Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Trang 49

CHAP 49

-Nè Voi con, em làm gì cứ ngẩn ngơ mãi vậy?

Ông Trần về rồi mà nét mặt nó vẫn không thay đổi. mọi việc quả thật vô cùng khó hiểu đối với nó. Nó quay sang Mạnh Khang

-Mọi chuyện là sao ?

Mạnh Khang nhìn nó nhún vai:

-Là vậy chứ sao!

-Nhưng tại sao…tại sao hôm trước….vậy hôn ước là thật sao?

Mạnh Khang nhìn nó chuyển sang vẻ mặt trách móc:

-Chứ em nghĩ bọn anh xí gạt em hở? Mà ai nói với em rằng hôn ước là giả vậy?

Nó không trả lời, tất nhiên người nói cho nó tất cả những điều đó không ai khác chính là Đại Ảnh, trong đầu nó bỗng lóe lên 1 chút hy vọng:

-Vậy là Gia Huy không lừa em? Vậy chuyện ba mẹ em….

Mạnh Khang ngần ngại tránh nhìn ánh mắt long lanh của nó, giọng nói có phần nhỏ hơn:

-Không, chuyện ba mẹ em cũng là … thật!

-Ờ….Vậy sao! –Khuôn mặt nó dần chuyển sang có phần hơi thất vọng, rồi nhanh chóng nó đặt ra một câu hỏi khác cho Mạnh Khang

-Đúng là hôn ước có thật sao? Tại sao hôm đó….

-Hơi..i…i… không nhớ sao? Hôm đó em mất bình tĩnh nên không chịu nghe ai giải thích thì làm sao bọn anh nói gì được nữa. Hôm sau Gia Huy tới đón em về nhưng em đi mất rồi.

Bây giờ nó mới nghĩ lại, quả thật lúc đó hắn đã muốn giải thích cho nó nhiều lần nhưng lần nào cũng đều bị nó từ chối thẳng thừng, cũng không thể trách nó được, bỗng nhiên phát hiện ra bản thân chẳng còn ai trên cõi đời này mà người giấu nó điều đó bấy lâu lại là người nó tin tưởng nhất, thì làm sao mà không bị đả kích, làm sao còn bình tĩnh, còn tâm trạng nghe giải thích nữa. Nó dựa lưng vào thành giường, thở ra có phần mệt mỏi.

-Em sao vậy? không đi thăm Gia Huy nữa sao? –Mạnh Khang tò mò nhìn nó

-Chắc để sau, bây giờ cứ để anh ấy nghỉ ngơi đã. Hai ngày qua dài quá….

Nó ủ rũ định ngả lưng xuống giường thì bỗng giật mình nhổm dậy, nó hỏi Mạnh Khang:

-À, còn Đại Ánh….à không…Đại Ảnh thì sao? Cô ta đâu rồi?

-À, cô ta cũng không sao, không có gì nghiêm trọng, nhưng tỉnh lại trước em và trốn đi đâu mất rồi không ai thấy hết.

Nó thở ra nhẹ nhõm, dù sao nó cũng không muốn có chuyện gì xảy ra với Đại Ảnh. Nó nhìn Mạnh Khang không khỏi thắc mắc:

-Vậy chuyện lúc đó như thế nào? Sau khi Khải Tuấn đưa em ra thì lại vào cứu Gia Huy Và Đại Ảnh hả anh?

-Ờ…cái đó….

Cạch****

Mạnh Khang chưa kịp nói hết câu thì cửa phòng bệnh bật mở từ bên ngoài, không ai khác là Khải Tuấn vào thăm nó, thấy vậy Mạnh Khang đứng dậy gật đầu chào Khải Tuấn, rồi nhìn nó mỉm cười không quên một cái nháy mắt:

-Khải Tuấn đến rồi, có lẽ để cậu ấy kể lại cho em nghe thì hay hơn.Thôi anh sang xem Gia Huy tỉnh chưa nhé!

-Vâng! À, Mạnh Khang…..ờ…có gì thì báo em biết với nha!

-Ok Voi con!…

Mạnh Khang đi ra rồi, cẩn thận đóng cửa phòng bệnh. Để nó và Khải Tuấn ở trong.

Khải Tuấn nhìn nó dịu dàng như mọi ngày:

-Em khỏe hơn chưa? Anh có mua nhiều cam cho em lắm nè.

-Vâng, cám ơn anh.

