Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trang 106

Chương 68.3. Luyến ái – Trung thành

Editor: Baby Trùm

Kim Châu có vẻ là thành trì giàu có, tiết tấu cuộc sống thong thả, mặc dù khoảng cách gần với hoàng thành như vậy nhưng hình như một chút cũng không bị ảnh hưởng.

Tiến vào trong thành, dân chúng tựa hồ vừa mới rời giường, quán xá bên đường cũng vừa mới khai trương, hương vị du tạc khô dầu đậu hủ hoa nhi phiêu đãng trong không khí, thật dễ ngửi.

Đại bộ phận mọi người chưa từng tới nơi này, nhất là Nhạc Sở Nhân, nơi này hoàn toàn là cổ kính, so với hoàng thành có hương vị hơn nhiều.

Ngồi ở trong xe ngựa, toàn bộ cửa xe rộng mở, có thể nhìn thấy cảnh sắc bên ngoài rõ ràng.

Nhạc Sở Nhân cùng Phong Duyên Thương ngồi chung một xe, cả người nàng tựa vào cửa sổ, ánh mắt phiêu đãng nhìn bên ngoài.

Phong Duyên Thương ngồi ở một bên, phong nhã đầy người, mắt phượng mỉm cười tựa như gợn lên một tầng sóng nước.

“Kim Châu này thoạt nhìn thực an nhàn, mặc dù cuộc sống gian nan, cũng vẫn hạnh phúc như trước.” Trương thư sinh nửa tháng trước đi tới Kim Châu, đại bộ phận tình huống nơi này nàng cũng hiểu biết một ít. Nhìn qua có vẻ thực giàu có nhưng dân chúng gian nan vẫn không ít.

“Không thể so với hoàng thành tinh phong huyết vũ, tự nhiên an nhàn.” Phong Duyên Thương ôn thanh trả lời, chỉ có nhân tài sống tại hoàng thành có thể hiểu biết cái loại cảm giác này, chỉ cần có một chút động tĩnh thì đã đứng ngồi không yên.

Nhạc Sở Nhân quay đầu nhìn về phía hắn, ánh sáng trong mắt giống như bảo thạch loang loáng, “Tiểu Thương Tử, ta tính cửa ải cuối năm qua đi, sẽ tiến hành chữa bệnh từ thiện trong cả Đại Yến. Đi từng thành trì, như vậy có thể đi khắp Đại Yến, ngươi cảm thấy như thế nào?”

Phong Duyên Thương có chút nhướng mày, đối với ý tưởng này của nàng cảm thấy ngoài ý muốn, “Ý tưởng đương nhiên tốt, nhưng năm sau tình hình sẽ có chút phức tạp, tốt nhất hoãn khoảng nửa năm đã.”

“Tình huống phức tạp? Các ngươi lại muốn làm cái gì?” Nhạc Sở Nhân đem cửa sổ đóng lại, không nháy mắt nhìn hắn hỏi.

Phong Duyên Thương khẽ lắc đầu, “Không phải muốn làm cái gì, mà là ta phụng mệnh tra tìm căn cứ chính xác Trữ Dự phản quốc, vừa rồi đi Nam Cương tra được một ít nhưng còn thiếu một phần danh sách rất trọng yếu.” Này vốn là mật chỉ, nhưng Nhạc Sở Nhân muốn chính mình hành tẩu đại giang nam bắc, hắn tự nhiên lo lắng.

Nhạc Sở Nhân có chút nâng mi, “Thật sự? Chuyện này vì sao giao cho ngươi? Ngươi ở Lễ bộ mà.” Điều tra chuyện này hẳn là Hình bộ, hoặc là đại nội mật thám gì đó, như thế nào cũng không tới phiên Phong Duyên Thương a.

Phong Duyên Thương bạc môi gợi lên, độ cong kia cực kì đẹp mắt, “Vì sao không thể giao cho ta? Ta rất kém cỏi sao?”

“Không kém không kém, ngươi rất lợi hại được chưa! Bất quá ngươi nói danh sách, danh sách về cái gì?” Nhạc Sở Nhân thực muốn biết.

“Danh sách những người trong đảng phái của Trữ Dự, người của hắn nhiều rắc rối khó gỡ. Bỏ tù Trữ Dự mấy tháng, phía trên vẫn âm thầm rung chuyển, địa phương cũng xuất hiện nhân sĩ khởi nghĩa quy mô lớn.” Nói ra, thần sắc Phong Duyên Thương cũng âm trầm rất nhiều.

