Truyện / Truyện dài / Đã hoàn thành / Bắt được rồi, vợ ngốc

Bắt được rồi, vợ ngốc

Bắt được rồi, vợ ngốc

Tác giả: camhang26

Vương Ái Hy – Một cô gái xinh xắn luôn lấy việc chinh phục các chàng trai làm trò tiêu khiển, tính cách bướng bỉnh và ngỗ nghịch nhanh chóng chinh phục được Hàn Minh Vỹ – Thiếu gia của tổ chức mafia Knight danh tiếng, một chàng Bạch mã hoàng tử lạnh lùng chưa bao giờ để tâm đến những cô gái xung quanh lại có hứng thú với Ái Hy, mỗi ngày đều phải chịu đựng những trò đùa tinh quái của cô vợ ngốc ngếch…
Liệu thiên sứ và ác quỷ có thể hợp nhất với nhau tạo nên một mối tình hoàn mỹ?

Chương 1: Em Sẽ Là Vợ Tôi

Từng đợt sóng nhẹ nhàng vỗ vào bờ, cơn gió mùa hè dịu dàng nâng niu những tia nắng còn sót lại sau hoàng hôn.

Trên bãi biển thanh bình, Ái Hy thoải mái thả mình vào làn gió mát, đôi mắt khẽ nhắm hờ từ từ cảm nhận khoảnh khắc bình yên tưởng chừng như vô tận.

*Bốp**Bốp*

Một thứ âm thanh mang tính chất “bạo lực” vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh vốn có trên bãi biển Kỳ Sa. Ái Hy khó chịu nhíu mày, nhưng sau đó nhanh chóng rơi vào trạng thái vô thức.

*Bốp**Bốp*

Hàng loạt những thứ âm thanh khiến người khác khó chịu lại vang lên, Ái Hy vẫn bướng bỉnh chìm vào thế giới của riêng mình, phó mặc mọi thứ cho thời gian.

– “Sao hả? Cậu ấm của tổ chức mafia Knight đây sao?” – Một giọng nói cợt nhả vang lên, nghe thôi cũng đủ biết đây là một tên chẳng ra gì.

– “Hừ, đừng vội mừng nhanh như thế ông bạn ạ.” – Lại một giọng nói khác lạnh lùng lên tiếng, tuy có dễ nghe hơn nhưng chất giọng khiến người khác không khỏi rùng mình.

– “Tụi bây, đánh nó tiếp cho tao!”

*Bốp**Bốp*

Lại là thứ âm thanh đáng nguyền rủa ấy.

Lúc này, Ái Hy không thể chịu đựng thêm được nữa, đôi mắt đẹp ẩn hiện sau hàng mi cong vút đang trở nên vô cùng sắc bén. Cơn giận đến đỉnh điểm, Ái Hy tức giận hét lên.

– “Này! Làm cái quái gì vậy! Có biết các người đang làm phiền người khác không?” – Vừa quay người lại, cảnh tượng trước mắt càng làm Ái Hy thêm phần giận dữ.

Một đám người bặm trợn mặc áo vest đen đang vây đánh một chàng trai tầm tuổi Ái Hy, tuy gương mặt chàng trai ấy có nhiều thương tích nhưng cũng phải công nhận rằng… anh chàng này rất rất đẹp trai, chưa kể đến cách ăn mặc đầy phong cách của cậu ta.

Trông thấy cảnh tượng này, “tình mẫu tử” trong lòng Ái Hy lại bùng phát, không thể nén được cảm xúc của mình, Ái Hy bước từng bước đến gần đám người ấy, mặc dù trong lòng có chút căng thẳng và sợ hãi.

Chẳng mấy chốc, cả chục ánh mắt đổ dồn về phía Ái Hy đang tiến đến, trong đó bao gồm ánh mắt ngạc nhiên của anh chàng xấu số.

Ái Hy đứng trước mặt chàng trai ấy, sau đó quay lưng lại, thu hết can đảm dang rộng hai tay che chở cho chàng trai phía sau.

– “Cả một đám mà lại đánh một người, các người không thấy xấu hổ sao?” – Cả người Ái Hy run nhẹ, cố gắng giữ bình tĩnh quát vào mặt đám người kia.