Khải Tuấn ngồi gọt cam cho nó, nó nhìn mãi mới mở lời:

-Anh kể …kể cho em nghe chuyện lúc ở ngôi nhà đi, sao anh cứu được họ vậy?

-Vì…anh là siêu nhân mà!- Khải Tuấn mỉm cười, nét mặt nửa thật nửa đùa làm nó tròn mắt

-Sa..o ….sao?

-Ha ha…anh đùa em thôi, thật ra anh chỉ cứu được em chứ không cứu Đại Ảnh và Gia Huy vì lúc đó lửa to lắm anh không vào được.

-Sao? không phải anh cứu thì là ai?

Nó tròn mắt nhìn Khải Tuấn, trong khi Khải Tuấn thì vẫn tập trung vào quả cam, nhưng không quên trả lời cho nó

-Là người của ông Trần, cha của Gia Huy đó.

-Sao? Sao bác ấy lại biết Gia Huy đang ở đó và sắp bị….???

Nó càng ngạc nhiên cực độ trước sự ứng cứu quá kịp lúc của ông Trần.

-Anh nghe Mạnh Khang nói lúc em bỏ nhà đi thì cũng là Lúc Quốc Minh lợi dụng cơ hội muốn đối phó Gia Huy, thấy vậy Mạnh Khang đã liên lạc kêu ông Trần về đây….

Đưa cho nó miếng cam Khải Tuấn nói tiếp:

-Lúc em và Gia Huy bị Đại Ảnh nhốt trong căn nhà cũng là lúc ông Trần về tới sân bay. Nghe Mạnh Khang kể lại tình hình ông Trần rất muốn tới đây nhưng phải về công ty giúp Mạnh Khang đối phó Quốc Minh trước, nên đã cho 2 vệ sĩ thân tín nhất gấp rút tới đó cứu em và Gia Huy. Lúc anh vừa đưa em ra thì bọn họ ập tới xông vào cứu Gia Huy và Đại Ảnh.

-Ôi…thật là may quá- nó thở ra kèm theo nụ cười hiếm hoi trong mấy ngày nay. Khải Tuấn thôi gọt cam nhìn nó:

-Ừ, rất may vì họ vừa ra là ngôi nhà sập ngay sau đó.

-Nguy hiểm quá vậy, may mà không ai bị gì cả. Khải Tuấn em phải cám ơn anh, nếu không có anh thì…..

-Tiểu Du….

Nó đang cười nói thì Khải Tuấn kêu tên nó, vẻ mặt nghiêm túc hơn hẳn , nó lo lắng hỏi?

-Sao vậy anh?

-Tiểu Du à, bây giờ em đã biết tất cả về gia đình em, biết Gia Huy giấu em suốt thời gian qua , chỉ có điều em chưa hồi phục trí nhớ mà thôi, nhưng điều đó bây giờ có lẽ cũng không còn cần lắm nên….

Khải Tuấn có vẻ ấp úng như biết rằng điều mình nói ra có lẽ khó được nó chấp nhận, còn nó, thấy vẻ ấp úng của Khải Tuấn càng thấy lo lắng hơn, nhìn sâu hơn vào đôi mắt dịu dàng giờ đã pha chút do dự của Khải Tuấn

-Sao? Nên….sao ? – nó hỏi

-Nên nếu em còn giận hoặc không thể tha thứ cho Gia Huy thì hãy về thành phố K cùng anh đi , anh sẽ từ từ kể cho em nghe những chuyện trước đây, sẽ dẫn am đi gặp lại các bạn cũ, biết đâu em sẽ nhớ ra thì sao!

Nó không biết nên vui hay nên buồn vì lời đề nghị của Khải Tuấn, nhưng trong lòng có cái gì đó như là không nỡ rời xa nơi này …rời xa hắn vậy.

Nếu Khải Tuấn nói với nó chuyện này cách đây 1 ngày, nó chắc chắn sẽ đồng ý không chút do dự. nhưng giờ đây….thật khó nghĩ cho nó. Khải Tuấn thấy nó im lặng, vẻ mặt suy tư thì trong lòng có phần thất vọng nhưng vẫn hỏi nó:

-Tiểu Du? Được không em? Chúng ta về thành phố K nhé!

