Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Trang 54

CHAP 54

-Nhưng….

Bảo Như chưa kịp nói gì đã bị nó lôi ra cửa.

Trước phòng phẫu thuật, ông Trần , Mạnh Khang đều ở đó. Bước chậm hơn nó và Bảo Như lại ngồi chờ đợi. Không ai nói gì, mỗi người một suy nghĩ. Hai tay nó đan vào nhau, cảm giác sợ hãi ùa vào phổi làm hơi thở nó như nghẹn lại.

Cạch….

-Sao rồi? –Ông Trần hỏi Bác sĩ

-Đã qua nguy hiểm, nhưng do lúc trước phần đầu đã từng bị chấn thương, bây giờ lại bị thương nặng nên cần theo dõi tiếp đề phòng có những di chứng về sau.

-Cái gì? Di chứng sao?

-Đúng vậy, có lẽ phải đợi bệnh nhân tỉnh rồi chúng tôi tiếp tục kiểm tra theo dõi.

Cả bốn người nhìn nhau lo lắng.

Hai tay nó run run sờ lên khuôn mặt xanh xao của hắn, đã năm ngày sau phẫu thuật nhưng hắn vẫn cứ nằm im đó không chịu tỉnh dậy. Hàng ngày nó đều túc trực bên giường nói chuyện với hắn , nó hy vọng hắn có thể nghe thấy

-Tiểu Du…

Ông Trần mới vào , mới năm ngày nhưng nhìn ông tiều tụy đi hẳn, nhìn hắn đang nằm ông Trần nhìn sang nó ánh mắt buồn rười rượi

-Bác vừa ở chỗ bác sĩ.

-Sao rồi bác? –Nó nôn nóng

-Bác sĩ nói….có thể…

Nó nhìn ông trần tự trấn an nỗi lo sợ trong lòng. Ông Trần nói tiếp:

-Có thể..Gia Huy nó không thể tỉnh lại nữa.

-Sao? Không..không tỉnh? Nghĩa là sống thực vật sao?

-Ừm..

Ông Trần chuyển tia nhìn về hắn đang nằm trên giường, nó thẫn thờ nói một mình:

-Di chứng là vậy sao? Tại sao lại có thể như vậy chứ? Tại sao?

Sau một hồi im lặng, cả nó và ông Trần không ai nói với ai lời nào, ông Trần mới lại gần vỗ nhẹ vai nó:

-Chỉ là “có thể” thôi cháu à, chúng ta cứ hy vọng

-Vâng!

HÔM SAU:

-Nè Voi Con

Mạnh Khang ngồi xuống , đưa cho nó một túi giấy.

-Đây là….

-Đây là giấy tờ sở hữu công ty Đường Minh. Vốn dĩ Gia Huy định sau lễ đính hôn sẽ tận tay tặng nó cho em nhưng…..

Nó nắm chặt sấp hồ sơ trong tay nhìn hắn, ánh mắt long lanh ngấn nước, bên ngoài cửa sổ những cánh bồ công anh được làn gió nhẹ đưa tới một vùng đất mới.

HAI THÁNG SAU:

-Gia Huy, hôm nay anh khỏe chứ? Em có mua hoa đây, hoa này rất thơm đó.

Nó vui vẻ nhìn hắn cười thật tươi, tiến lại phía cửa sổ nó vươn vai hít một hơi thật sâu rồi lại gần nắm tay hắn:

-Gia Huy, thời tiết hôm nay thật đẹp anh có thấy vậy không?

-Sắp được nghỉ hè rồi, anh muốn đi đâu chơi không? Hay chúng ta ra biển nhé? Anh thích biển không?

Cạch….

-Voi con!

-A…Bác và anh mới tới!

Ông Trần và Mạnh Khang vào phòng ngồi xuống ghế sofa.

-Ta có chuyện cần bàn với con .- Ông Trần nhìn nó

-Gì ạ? – Mắt nó tròn xoe

Ông Trần uống một ngụm nước rồi nói chậm rãi:

-Ta đã sắp xếp cho con và Bảo Như sang Mỹ du học.

-Sao? Du học? Sao lại….

-Ta đã nghĩ rồi, thời gian này con cứ sang Mỹ học, chỉ đi bốn năm thôi

Nó bật dậy khỏi ghế

-Không được, còn Gia Huy…con …con không muốn đi

Mạnh Khang thở dài :

-Voi Con, đã hai tháng rồi Gia Huy,… cậu ta vẫn không có tiến triển gì

-Thì sao? Em học ở đây ,như vậy hàng ngày có thể chăm sóc anh ấy

-Con không rời giường bệnh của Gia Huy nửa bước cũng không phải là cách.

-Nhưng…

-Ta đã sắp xếp mọi chuyện rồi , con cứ lo chuẩn bị đi

Ông Trần nói bằng giọng nghiêm nghị rồi ra khỏi phòng, Mạnh Khang nhìn nó thông cảm rồi cũng đi mất, để nó lại một mình với hắn. Nó nhìn hắn đang nhắm nghiền mắt, bực tức nó lay mạnh cả người hắn:

-ANH NGHE THẤY KHÔNG? EM SẮP PHẢI ĐI RỒI SAO ANH CÒN LƯỜI BIẾNG NẰM ĐÓ ?Gia huy…anh nghe thấy không? Làm ơn, anh làm ơn hãy tỉnh lại đi, …em không muốn đi..không muốn…không muốn xa anh đâu mà…..

Nó nghẹn lời trong tiếng nấc, úp mặt xuống giường nó khóc nức nở, khóc tới khi ngủ thiếp đi từ lúc nào. Đêm đó màn sương mỏng lùa vào cửa sổ trong giấc ngủ mơ màng nó cảm giác một bàn tay ấm áp luồn vào vuốt ve mái tóc.

Buổi sáng trước ngày sang Mỹ, theo địa chỉ của Mạnh Khang nó tới một tòa nhà là bệnh viện dành cho người bị tâm thần. Vào khuôn viên bệnh viện, nó tìm tới nơi một cô gái đang ngồi:

-Đại Ảnh!

-Hả?