Nhạc Sở Nhân khẽ gật đầu, “Vậy ngươi tiếp tục tra chuyện của ngươi, ta tiếp tục chữa bệnh từ thiện kiêm nghiệp lớn du ngoạn của ta, đẹp cả đôi đường.” Dựng thẳng lên hai ngón tay, Nhạc Sở Nhân nhướng đuôi mi nói từ từ.

Phong Duyên Thương giơ tay bắt lấy hai ngón tay kia của nàng, cười đến mắt phượng loan loan, “Không được.”

“Như thế nào không được? Ta cũng không chậm trễ ngươi, ngươi cũng sẽ không chậm trễ ta.” Mặc hắn cầm lấy ngón tay, Nhạc Sở Nhân nâng mi, mâu quang sắc bén.

Phong Duyên Thương bất vi sở động, bộ dáng kia của nàng cũng dọa không được hắn, “Tuy không có chậm trễ, nhưng là chúng ta sẽ tách ra. Vậy không chỉ là một tháng không thấy, có lẽ nửa năm, một năm, hai năm.”

Nhạc Sở Nhân trong nháy mắt ngẩn người, thân mình lui lui về phía vách xe, “Ngươi sẽ nhớ ta?”

“Nàng nói xem?” Cười ra tiếng, Phong Duyên Thương buồn cười.

“Cười cái gì cười? Ngươi thích ta?” Giật ngón tay bị hắn nắm ra, Nhạc Sở Nhân rốt cuộc đem những lời này hỏi ra miệng.

Phong Duyên Thương nhướng mày, đầy hứng thú nhìn nàng, “Bằng không thì sao?”

“Không được hỏi lại, chỉ cần trả lời. Thích, hoặc, không thích!” Nghiêm mặt, Nhạc Sở Nhân không nháy mắt theo dõi hắn, cực kì áp lực.

“Thích!” Cùng nàng đối diện, Phong Duyên Thương nhẹ nhàng nói ra một chữ này.

Nhạc Sở Nhân sắc mặt không thay đổi, kỳ thật trái tim đã muốn ngừng đập nửa nhịp.

Kế hoạch ban đầu của nàng không phải như thế, kế hoạch của nàng là Phong Duyên Thương sẽ nói không thích hoặc là sẽ ôn nhu cười nói, thích là cái gì vậy? Sau đó nàng sẽ nói, ‘Ngươi đã không thích ta, ta cũng không thích ngươi, hai ta chính là quan hệ bằng hữu. Bằng hữu tự nhiên muốn duy trì sự nghiệp của bằng hữu, ta sẽ duy trì ngươi, ngươi cũng sẽ duy trì ta.’ Đọc FULL truyện tại đây

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Sau đó như vậy mọi sự liền đại cát, từ nay về sau hắn mà còn sờ soạng nàng thì nàng có thể không khách khí với hắn như trước.

Bất quá hiện tại hắn thực bình tĩnh nói ra một chữ thích, nàng…

“Ha ha, làm sao vậy?” Nhìn nàng ngay cả ánh mắt cũng không chớp, Phong Duyên Thương cười đến vui sướng, mắt phượng như nước tựa hồ còn nhộn nhạo một tia đắc ý.

“Nga!” Yên lặng gật gật đầu, Nhạc Sở Nhân xoay thân mình nhìn về phía vách tường xe đối diện.

“Khi nàng nói lai lịch của nàng, ta nhớ rõ đã nói rồi, nàng vĩnh viễn đều là Thất vương phi. Nàng sẽ không quên đi? Hoặc là, nàng căn bản là không nhớ rõ?” Nhìn sườn mặt trắng nõn của nàng, Phong Duyên Thương ôn thanh gằn từng chữ.

Nhạc Sở Nhân trong nháy mắt ngẩn người, “Ta cũng nói qua, hai ta không có hôn lễ, không có nhẫn, không có tình yêu, ngươi là trượng phu gì chứ? Ta là thê tử gì chứ?”

Phong Duyên Thương lẳng lặng nhìn nàng, trong lúc nhất thời bên trong xe có thể nghe được thanh âm bánh xe lăn lăn.

“Ta nên làm như thế nào?” Sau một lúc lâu, hắn rốt cục mở miệng, hắn hiểu được ý tứ của Nhạc Sở Nhân.