-Em ….nhưng mà chuyện hôn ước là thật mà anh….em…khi nãy em đã nghe bác Trần nói rồi Mạnh Khang cũng nói vậy mà….nên…

Nó lấp liếm nhìn Khải Tuấn ấp úng., Khải Tuấn vẫn không bỏ cuộc

-Anh không nói chuyện hôn ước, không phải em rất giận chuyện Gia Huy giấu em về gia đình em suốt thời gian qua sao? em đã tha thứ cho cậu ta rồi hả? Nếu chưa thể tha thứ hay cần thời gian suy nghĩ cứ đi với anh , anh hứa sẽ không bắt em ở thành phố K luôn đâu, khi nào em muốn về đấy anh sẽ….đưa em về.

eTruyen.net

Nhìn gương mặt thành khẩn của Khải Tuấn quả thật không ai nỡ từ chối. nó không thể tự dối bản thân được nữa, nó giận hắn, ghét hắn, trách móc hắn về việc đã giấu giếm nó suốt thời gian qua, nó choàng tay ôm Khải Tuấn:

-Khải Tuấn, cám ơn anh rất nhiều….

Phía ngoài phòng một dáng người quen thuộc dựa lưng vào tường, khuôn mặt có phần buồn bã được giấu kỹ dưới ánh mắt nghiêm nghị cũng quay mặt bước về phía trước. dọc hành lang nhiều người chú ý tới hắn nhưng không ai thấy được trái tim hắn đang co bóp mạnh hơn , gấp gáp hơn, hắn đang bắt con tim làm theo lời lý trí khi quay người bước đi, nhường lại nó cho người con trai khác.

Cạch***

Đóng cửa xe hắn không nói gì, Mạnh Khang vỗ nhẹ vai thằng bạn

-Sao vậy? Cậu nói muốn đưa Voi con cùng về mà.

-Không cần nữa. Cô ấy sẽ không về ….cô ấy về thành phố K cùng Khải Tuấn.

-SAO? CHUYỆN GÌ NỮA VẬY?

Mạnh Khang tròn mắt há to mồm tỏ sự ngạc nhiên cực độ. Hắn không nhìn Mạnh Khang nữa mà nhìn ra ngoài cửa xe, dù vẫn nói chuyện với Mạnh Khang

-Chuyện công ty ổn chứ? Quốc Minh sao rồi?

-À, cậu yên tâm, chủ tịch về đúng lúc nên mọi việc đều ổn. Riêng USB cậu đưa cho tôi quả thật mới làm Quốc Minh không kịp trở tay, sao cậu có được những đoạn phim Quốc Minh dùng vũ lực bắt người ta sang lại cổ phần cho hắn với giá rẻ vậy?

-Thời buổi này để mua một tên “gián điệp” cũng đâu có khó.

Mạnh Khang nhìn hắn vẻ khâm phục

-Cậu giỏi thật!

-Vậy giờ hắn đang ăn cơm tối trong tù hả?

Mạnh Khang tụt hẳn vẻ hào hứng, giọng ỉu xìu

-Không, lúc cảnh sát tới cậu ta nhanh chân chạy mất. Giờ chắc đang trốn đâu đó, chỉ tội cho cha cậu ta bệnh tật như vậy giao mọi việc cho con quản lý nhưng giờ lại thành ra thế này nên đang đi cầu cạnh khắp nơi

Hắn không đáp, hỏi thì hỏi vậy thôi chứ bây giờ hắn không còn tâm trạng đâu mà quan tâm việc công ty hay Quốc Minh hoặc Đại Ảnh nữa, trong đầu hắn chỉ tràn ngập những suy nghĩ về nó, những kỷ niệm trong suốt thời gian qua, để rồi lồng ngực lại nhói lên liên hồi.

Mạnh Khang hiểu ý, không nói gì nữa, chiếc xe lao nhanh trên con đường quen thuộc.

Tiễn Khải Tuấn về rồi nó cũng thay nhanh bộ đồ bệnh viện ra, lấy bộ đồng phục đã được giặt sạch sẽ trong tủ, mặc vào rồi ra khỏi phòng, nó muốn gặp hắn.

Cạch****

Nó hơi ngạc nhiên khi trong phòng không có ai. Trên giường gối chăn được sắp xếp ngăn nắp .

-Em tìm ai? – Một nữ y tá hỏi nó

-À…người..Gia Huy nằm ở đây….

-À cậu nhóc đó hả? đã đi về lúc nãy rồi em không biết sao?

-Ờ…vâng, cám ơn!

