Bạn trai ta là con sói - Trang 47

“Không nên!!!!”

Tiểu vũ trụ Diệp Tây Hi trong nháy mắt đã bùng nổ, chẳng biết là lấy đâu ra khí lực mạnh như vậy đẩy Hạ Phùng Tuyền ra. Cô nhanh chóng đứng dậy, chuẩn bị chạy trối chết.

Nhưng không đợi cô xuống được giường, Hạ Phùng Tuyền như hổ đói vồ mồi, một lần nữa tóm được chân cô kéo lại. Sau đó, tay anh nắm được mép váy bộ áo lót của cô, một động tác thôi đã đem toàn bộ số vải ít ỏi còn lại trên người Diệp Tây Hi cho “thăng thiên” luôn.

Bây giờở trên giường đối với Hạ Phùng Tuyền mà nói chỉ còn lại một thân thể gợi cảm hấp dẫn không mảnh vải che đậy mà thôi.

Hạ Phùng Tuyền túm chặt lấy hai tay cô, mười ngón tay vật lộn đánh nhau, anh vững vàng kìm chặt đôi móng vuốt của con mèo nhỏ này. Vừa hôn lên sống lưng bóng loáng của cô, xuống đến cổ, đến hai vai, đến eo, theo từng đường cong khêu gợi. Cuối cùng sau khi trượt hết một lượt anh lại quay về cái cổ xinh xắn của cô, khẽ cắn một cái.

Diệp Tây Hi kêu lên thảm thiết: “Hạ Phùng Tuyền, anh làm cái quái gì vậy, sao lại cắn cổ tôi?”

“Anh chỉ lưu kí hiệu thôi mà.” Hạ Phùng Tuyền trả lời như lẽ đương nhiên.

“Anh là đồ biến thái!” Diệp Tây Hi dở khóc dở cười.

Hạ Phùng Tuyền ghé sát vào tai cô, nhẹ nhàng nói: “Rồi em sẽ quen thôi.”

Thói quen thói quen, cô làm sao mà quen cho nổi đây!

Diệp Tây Hi mở miệng hét lớn: “Mau dậy đi, con sói đáng chết này, nặng chết mất, ngực của tôi cũng bị anh đè cho thành bình nguyên rồi này!”

Thấy có liên quan đến lợi ích thiết thân sau này của mình, Hạ Phùng Tuyền khai ân, hơi nhỏm người dậy, giảm đi sức nặng đè lên người cô.

Diệp Tây Hi thở phào một cái, nhưng cũng chẳng trì hoãn được bao lâu, ma trảo của Hạ Phùng Tuyền lại từ sau xâm nhập vào, ôm lấy bộ ngực mềm mại của cô, nhẹ nhàng vuốt ve, dùng thanh âm trầm thấp mà rất nam tính nói: “Hoàn hảo, hoàn hảo không tổn hao gì.”

Diệp Tây Hi quay đầu, gắt gao nhìn anh chằm chằm: “Mau buông ra!”

Hạ Phùng Tuyền nhàn nhạt cười một tiếng: “Em cho là có thể sao?”

Nói xong, anh cúi đầu, bắt đầu hôn cô.

Diệp Tây Hi vội vàng chôn mặt vùi trong đống chăn bông, không cho anh lợi dụng thời cơ chiếm tiện nghi.

Nhưng Hạ Phùng Tuyền dù sao cũng là Hạ Phùng Tuyền, lập tức giật phắt cô ra khỏi đống chăn màn bùng nhùng đó, Diệp Tây Hi chẳng còn trốn chỗ nào được nữa, trong nháy mắt đã hoàn toàn đầu hàng, mặc anh muốn làm gì cũng được.

Đọc FULL truyện tại đây

Bởi vì sự chú ý của Diệp Tây Hi vừa bị anh tập kích lên ngực và dựa theo những vết xe đổ lần trước cô chống đối anh mà lần này cô không dám phản kháng nữa.

Cho nên, nụ hôn này, chạy dài, mềm nhẹ, không một chút khẩn trương như không khí xung quanh căn phòng, thậm chí còn có điểm nhàn nhã như đi chơi.

Anh đầu tiên là khéo léo hôn nhẹ lên đôi môi căng mọng kia, sau đó từ từ tiến quân thần tốc tăng dần nhịp điệu, tiến vào bên trong đôi môi mềm mại ngon ngọt, trêu đùa cái lưỡi nho nhỏ của cô, dây dưa cuốn lấy, cuồng nhiệt mà chậm chạp thưởng thức.

Đồng thời tay của anh vuốt ve bộ ngực đẫy đà kia, hài lòng nhìn “tiểu Hạ” nhà anh đã sẵn sàng chuẩn bị động thủ. (tiểu Hạ=_= hờ hờ mọi người đừng trách ta, vì đây là cảnh H của 2 anh chị này nên ta cố hết sức cho nó đúng nhất đấy)

Lúc này, bàn tay của anh bỗng nhiên cảm giác được một chỗ nho nhỏ lồi lõm, tinh tế nhìn lại, phát hiện ra ngực trái của Diệp Tây Hi có một vết sẹo nhỏ tròn do đạn bắn để lại, da ở đó màu hồng phấn, lưu lại nơi đó một dấu vết vĩnh viễn không bao giờ biến mất.

“Đây là Du Tử Vĩ làm tổn thương em?” Hạ Phùng Tuyền cúi người xuống, dùng đầu lưỡi liếm nhẹlên vết sẹo kia, giọng nói lạnh đến thấu xương: “Anh nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn.”

“Thật đáng mừng là anh yêu quý tôi như vậy, nhưng mà… Hạ Phùng Tuyền, bây giờ kẻ đang làm tổn thương tôi chính là anh đấy!” Anh cứ vuốt ve làm Diệp Tây Hi hô hấp dần trở nên khó khăn hơn, cả người nóng rực như bắt lửa cháy vậy, nóng đến doạ người.

Hạ Phùng Tuyền đang nâng cằm cô lên, dùng ngón tay cái vuốt ve đôi môi của cô, ánh mắt sáng quắc: “Nếu như cái này gọi là làm tổn thương em thì anh cũng không ngăn cản mình được nữa đâu.”

Anh luồn tay vào bên trong bắp đùi cô, nhẹ nhàng khẽ vỗ, đầu ngón tay cảm nhận sự man mát của da thịt cô.

Khóe miệng Hạ Phùng Tuyền đã không giấu được ý cười nói: “Xem ra, em đã chuẩn bị xong rồi.”

Dứt lời, anh phóng thân hình rắn chắc của mình đè lên bộ ngực đầy đặn của cô.

Đọc tiếp Bạn trai ta là con sói – chương 48