Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Trang 55

CHAP 55

Chỉ mấy tháng không gặp Đại Ảnh mà Đại Ảnh thay đổi nhiều quá, mái tóc đã cắt ngắn, khuôn mặt không còn nét tinh ranh thay vào đó là vẻ mặt ngây thơ như một đứa trẻ.

-Cô có nhớ tôi không?

Đại Ảnh nhìn nó suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.

-À, không sao, tôi tới đây để chào tạm biệt cô, tôi sắp sang Mỹ rồi.

-Mỹ? Sang Mỹ làm gì? –Đại Ảnh nhìn nó khó hiểu

-Sang Mỹ học, Đại Ảnh ở lại vui vẻ và giữ gìn sức khỏe nhé!

Đại Ảnh dường như vẫn không hiểu nó nói gì chỉ gật đầu mắt tròn xoe nhìn . Nó đứng dậy định về thì Đại Ảnh níu tay nó

-Gia Huy…..

-Sao? Cô..cô biết Gia Huy không?

-Gia ..Gia Huy …Gia Huy là ai?

-Gia Huy…là..là người mà Đại ẢNh rất quý mến đó.

Nghe nó nói Đại Ảnh mỉm cười:

-Vậy..Gia Huy đâu?

-HÔm nay Gia Huy không khỏe, nên không đến thăm Đại Ảnh được.

Mặt Đại ẢNh thất vọng nhìn nó. Nhưng ngay sau đó Đại Ảnh lại chăm chú vào con gấu trên tay không quan tâm tới sự có mặt của nó nữa. Nó nhìn Đại Ảnh nói với cô ta bằng giọng buồn buồn:

-Tại sao chúng ta lại thành ra thế này? Tôi không biết Kết cục chúng ta sẽ như thế nào, nhưng hiện tại, cả tôi và cô đều mất Gia Huy rồi.

Chào Đại Ảnh nó tới một nơi khác, mộ của Quốc Minh. Đặt một bó hoa lên mộ nó đứng đó hồi lâu, nhớ tới từ lần đầu gặp Quốc Minh ở thư viện, bao nhiêu xung đột giữa hai bên vậy mà cuối cùng Quốc Minh lại chết vì nó. Nó tự hỏi tại sao con quay của số phận lại trớ trêu như vậy? Phải chăng không phải ngẫu nhiên mà tất cả mọi người lại gặp nhau trong cuộc đời này, mọi thứ đều đã được sắp đặt từ trước sao?

-Hãy yên nghỉ nhé! –Tạm biệt Quốc Minh nó rời khỏi nghĩa trang

BUỔI TỐI:

Cộc ..Cộc…

-Vào đi.

Mạnh Khang mở cửa phòng thấy Bảo Như đang thu dọn những đồ đạc cuối cùng vào vali. Ngồi xuống giường ,Mạnh Khang im lặng không nói gì. Bảo Như mắt hơi hoe đỏ:

-Anh sẽ rất nhớ em.

Bảo Như ngưng xếp quần áo ra đứng gần cửa sổ

-Em cũng vậy.

-Trước khi đi, em có thể trả lời câu hỏi của anh không?

Mạnh Khang lại gần hai tay đặt lên vai Bảo Như , ánh mắt đượm nét buồn.

-Phải trả lời bây giờ sao?

-Anh đã chờ đợi quá lâu rồi.

Bảo Như nhón chân lên nhìn vào mắt Mạnh Khang.

-Câu trả lời của em là…

Bỏ lửng câu nói Bảo Như đưa môi tới sát môi Mạnh Khang….

Suỵt…..

Nhưng Mạnh Khang lấy tay đặt lên môi Bảo Như mỉm cười:

-Không cần, anh biết câu trả lời của em rồi

Mạnh Khang mỉm cười trong khi mặt Bảo Như đỏ như gấc chín.

-Anh…Anh muốn chết hả?

-Ha ha tất nhiên là không rồi.

Mạnh Khang ôm chặt Bảo Như vào lòng, tối đó ngồi dưới nhà “cặp đôi quái vật” nó “vinh hạnh” mỉm cười khi vô tình xem được đoạn băng tình cảm của Bảo Như và Mạnh Khang.

SÁNG:

Ngày nó không mong đợi nhất cũng tới, nó chậm rãi mở cửa phòng lại gần nắm tay hắn, mọi hành động đều thật cẩn thận như muốn thời gian dừng lại tại đây

-Gia Huy, hôm nay em phải đi rồi.

