Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Trang 9

CHAP 9

-“Tiểu Du…Cái cô ngốc này không biết đi đâu” – hắn lo lắng lẩm bẩm

Về phía nó bây giờ rất mệt rồi, nó rảo bước thật nhanh khắp nơi nhưng vẫn không thấy hắn. sợ hãi, nó nước mắt lưng tròng ngồi xuống 1 cái ghế dài.

-Gia Huy!

Nó cúi mặt cố ngăn cho nước mắt không rơi

-Của em đây!

Nó ngước lên thấy hắn, hắn đứng trước mặt nó chìa ra “đồ ăn” màu hồng, trước mặt hắn nó không cần giấu giếm , những giọt nước trong mắt nó được giải phóng lã chã rơi

Hắn ngồi xuống bên cạnh xoa đầu nó, tới khi mặt nó khô nước hắn đưa nó ra xe về nhà

*10 Giờ đêm

Tắm xong nó nhìn “chiến lợi phẩm” hôm nay mua được. tiến tới lấy con voi to nhất “đám” ra , leo lên giường . thấy “đồ ăn” màu hồng hắn đã đặt dưới cái đèn ngủ, nó cầm lên ngắm nghía

-Em ngủ chưa?

Nghe giọng hắn nó nhảy xuống giường tiến tới cửa

-Không cần mở cửa, anh nói rồi về phòng ngay

Nó rời tay khỏi tay nắm cửa đứng dựa vào tường

-chuyện gì vậy?

Bên ngoài hắn cũng đang tựa vào tường giọng ấm áp

-“Thứ đó” là kẹo…

Hắn chưa kịp nói hết nó đã cắt lời:

-Em biết rồi…..kẹo….mây đúng không?

-Àh…ừm kẹo mây

Bên trong nó mỉm cười ôm coi voi vào lòng. phía bên ngoài hắn nhìn lên trần nhà khuôn mặt hạnh phúc. Đêm hôm đó nó có giấc ngủ sâu không bị những mảnh ký ức làm phiền, dĩ nhiên nó ngủ dưới đất, bên cạnh là con voi bằng bông

Cách đó không xa tại thành phố K:

Cạch..

-……..

-Thưa cậu, đã tìm được cô Đường.

*BUỔI SÁNG:

Hôm nay người làm và quản gia tiễn nó và hắn tới trường trong “an bình” :

-Chào mọi người tôi đi học nhé! ^^ – nó cười tươi

-Vâng, cô cậu đi học vui vẻ

Hai hàng người hầu tiễn nó…. nhiệt tình !!!

-Chào buổi sáng Tiểu Du !

-Chào bạn Hải Yến

Nó ngồi vào chỗ của mình kế bên Hải Yến thì Đại Ảnh từ phía sau chồm lên giọng “nhiều chuyện”

-A…Tiểu Du bạn biết tin gì chưa?

-Gì vậy? – nó hơi tò mò

-Nghe nói hôm nay lớp chúng ta có học sinh mới đó, mà nghe đâu người nhà của Gia Huy. Bạn biết là ai không?

Nó ngạc nhiên:

-Ơ….mình đâu biết.

-Anh Gia Huy hông nói bạn nghe ak? Sao cái gì liên quan tới ảnh bạn cũng không biết vậy?

Đại Ảnh nói vẻ đắc ý vì biết câu nói đó sẽ tác động tới nó. Nhìn khuôn mặt ngượng nghịu của nó Đại Ảnh tiếp:

-Vậy bạn biết ngôi trường này của ai không?

Nó ngây thơ

-Thì…của hiệu trưởng?

Mặt của Đại Ảnh càng hưng phấn trước “nỗi đau”của nó

-Chời…bạn có phải là hôn thê của anh ấy thật không?

Nó hơi khó chịu:

-Sao vậy?

-Học viện “The Rose” là của tập đoàn “The Rose” luôn, mà tập đoàn đó của gia đình Gia huy thì trường này cũng là của họ

-Thật..t.. sao?

-Thật chứ sao. Chứ bạn nghĩ người bình thường có thể nhập học trễ như bạn và người sắp chuyển tới sao?

Nó hơi cúi đầu, đúng là nó không biết gì về hắn, từ khi tỉnh dậy tới giờ toàn là hắn chăm sóc, lo lắng cho nó .còn nó ngoài việc gây “mất trật tự” thì không biết gì về hắn, những điều ít ỏi biết được toàn là nhờ Đại Ảnh nói.

Đại Ảnh “tác động” được tới nó thì vui lắm, ngồi lại ngay ngắn ở phía dưới.

-Tiểu Du- Hải Yến gọi nó

-Gì vậy?

-Bạn đừng buồn, mình nghĩ Gia Huy không nói với bạn vì anh ấy muốn bạn được thoải mái và tự nhiên hơn không phải e ngại gì hết.

Nghe Hải Yến nói có lý nó mỉm cười

-Mình biết rồi,cảm ơn bạn!

