Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Trang 53

CHAP 53

Trong khi đó ngoài vườn sau của nhà hàng, nó hoảng hốt nhìn Đại Ảnh từ từ rút dao ra khỏi người Quốc Minh. Nó không ngờ chính Quốc Minh lại giúp nó lãnh trọn mũi dao đó. Nó lắp bắp không nói được trọn câu:

-Quố…Quốc…Mi..inh….

Mặt Quốc Minh trắng bệch , máu loang ra nơi vùng ngực, mũi dao sâu hoắm của Đại Ảnh như rút hết sức lực của Quốc Minh, nên khi Đại Ảnh vừa rút dao ra, Quốc Minh lập tức khụy xuống trước tràng cười hả hê của Đại Ảnh:

-Há há há… Anh yêu nó? Đồ ngu, cuối cùng vì nó anh lại chết dưới tay tôi… hahaha

Nó sợ hãi quỳ xuống bên cạnh Quốc Minh, mắt đỏ hoe, tay nó run rẩy nâng đầu Quốc Minh lên:

-Anh ổn..ổn chứ?

-…………..

-Tại sao?…Tại sao anh lại cứu tôi chứ?

Hơi thở của Quốc Minh ngày càng yếu , khẽ đưa bàn tay lên mặt nó, Quốc Minh thều thào trong đau đớn:

-Vì….vì..đối..đốiii…đối với tôi em ..em đặc biệt…

-Đừng, anh đợi tôi, tôi sẽ gọi người tới giúp…

Quốc Minh mỉm cười , có lẽ đây là nụ cười đúng nghĩa đầu tiên trong cuộc đời anh ta , nhìn sang chiếc váy trắng của nó bây giờ đã thấm máu của mình:

-Thấy không, màu đỏ rất hợp với em…

Vẫn giữ nụ cười hiếm hoi đó, Quốc Minh nhắm nghiền mắt.Nó sợ hãi lay lay người Quốc Minh, nước mắt lã chã rơi

-Không…không được..…Quốc Minh…anh tỉnh lại đi, phải làm sao đây….Đừng chết..đừng chết mà…

Trái ngược với nó, nãy giờ Đại Ảnh thích thú quan sát Quốc Minh trút hơi thở cuối cùng trong sự hưng phấn và thích thú tột độ.

-Thấy mày thương tiếc như vậy, thôi để tao giúp mày đi theo hắn luôn cho rồi

Nó lùi ra sau, nhìn Đại Ảnh lăm lăm con dao tới phía mình mà chân nó không thể cử động được. Cổ họng nó cũng ứ nghẹn không nói được câu nào, nó chỉ biết phó mặc cho số phận.

-Tiểu Du, em có đó không?

Nó mừng rỡ nghe giọng hắn, Đại Ảnh nhanh như chớp lao tới kề dao sát cổ nó, kéo vào một bụi cây gần đó

-Im lặng

Nó không biết phải làm sao, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn vẫn đảo mắt khắp nơi tìm nó. Đại Ảnh chăm chú nhìn hắn, nới lỏng con dao trên tay , nhân cơ hội nó cắn mạnh vào tay cô ta , con dao văng đi mất, nó lao ra khỏi bụi cây

-Á…con ranh…

-GIA HUY! CỨU EM …

-Tiểu Du?

Hắn chạy nhanh về phía tiếng phát ra tiếng gọi , đúng lúc nó lao ra đâm sầm vào người hắn, mặt mày tái nhợt

-Tiểu Du? Em sao vậy….

Không cần nó trả lời, hắn giật mình khi thấy Quốc Minh nằm trên vũng máu, mặt không còn thần sắc .

-Chu…..

-MÀY PHẢI CHẾT

Bốp..Bốp…

Đại Ảnh từ bên trong lao ra, tay cầm một khúc cây to đập mạnh nhiều lần vào đầu đối phương mà cô ta đinh ninh là nó.

-KHÔNG….TRÁNH RA, CÔ ĐIÊN SAO?

Nó hốt hoảng lao tới đẩy mạnh Đại Ảnh ngã ra đất, lúc này cô ta đã trấn tĩnh, vứt khúc cây sang một bên miệng lắp bắp :

-Không….sao…sao lại là anh?

Trên nền đất, nó khóc không thành tiếng ôm chặt hắn vào lòng, một lần nữa chiếc váy trắng được nhuộm một màu đỏ thẫm. Hắn đã ngất lịm đi ngay lúc đó , nước mắt nó thấm ướt khuôn mặt hắn . Đại Ảnh sợ hãi thu mình lại ngồi nép vào gốc cây gần đó miệng lảm nhảm:

-Xin lỗi xin lỗi anh, em không cố ý, em không cố ý….

Nó đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào tim, lấy hết sức nó thét lớn

-CÓ AI KHÔNG? GIÚP VỚI..GIÚP TÔI VỚI….

Mạnh Khang đang đi tìm nó và hắn để chuẩn bị công bố chuyện đính hôn thì nghe tiếng thét của nó, vội chạy ra:

-Tiểu Du? Chuyện..chuyện gì vậy?

Mạnh Khang không thể tin vào cảnh tượng đẫm máu trước mắt, nó nhìn Mạnh Khang, nước mắt ướt đẫm khuôn mặt

-Gọi..Gọi xe cứu thương ….

Quá kích động chỉ nói được tới đó nó ngất đi.

-Gia…Huy..Gia Huy, đừng chết… -Trong tiềm thức, hình ảnh người hắn đầy máu nằm bất động cứ đeo bám lấy nó.

-Hu hu…chị ơi, chị Đường Du…

Cố mở mi mắt nặng trịch , lờ mờ nó thấy Bảo Như đang ngồi bên giường mếu máo gọi tên nó.

-Chị tỉnh rồi hả? may quá. –Bảo Như nhìn nó mỉm cười nét mặt dãn ra.

-Gia Huy? Gia Huy đâu?

Nó vội ngồi dậy nắm chặt tay Bảo Như , Bảo như mắt đỏ gay

-Hic..hic.. Anh Huy bị thương nặng lắm, đang trong phòng cấp cứu.

Nó nghe đâu trái tim đang muốn nhảy ra khỏi lồng ngực , khóe mắt cay xè, đứng dậy, nó kéo Bảo Như:

-Đi, đưa chị tới chỗ Gia Huy