưng, tuy là đêm lạnh như băng nhưng đối với Nhạc Sở Nhân mà nói nơi này lại dị thường ấm áp, nơi này là nhà của nàng.

Sau khi trở về, trước dùng bữa tối, Thích Kiến sớm tới nhà ăn chờ, đợi đến hai người dùng cơm xong, Thích Kiến bẩm báo tình huống của Phong Duyên Nghị mấy ngày nay.

“Vì hiệu quả của thuốc, điện hạ thực im lặng. Tối hôm qua có người không có mắt ban đêm xông vào vương phủ, bất quá cũng đã bị thương rời đi.” Khắp nơi trong phủ đều có cạm bẫy quỷ dị, tiến vào sẽ rất khó đi ra. Tối hôm qua người nọ bị thương còn có thể rời đi, có thể thấy được công lực không phải bình thường.

Nhạc Sở Nhân nhíu mày, sau đó nhìn về phía Phong Duyên Thương, thần sắc hắn chưa biến, tựa hồ cũng không lo lắng, nhưng tại sao có một loại tự tin này?

“Hộ vệ không bắt được hắn?” Nửa đêm đột nhập vương phủ? Nhạc Sở Nhân cảm thấy thực có thể là Phong Triệu Thiên, hắn muốn cứu Phong Duyên Nghị?

Thích Kiến lắc đầu, “Hộ vệ trong phủ đều theo đội ngũ chữa bệnh từ thiện rời khỏi hoàng thành, tối hôm qua cùng người nọ so chiêu là nha hoàn cùng gã sai vặt trong phủ, công lực không bằng, để cho hắn chạy thoát.”

“Không sao, lần đầu tiên không cẩn thận, không dám tuỳ ý lại đến lần thứ hai.” Động tác thản nhiên uống trà, Phong Duyên Thương thản nhiên nói.

“Ngươi thật rộng rãi, tùy ý xông vào địa bàn của chúng ta, thật sự không đem ta để vào mắt.” Phong Triệu Thiên là biết nàng sẽ có cái gọi là đường ngang ngõ tắt, còn phái người đến, rõ ràng chính là không đem nàng để vào mắt, khinh người quá đáng.

“Chính là đem nàng để vào mắt mới chỉ phái một người đến.” Nếu thực không để vào mắt, vượt qua hai người cũng không ở trong phủ, vậy trực tiếp quang minh chính đại tiến vào mang người đi.

Nhạc Sở Nhân không vui, tóm lại nàng cảm thấy bị khi dễ trên đầu nàng, có lẽ cũng là bởi vì đối với Phong Triệu Thiên có thành kiến, cho nên hết thảy nhằm vào Phong Duyên Thương nàng đều xem không vừa mắt.

“Đừng tức giận, đi xem thái tử điện hạ, lâu rồi không thấy, bổn vương tựa hồ đã quên mất hắn.” Ôn thành nói xong, nghe qua lại có chút lãnh ý.

“Tốt, hắn trừ bỏ ăn chính là ngủ, chỉ sợ đã muốn béo đến không có hình dáng người.” Đứng lên, Đinh Đương một bên đem áo choàng hồ cừu phủ lên, thân mình thon dài gói ở bên trong, đứng ở bên người Phong Duyên Thương, thoạt nhìn thật nhỏ nhắn yêu kiều.

Một hàng bốn người đi ra đại sảnh, thừa dịp đèn đuốc sâu kín, hướng tới chỗ ở Thích Kiến đi đến.

Đọc FULL truyện tại đây

Thích Kiến ở một góc nhiều động vật, trong tiểu viện không có một chút tuyết, các loại dược liệu động vật không sợ trời đông giá rét đều ở trong sân.

Đi vào sân, sau đó hướng tới một phòng ở sâu bên trong nhất đi đến, trong phòng sáng ánh nến, trên cửa sổ còn mơ hồ thấy bóng dáng người.