Nhạc Sở Nhân quay đầu nhìn hắn, “Ta cũng không phải rất rõ ràng, nhưng là có một chút ngươi phải rõ ràng, nếu là ngươi muốn cùng ta cả đời, vậy thì ngươi chỉ có thú một mình ta, không thể bao nhị nãi, không thể có tiểu tam. Mặc kệ là thân thể hay tinh thần, đều chỉ có thể thuộc về một mình ta. Ngươi không thể khi dễ ta, không thể tính kế ta, không thể lừa gạt ta. Đến lúc già đi, răng ta đều rụng hết, ở trong mắt ngươi, ta cũng vẫn là nữ nhân xinh đẹp nhất thế giới này.” Một hơi nói xong, Nhạc Sở Nhân hít thở thật sâu.

Phong Duyên Thương có chút nhướng mày, “Này nọ đều là yêu cầu ta, nàng đâu?”

“Ta? Ta tự nguyện mang họ của ngươi, đời này chỉ có một lão công là ngươi, tuyệt không bên ngoài. Cho dù ngươi già đi, xấu không ra hình người, ở trong mắt ta, ngươi tuyệt đối cũng là người tuấn tú nhất. Trên đời này chỉ có ta có thể khi dễ ngươi, người khác nếu là dám động đến một ngón tay của ngươi, ta liền đem xương hắn nghiền thành tro.” Giơ lên một bàn tay làm động tác một kiếm giết chết, ánh mắt tàn nhẫn cũng không phải chỉ là mạnh miệng nói.

Phong Duyên Thương tươi cười đầy mặt, sau đó động tác tao nhã gật gật đầu, “Tốt lắm.”

Nhạc Sở Nhân mặt mày loan loan, “Đến lúc đó chúng ta mỗi người đều đeo một cái nhẫn trên ngón áp út, nhẫn kia tên là Trung Thành Chỉ Giới, ai nếu ở bên ngoài liền chặt đứt ngón tay.” Lời này tuyệt đối là nghiến răng nghiến lợi nói ra, tin tưởng nếu là chuyện này phát sinh ở trên người Phong Duyên Thương, vậy tuyệt đối không phải chỉ chặt một ngón tay là có thể giải quyết được.

Phong Duyên Thương tươi cười càng thêm sâu sắc, “Không bằng đổi thành dây chuyền đi, ai phản bội liền chặt đầu bỏ.”

Nhạc Sở Nhân tuyệt đối bị chấn động, lời nói ngoan độc như vậy cũng dám nói? Hắn thật đúng là không sợ chết a.

“Vậy định như vậy rồi, ngươi đã không có đáng nghi, chúng ta hiện tại liền thuộc loại quan hệ luyến ái.” Nói ra hai từ luyến ái, ánh mắt nàng đảo một vòng, tim đập gia tốc hai nhịp.

Phong Duyên Thương buồn cười, “Mặc dù ta không hiểu lắm ý ‘luyến ái’ là gì, nhưng ta sẽ thử tìm hiểu cũng sẽ làm được.”

“Ân, tốt. Nếu chúng ta đã là quan hệ luyến ái, ta đây sẽ không thể ném ngươi ở hoàng thành được. Được rồi, chữa bệnh từ thiện hoãn, năm sau ta sẽ chuyên tâm kinh doanh dược đi, một ít chi tiết ta đã chuẩn bị tốt lắm.” Bắt chước hình thức buôn bán hiện đại, hơn nữa hậu thuẫn bền chắc, cảnh tượng sau này chắc chắn khả quan.

“Ngày sau nàng giàu có cũng đừng đứng núi này trông núi nọ, sẽ bị chặt đầu.” Mắt phượng loan loan nhìn nàng, Phong Duyên Thương từ từ nói.

“Cút, chỉ sợ cổ nhân nhà ngươi chịu không được dụ hoặc.” Đẩy hắn một phen, Nhạc Sở Nhân quát lạnh.

Thuận thế bắt lấy tay nàng, thoáng dùng sức đem nàng ôm vào lòng, “Chúng ta là quan hệ luyến ái, ôm như vậy cũng không quá phận đi?” Cúi mắt nhìn thiên hạ trong lòng, Phong Duyên Thương cười nhẹ nói.

Dựa vào hắn, Nhạc Sở Nhân hé miệng, ánh mắt lại đang cười, “Không quá phận là không quá phận, bất quá ngươi tốt nhất đừng chủ động như vậy, nếu muốn ôm ngươi, ta sẽ động thủ.”

“Nga? Chủ động yêu thương nhung nhớ sao? Ta thích!” Vừa thấy đã biết nàng chỉ mạnh miệng.

Nhạc Sở Nhân bĩu môi, trên mặt khinh thường, cảm thấy cảm giác cũng rất tốt. Luyến ái chính là cảm giác này? Trách không được mọi người đều phải tìm một người để luyến ái, cứ như vậy cả đời cũng tốt lắm a!

Hết chương 68.