– “Cô em không liên quan nên đừng xen vào. Nếu gương mặt xinh xắn này có một vết sẹo thì thật đáng tiếc đấy.” – Một tên bước ra, đưa tay nâng mặt Ái Hy lên xem xét, giọng điệu bỡn cợt.

eTruyen.net

– “Đừng chạm vào tôi!” – Ái Hy gằn giọng, hất bàn tay kia ra khỏi mặt mình, sau đó quay sang chàng trai thì thầm. – “Khi nào tôi ra hiệu thì anh chạy nhé.”

Đột ngột Ái Hy tiến đến gần gã đó, nở một nụ cười dịu dàng, đôi môi cong cong trông như một thiên sứ đang toả sáng trong màn đêm tĩnh mịch.

– “Hơ.” – Tên đứng đầu ngẩn người ra nhìn, sau đó lắc lắc đầu, tiếp tục hạ giọng. – “Đây không phải việc của cô, đừng xem vào, nếu không đừng trách chúng tôi độc ác.”

Ái Hy vẫn không màng để tâm, tiếp tục tiến đến gần đến đám người trước mặt, bất giác tên đứng đầu lùi về sau một bước. Đứng đối mặt với đám người hung tợn ấy, Ái Hy hít một hơi thật sâu, ngoảnh mặt về phía sau hét lớn.

– “Mau chạy đi!”

Cùng lúc ấy, một vòng tay mạnh mẽ ôm lấy Ái Hy từ phía sau.

*Tách*

Sau tiếng búng tay đó, xung quanh xuất hiện vô số những người áo đen khác, nhanh chóng vây kín đám người lúc nãy.

Vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Ái Hy ngước mặt lên và bắt gặp một đôi mắt khác cũng đang nhìn mình.

– “Em… tên gì?” – Giọng nói trầm ấm vang lên, đôi mắt màu hổ phách đang chăm chú nhìn Ái Hy.

Ái Hy ngớ người, không ngờ trong khung cảnh hỗn loạn như thế mà anh ta vẫn còn có tâm trạng để làm quen. Đúng là.

– “Vương Ái Hy.” – Theo phép lịch sự, Ái Hy mỉm cười thân thiện trả lời.

– “Ái Hy.” – Anh chàng lặp lại tên Ái Hy một lần nữa, nét mặt hơi khó hiểu.

– “À, bây giờ tôi có việc phải đi rồi.” – Ái Hy như sực nhớ ra một điều quan trọng, nở một nụ cười khiêm tốn.

Hiểu được Ái Hy đang ám chỉ thứ gì, chàng trai lập tức buông tay ra, lặng lẽ nhìn theo bóng dáng nhỏ bé khuất xa dần.

– “Thiếu gia, cô gái ấy là ai vậy?” – Một người đeo kính đen cung kính chào chàng trai ấy, sau đó cất tiếng hỏi.

– “Vương Ái Hy.” – Gương mặt của chàng trai không chút biểu cảm, lạnh lùng đáp. – “. vợ chưa cưới của tôi.”

– “Mẹ, con về rồi.” – Sau gần hai tiếng đồng hồ ngồi xe bus về nhà, Ái Hy tái mặt mở cửa, cười gượng.

– “Đây, hành lí của con.” – Một chiếc vali màu hồng được “trang trọng” đưa cho Ái Hy, kèm theo một nụ cười đầy sát khí.

– “Mẹ! Đừng mà!!!” – Ái Hy vội vã nắm lấy bàn tay “ngọc ngà” của mẹ lay lay, đôi mắt chớp chớp cầu xin. – “Lẽ nào mẹ lại nhẫn tâm đuổi con đi như thế?”

– “Đuổi? Ai đuổi con?” – Gương mặt mẹ Ái Hy nghệch ra, nụ cười trên môi tắt hẳn.

– “Mẹ chứ còn ai? Nếu không đuổi con ra khỏi nhà thì tại sao lại đưa cho con cái vali này?” – Ái Hy nheo mắt nhìn mẹ mình, nghi hoặc hỏi.

– “Con sẽ đến nhà chồng sống một thời gian.” – Bất giác bà Vương thở dài, đôi mắt lặng lẽ quan sát chiếc BMW màu đen bóng loáng ở đối diện nhà.

– “Chồng? Chồng nào?” – Ái Hy ngơ ngác hỏi, giọng nói hơi nghẹn lại.

Đột ngột một giọng nói quen thuộc cất lên, phá vỡ bầu không khí căng thẳng.

– “Em sẽ là vợ tôi.”