Thích Kiến trước một bước đi tới cửa, mở khoá cửa ra, đẩy ra, người đang ngồi trên giường ở trong phòng tiến vào tầm mắt.

Phong Duyên Nghị mặc trường bào màu đen của Thích Kiến, ngồi ở trên giường quả thật thực im lặng. Béo rất nhiều, cũng trắng rất nhiều.

Cửa mở rộng, hắn quay đầu nhìn qua, “Lão Thất.” tuy là uống thuốc rồi nhưng thần trí lại vẫn là bình thường.

“Thái tử điện hạ.” Phong Duyên Thương mặt mày ôn hòa, tao nhã tiêu sái đi vào giữa phòng, áo choàng màu đen, cả người hắn thoạt nhìn có một loại áp lực khác.

“Lão Thất đem bản điện nhốt ở trong này, không biết khi nào động thủ a?” Hắn im lặng châm chọc, thoạt nhìn có vài phần quái dị.

“Điện hạ sao lại nói vậy? Có người muốn hại điện hạ, làm huynh đệ của điện hạ, tất nhiên là phải toàn lực bảo hộ điện hạ.” Ngồi xuống trên ghế đối diện giường, Phong Duyên Thương tươi cười như trước, giữa mắt phượng lại là một mảnh lạnh bạc.

Phong Duyên Nghị hừ hừ, “Không giết bản điện ngươi như thế nào cam tâm? Chính là ngươi chờ đợi ngày này đã thật lâu, thế nào, hiện tại có phải hay không rất có cảm giác thành tựu? Chỉ hận lúc trước, bản điện tâm mềm, nhìn người đã bước nửa bước vào âm tào địa phủ nên thả cho ngươi một con ngựa. Hiện nay tiểu nhân đắc thế quân tử nguy, bản điện sai một bước thua toàn bộ.” Nhìn ra được Phong Duyên Nghị là thực phẫn nộ, nhưng tiếc là lại vô lực tức giận, lời nói nói ra vẫn bình thản như vậy. Nếu dựa theo tính tình ở dĩ vãng của hắn, chỉ sợ đã sớm nhảy dựng lên chỉ vào mũi Phong Duyên Thương mắng to.

Phong Duyên Thương bất vi sở động, trên mặt ngược lại cười càng sáng lạn, “Điện hạ sao thật tự tin. Kỳ thật điện hạ cũng biết, bổn vương chưa bao giờ đem điện hạ để vào mắt.” Ngữ khí nhẹ nhàng, lại có thể dễ dàng chọc giận người khác.

Phong Duyên Nghị trừng mắt nhìn Phong Duyên Thương, có giận cũng là không thể phát.

“Phong Duyên Thương, ngươi thắng.” Sau một lúc lâu, Phong Duyên Nghị phun ra hai chữ này, ngực phập phồng kịch liệt, lửa giận công tâm.

“Điện hạ quá khen, luận về âm độc xấu xa, bổn vương sao có thể sánh bằng điện hạ cùng hoàng hậu nương nương? Bất quá đáng tiếc là điện hạ lúc này làm tù nhân của bổn vương, mà hoàng hậu nương nương đang ở lãnh cung đã thành điên phụ.” Mắt phượng nheo lại, Nhạc Sở Nhân cảm thấy thời điểm Phong Duyên Thương nói lời này nhất định cực hận, gân xanh trên thái dương hắn đều nổi lên.

Phong Duyên Nghị cũng không nháy mắt trừng hắn, huyệt thái dương giật kịch liệt, cắn chặt khớp hàm, chính là tức giận đến cái gì cũng nói không nên lời.

Hai người liền như vậy nhìn nhau hồi lâu, Nhạc Sở Nhân cùng Thích Kiến đều cảm thấy trong phòng có lửa nóng thiêu đốt. Phong Duyên Thương bị ức hiếp lâu như vậy, Phong Duyên Nghị cũng đem hắn trở thành cái gai trong mắt đùa giỡn hai mươi mấy năm, nay thời thế đảo ngược, Phong Duyên Thương giải hận, Phong Duyên Nghị lại là cực hận.