Nó bước dọc hành lang bệnh viện, trong lòng thắc mắc.Nó không hiểu sao hắn lại xuất viện trước mà không sang thăm nó, cũng không nói gì với nó, hắn chưa bao giờ như vậy, nó thấy thật khó hiểu

-Cô muốn đi đâu không?

Ra khỏi cổng bệnh viện một chiếc taxi chạy tới phía nó khi thấy nó chần chừ trước cổng.

-Ơ…Tôi….tôi không đi

Chiếc xe lao thẳng bỏ lại mình nó đứng đó. Không có Ba lô ở đây, nó đưa tay xuống váy móc túi thấy cũng không còn bao nhiêu tiền, đi taxi nhất định không đủ trả. nó quyết định ….đi xe bus

15 phút sau nó đã an vị trên xe bus, không biết lúc trước thế nào nhưng từ khi mất trí nó ít khi đi đâu một mình mà không có hắn hay ít nhất là 1 người đi cùng, và nhất là hắn chưa từng để nó đi xe bus. Nó không rành đường nên chỉ xuống những nơi nó thấy quen mà thôi, trong số đó bờ hồ là nơi không thể thiếu

Ngồi trên ghế nhìn những vệt nắng lấp lánh dưới mặt hồ nó thấy lòng thanh thản và yên bình hơn. Vẫn là khung cảnh này, cơn gió này đang mơn man làn tóc nó, nhưng chỉ thiếu duy nhất 1 điều, đó là hắn. Nó bỗng dưng nhớ hắn kinh khủng, nỗi nhớ lấn át cả sự giận dỗi, không chần chừ, nó chạy nhanh ra trạm xe bus đón xe về….nhà

Ở nhà, hắn chán nản nằm dài ra giường, đầu óc miên man nghĩ về nó, hắn cố kìm nén mọi cảm xúc, hạn chế mọi suy nghĩ về nó nhưng vô ích, dường như khi người ta cố quên một điều gì đó thì nó cứ như bóng bám lấy hình, cứ đeo bám dai dẳng trong trí óc.

-Khốn khiếp….

RẦM….M..M..

Như đã lên tới đỉnh điểm của sự chịu đựng, hắn bật dậy ném mạnh cái ghế gần đó vào góc phòng, tiếp sau đó là những âm thanh loảng xoảng của đồ thủy tinh vỡ, hắn vơ lấy những thứ trong phòng đập vỡ tan tành.

-Cộc..cộc…Gia Huy cậu sao vậy?

Mạnh Khang cùng đám người giúp việc đứng ngoài , Mạnh Khang gõ cửa nhưng không dám vào vì quá hiểu tính hắn, nếu lúc này Mạnh Khang vào nhất định cả 2 sẽ đánh nhau. Người giúp việc vàquản gia Lâm vừa lo lắng vừa sợ hãi chờ đợi tiếng trả lời của hắn.

RẦM…M…M…Câu trả lời là một tiếng động lớn do cái ghế va đập vào cửa phòng làm mọi người bên ngoài giật bắn mình

-Mọi người đi làm việc đi. –Mạnh Khang xuống nhà không quên giải tán đám người làm

Hắn đập phá cho tới khi trong phòng không còn gì nhiều để mà đập thì mới ngồi xuống nền nhà thở hồng hộc.

Mãi nó mới về được tới nhà, hơi thở gấp gáp, nó chạy vào :

-Tôi về rồi

-Voi Con?

-Thiếu..Thiếu Phu nhân?

Bao nhiêu ánh mắt ngạc nhiên dưới phòng khách nhìn nó , nó không hiểu chuyện gì xảy ra:

-Gì vậy?

Mạnh Khang nhanh chóng lấy lại bình tĩnh

-May quá, Voi Con em lên phòng xem Gia Huy đi kẻo nó phát điên mất

-Sao? – Nó tròn mắt

XOẢNG…..G…G…

Để phụ họa cho câu nói của Mạnh Khang là tiếng vỡ của một vật gì đó chắc làm bằng thủy tinh. Nó lo lắng chạy thẳng lên lầu mở cửa xông vào

Bộp……p…

-BIẾN ĐI, CÚT RA CHO TÔI .I..I…I.

Cửa vừa bật mở hắn vơ ngay cái gối trên giường ném thật mạnh về phía cửa mà không ngờ người mở cửa là nó

-Á…á…

Nó la lên rồi hét to

-ANH ĐIÊN RỒI HẢ?

-Sao? Em làm gì ở đây?

Hắn nhìn nó vô cùng bất ngờ….