Reng……g….g…..g…..g

Chuông vào học vang lên cắt đứt câu chuyện. Ít phút sau cô giáo bước vào

-Chào các em, hôm nay lớp chúng ta có bạn mới.

Nói xong cô nhìn ra cửa làm nó cũng tò mò không biết người nhà nào của Gia Huy sắp vào

-Em vào đi

Một cô gái bước vào làm trái tim mấy đứa con trai trong lớp “nhão” ra

-Woa…a… dễ thương wa xá tụi bây ơi!!

Nó ngớ người còn cô gái trên kia nhìn láo liên một hồi dừng ánh nhìn lại chỗ….nó í ới la lên

-A…Chị Đường Du…chị…hihi

Hành động “hồn nhiên” của nhỏ làm bao ánh mắt quay xuống dòm nó. Cô gái trên kia lại cất tiếng:

-Xin chào mọi người mình là Trần Bảo Như.

Sau màn giới thiệu ngắn gọn Bảo Như chạy một mạch xuống bàn của nó

-Em ngồi đây được không?

Cô giáo nhẹ nhàng nói:

-Mỗi bàn chỉ 2 người thôi em.

Mặt Bảo Như tràn vẻ thất vọng nhìn nó, thấy vậy Hải Yến hiểu ý:

-Bạn ngồi đi, mình xuống bàn Đại Ảnh ngồi

-hihi cám ơn bạn

Nó với Bảo Như cảm kích Hải yến quá chời, nhất là nó vì nếu không được ngồi đó Bảo Như không biết sẽ gây nên “đại họa” gì nữa.

Reng….g…g….g….

Chuông ra chơi vừa dứt vài phút là trước cửa lớp, hắn và Mạnh Khang đã có mặt rồi, Bảo Như và nó kéo theo Hải Yến , Đại Ảnh cũng đòi đi theo. 5 phút sau cả bọn đã ở ngoài căn tin.

-woa…a…a…a sao hôm nay nhiều người đẹp quá vậy ta, bạn của “voi con” có khác, đáng yêu quá ak…

Mạnh Khang khuôn mặt dê như chưa từng được dê nhìn Đại Ảnh và Hải Yến, làm Đại Ảnh đỏ mặt còn Hải Yến tặng cho gã một cái nhìn “té lửa”

-Này anh háo sắc quá, vừa vừa thôi chứ.

-Đúng vậy. khuôn mặt anh bây giờ cứ như “mèo thấy mỡ”

Không chịu nổi nó và Bảo Như lên tiếng “chì chiết” Mạnh Khang. Hắn tỏ vẻ ấm ức quay sang hắn

-Gia Huy….

Vẫn nét mặt thản nhiên hắn đáp

-Họ nói đúng mà

-Hả cả cậu cũng vậy nữa sao?

Hắn giận dỗi quay mặt chỗ khác

*BUỔI CHIỀU:

Mạnh Khang và Bảo Như tay xách nách mang đem cả đống đồ qua nhà hắn “ở đậu”

-Hello, chúng tôi tới rồi đây…..y..yyy

Hắn nhìn đống hành lý, nhăn mặt:

-Định ở bao lâu?

-Tới khi tốt nghiệp

Cả 2 đồng thanh.

-không được!

Giọng hắn cứng như đá cuội. 2 kẻ kia quay sang nhìn nó với ánh mắt cầu cứu .nó vội cười giàn hòa

-hihi thôi có gì tính sau mau cất đồ đạc lên phòng đi…

Hai người kia nhìn nó “chịu ơn”

-Hoan hô….Tiểu Du là” nhứt hộp mứt”

Hắn liếc nó làm mồ hôi trên trán nó túa ra

-hihi..hic nguy hiểm quá…

*BUỔI TỐI:

Không hiểu sau khi ăn cơm tối xong được 1 tiếng thì Mạnh Khang và hắn đi đâu, chỉ nói là đi giải quyết công việc.

Nó và Bảo Như ngồi tám đủ thứ chuyện trên trời dưới đất tới gần 10 giờ mà bọn hắn vẫn chưa về.

-Chị ơi em buồn ngủ quá em đi ngủ trước nha!

Mắt mở hết lên Bảo Như chào nó rồi về phòng ngủ.

Bảo Như đi rồi ngồi trong phòng một mình nó lại lo lắng, dạo này đầu nó hay đau dường như nhớ ra gì đó mà không nhớ được. Nó lo cho hắn nữa, nhiều lắm…

Không hiểu hôm nay sao từ khi hắn ra khỏi nhà lòng nó cứ bất an , thấp thỏm hoài , cảm giác đó len lỏi trong người làm nó khó chịu.

Nó cầm điện thoại định gọi cho hắn thì một tin nhắn làm đt nó sáng lên, nó liếc qua chỗ người gửi:

-“Số lạ?” – Nó hơi ngạc nhiên

Nhưng nhìn tin nhắn xong nó vứt điện thoại xuống giường không thay đồ, cũng không cột tóc chỉ lấy vội cái áo len mỏng chạy xuống nhà nét mặt trắng bệch.