Như mọi lần đáp lại lời nó vẫn là sự im lặng, gục đầu vào ngực hắn nó khóc thật to, bao nhiêu nỗi nhớ thương, bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu kỷ niệm và tình cảm trào dâng như những giọt nước mắt trên mi. Giờ đây hắn nằm đó, nó khóc thật nhiều nhưng nó biết dù có khóc nhiều như thế nào đi nữa cũng không còn một giọng nói an ủi, không còn một bàn tay nhẹ lau nước mắt, không còn cánh tay ôm ghì nó vào lòng, không còn những lời yêu thương an ủi, ký ức sao quá ấm áp mà hiện tại chỉ còn lại dáng hình người nó yêu thương nằm đó bất động , lạnh lùng vô cảm trước cảm xúc của nó. Lồng ngực như bị cào xé, một cảm giác mãnh liệt trào dâng trong lòng, nỗi tủi thân cứ mãi đeo bám, sự cô đơn dày vò tâm hồn, nó không biết phải làm sao.

-Gia Huy….tại sao , anh không cần em nữa sao? Làm ơn hãy tỉnh lại, hãy giử em lại đi mà….Gia Huy…

Nó tuyệt vọng gọi tên hắn trong nước mắt , bàn tay níu chặt cánh tay hắn không buông.

-Voi con , chúng ta phải đi thôi- Mạnh Khang ngần ngại

Đưa tay chạm vào mặt hắn, nó lấy hết dũng khí buông tay hắn ra , từng bước nặng nề nó đi theo Mạnh Khang ra xe. Để lại hắn nằm đó khóe mắt từng dòng lệ chảy xuống thấm ướt hai bên gối.

SÂN BAY:

-Tiểu Du, Bảo Như, mình sẽ nhớ các bạn lắm.

Hải Yến nước mắt lưng tròng nắm chặt tay hai đứa bạn. Nó và Bảo Như mắt cũng ươn ướt.

-Tụi mình sẽ thường xuyên liên lạc với nhau mà.

Trước khi vào cửa soát vé, cả ba đứa ôm nhau nước mắt tèm lem , mãi Mạnh Khang mới giữ được Hải Yến để nó và Bảo Như đi.

Ngồi trên máy bay nó đan hai tay vào nhau mân mê chiếc nhẫn, nó nhớ hắn da diết, nước mắt lại theo nỗi nhớ lăn dài . Nó lẩm bẩm

-Thời gian ơi, hãy trôi thật nhanh đi.

BUỔI TỐI

-Cậu định để Voi con đi thật sao? Nhìn cô ấy khóc lóc đau khổ như vậy ngay cả tôi cũng không chịu nổi.

-Cậu bảo tôi phải làm sao? Nếu không để cô ấy đi, với tình trạng hiện giờ tôi có bảo vệ được cô ấy không? Hay ngược lại làm gánh nặng?

-Vậy nếu sau bốn năm cậu vẫn không khỏi thì sao? Chẳng lẽ lại bắt cô ấy đi tới một nơi xa xôi nào nữa?

-Không, lúc đó cứ nói với cô ấy là tôi chết rồi

-Cậu….

Rầm…..

Mạnh Khang tức giận đóng sầm cửa đi ra ngoài. Còn lại một mình hắn đau đớn để trái tim gào thét nơi lồng ngực. Bao kìm nén cũng không thể giam giữ những giọt nước mắt đang nóng hổi trên mặt hắn. Thấy nó đau khổ khóc lóc bên giường hắn cố gắng chịu đựng nỗi đau để không đưa tay ra ghì siết lấy nó , giờ kế hoạch của hắn dành cho nó đã thành công, nó đã đi xa khỏi hắn rồi cũng là lúc hắn nhận ra một cái hố sâu hoắm nơi con tim mình.

-Thời gian ơi, hãy trôi thật nhanh đi.

BỐN NĂM SAU:

-Chuyến Bay sắp hạ cánh quý Khách vi lòng thắt dây an toàn nhé.

-Ồ, cám ơn.

Bốn năm đã trôi qua , có lẽ không nhanh như nó mong đợi nhưng cũng đưa nó trở về bên hắn.

Bảo Như do quá nhớ Mạnh Khang nên đã chuyển về nước học từ một năm trước, nó cũng rất muốn về nhưng lại không dám phụ lòng tin của Ông Trần dành cho mình. Còn Hải Yến sau khi tụi nó đi cũng “khăn gói” chuyển trường sang thành phố K mục đích là muốn gần Khải Tuấn, công sức của Hải Yến cuối cùng cũng được đền đáp khi giáng sinh năm ngoái Khải Tuấn kỳ công mua thật cả trăm hoa hồng để tỏ tình làm nàng Yến nhà ta cứ sướng rân người.

Càng nghĩ nó càng nhớ mọi người nhiều hơn, nhất là hắn, đó cũng là lý do nó thu xếp về trước một tuần mà không cho ai biết , nó nôn nóng muốn gặp hắn đầu tiên.