“Thích Kiến, nhớ chiêu đãi thái tử điện hạ, Thất vương phủ tuy là không bằng thái tử phủ nhưng thứ tốt lại rất hiếm có.” Đứng lên, Phong Duyên Nghị cười đến rợn người.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Thích Kiến cúi đầu, “Vâng.”

“Đi.” Xoay người nhanh chóng rời đi, Nhạc Sở Nhân cho tới bây giờ chưa thấy qua thời điểm sắc mặt Phong Duyên Thương đen như vậy.

Theo đi ra ngoài, Nhạc Sở Nhân vài bước đuổi theo hắn, quay đầu nhìn hắn một cái, sau đó thở dài: “Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ vui vẻ cười to.”

Phong Duyên Thương buộc chặt cằm một chút, quay đầu nhìn nàng, ôn thanh đáp, “Ta đang vui vẻ a.”

“Vui vẻ đến gân xanh đều nổi?” Nhạc Sở Nhân nhíu mày, tư duy của Phong Duyên Thương cùng nàng hoàn toàn bất đồng.

“Nàng có thể cho rằng chúng nó là đang khua chiêng gõ trống.” Cười khẽ, hắn còn rất hài hước.

“Tuyệt không buồn cười.” Bĩu môi ghét bỏ, Nhạc Sở Nhân liếc hắn một cái không che giấu biểu tình.

“Nàng như vậy đẹp lắm.” Dừng lại xoay người, Phong Duyên Thương vươn hai tay ôm nàng vào ngực, trong nhiệt độ rét lạnh, như vậy sẽ không lạnh.

Ôm thắt lưng của hắn, Nhạc Sở Nhân cũng ôm hắn, tuy rằng hắn thoạt nhìn thực gầy nhưng là khi ôm lại có thể cảm giác được hắn thực tinh tráng, sau khi giải độc cho hắn, thân thể hắn càng ngày càng tốt.

Mặt chôn bên gáy nàng, hô hấp trong lúc đó đều hương thơm độc đáo trên người nàng, Phong Duyên Thương nhắm mắt lại, giữa ánh mắt dần dần bình thản.

“Ta không thể giết hắn, thanh danh giết hại huynh đệ ta không đảm đương nổi, tuy là ta rất muốn giết hắn.” Hồi lâu, hắn nói, hơi thở phả ra làm Nhạc Sở Nhân có chút ngứa.

Dựa vào bờ vai của hắn, Nhạc Sở Nhân nhìn bầu trời đêm nháy mắt, “Ta biết, ngươi chỉ để ý tra tấn hắn đi, đến giải hận mới thôi.” Nàng không quan tâm chết sống của Phong Duyên Nghị, nàng để ý chính là Phong Triệu Thiên. Hắn biết Phong Duyên Nghị ở chỗ này, Phong Duyên Thương còn không đem hắn giao ra, cũng không biết hắn sẽ làm như thế nào.

“Ta không hận, so với việc đem bọn họ dẫm nát dưới chân, ta càng thích nhìn bọn họ đối với ta nghiến răng nghiến lợi nhưng lại không thể không biểu diễn khuôn mặt tươi cười nịnh hót hơn.” Hắn khinh đạm nói xong, đây có thể xem là một loại ác độc thú vị.

Nhạc Sở Nhân không lên tiếng, có lẽ vì hắn bị áp bách đã lâu, tham sống sợ chết lâu lắm, cho nên mới trở nên như vậy. Bất quá cũng không có gì không ổn, hắn hết thảy độc ác thú vị không bình thường, thậm chí là biến thái, ở trong mắt nàng đều là bình thường.

Hết chương 70.