-Cô đi đâu? –Tài xế taxi hỏi nó

-Bệnh viện thành phố

Nó háo hức mong cho đoạn đường ngắn lại để gặp hắn. Đang ngẩn ngơ xem khung cảnh ngoài kia thì xe chạy ngang bờ hồ , nơi kỷ niệm giữa nó và hắn

-Dừng lại ở đây một lát.

Nó xuống xe, đi dọc bờ hồ, gió đêm se lạnh khiến nó nhớ tới cảm giác ấm áp khi ở bên hắn. Bao nhiêu kỷ niệm ùa về, đang miên man với những ý nghĩ, nó bấc giác mở to mắt nhìn một bóng người quen thuộc đang ngồi nơi ghế đá mà hắn và nó thường ngồi, thật khẽ nó lại gần nhìn kỹ hơn:

-Sao…sao..anh lại ở đây?- Nó vừa ngạc nhiên vừa vua mừng

-Tiểu…Tiểu Du? – Người thanh niên cũng không thoát khỏi cảm giác như nó đứng dậy.

Nó mừng rỡ ôm chầm lấy hắn, hắn cũng siết chặt nó trong tay. Mùi hương quen thuộc lại

Mang đến cho hắn cảm giác dễ chịu. Buông nó ra hắn mừng rỡ:

-Em về bao giờ? Chẳng phải một tuần nữa em mới về sao? sao em không nói ai biết?

-Em…

Nó định trả lời bỗng nhớ ra một điều gì quan trọng nó vội thụt lùi một bước nhìn hắn tò mò:

-Không phải anh ,…anh phải sống thực vật sao?

Lúc này hắn mới nhớ ra, nỗi lo sợ lấp mất niềm vui nãy giờ của hắn.

-Anh…Tiểu Du anh xin lỗi, thật ra….

-Thật ra sao? chẳng lẽ…chuyện anh không thể tỉnh dậy là nói dối ?

Nó nhìn hắn, ánh mắt vô cùng giận dữ và thất vọng

-Không, chuyện đó là thật nhưng….

Nó nhìn xoáy vào mắt hắn chờ câu trả lời

-Thật ra sau gần 2 tháng anh đã tỉnh lại nhưng khi tỉnh lại thì….thì mắt anh đã không còn thấy gì nữa.

-Sao lại như vậy?

-Vì anh không muồn em lo lắng, nên anh đã nhờ cha đưa em đi du học, trong lúc đó anh sẽ chữa mắt chờ em quay về

-Vậy nếu anh không chữa khỏi? –Nó nhếch mép chế giễu hắn

-Thì….

-Thì anh sẽ nhờ người nói với em là anh đã chết đúng không?

-Tiểu Du, em đừng giận chỉ vì anh không muốn làm gánh nặng…

-Gánh nặng sao? Anh nghĩ em sẽ coi anh như gánh nặng?

-Không, anh biết em sẽ không xem anh là gánh nặng của em nên anh mới….

-Mới đưa em đi thật xa, mới giả vờ như không nghe thấy gì, dù em gào khóc, xin anh giữ em lại anh vẫn nằm đó làm như không biết sao? Anh thật….thật….

Nước mắt ứa ra nó quay người bỏ chạy, hắn lo sợ đuổi theo níu lấy tay nó

-Tiểu Du, em nghe anh nói….

-TÔI KHÔNG MUỐN NGHE, ANH THẬT TỒI TỆ, ÍCH KỶ, ANH CÓ BIẾT BỐN NĂM TRƯỚC TÔI ĐAU KHỔ NHƯ THẾ NÀO KHI RỜI KHỎI NƠI NÀY, RỜI KHỎI ANH KHÔNG?

Nó vừa thét vừa đánh thật mạnh vào người hắn nước mắt nóng hổi trên mặt

-ANH BIẾT, anh biết tất cả, tuy anh không nhìn thấy nhưng anh cảm nhận được sự đau đớn trong nước mắt em, nỗi cô đơn mà em phải chịu đựng suốt thời gian đó, tất cả….anh xin lỗi chỉ vì anh rất yêu em….

Hắn ghì chặt nó vào lòng, bờ vai nhỏ run lên theo tiếng nấc, siết chặt nó trong tay hắn tự nhủ mãi mãi không bao giờ để nó phải rời xa hắn một lần nào nữa. Cảm giác ấm áp thật sự lại trở về bên nó, bao nhiêu khó khăn , bao nhiêu nỗi nhớ suốt thời gian qua đang được tình yêu xoa dịu.

-Chúng ta kết hôn nhé?