Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Trang 45

CHAP 45

Cạch

Đóng sầm cửa xe hắn cùng Mạnh Khang vội vã đi về phía Khải Tuấn

-Tiểu Du đâu?

-Cô ấy đang đi cùng tôi thì vào nhà vệ sinh rồi lén đường cửa sau đi theo một người khác nhìn rất giống Đại Ảnh

-Vậy giờ Voi con đâu?

-Tôi đuổi theo tới đây thì mất giấu

-Chia làm 2 hướng đi

Vừa nói hắn vừa quay về phía xe

Cùng lúc đó điện thoại của Mạnh Khang đổ chuông.

-Chuyện gì?

-………………….

Vài giây sau khi nghe điện thoại Mạnh Khang nét mặt nghiêm trọng nhìn hắn

-Huy, có chuyện ở tổ chức

Hắn bực bội quay sang

-Chuyện gì nữa?

-Quốc Minh cùng bọn người của hắn đang tập họp mọi người trong tập đoàn cũng như trong tổ chức để tổng hợp lại số cổ phần….hắn muốn dành vị trí đứng đầu của cậu

Hắn cau mày, quả thật với hắn lúc này cổ phần hay vị trí trong tổ chức không còn quan trọng nữa, vì nếu không nhanh chân thì rất có thể điều quan trọng nhất sẽ tuột khỏi tay hắn

Nhìn Mạnh Khang hắn ra lệnh

-Tôi phải tìm và đưa Tiểu Du về nhà, cậu tới đó đi….mang theo cái này.

Đưa cho Mạnh Khang một USB, hắn không nói gì thêm lên xe phóng như bay về hướng ngược lại hướng Khải Tuấn vừa đi

Mạnh Khang vội vã lên chiếc xe còn lại của 2 tên vệ sĩ, nhưng chưa vội đi Mạnh Khang rút điện thoại trong túi

-Chủ tịch…………

Ngồi trong xe lòng hắn bồn chồn, lần này quả thật nó đã đi quá xa vòng tay hắn. cảm giác lo sợ bủa vây tâm hồn hắn 2 hôm nay. Mới 2 hôm mà hắn cảm nhận đã lâu lắm, thời gian dường như đang trừng phạt hắn bằng cách trôi thật chậm những giây phút không có nó ở bên.

Con đường càng lúc càng dài, càng đi ra khỏi đường cái bầu trời càng âm u, mây đen kéo về che kín bầu trời xanh phía trên.

Chạy hết con đường hắn thấy một chiếc xe đỗ gần đó, từ đây xe không vào được mà phải đi bộ. con đường mòn nhỏ dẫn hắn tới một ngôi nhà nghỉ nhỏ bằng gỗ sau 10 phút đi bộ.

Mồ hôi ướt lưng áo, hắn quên hết tất cả bước vội vào nhà. Bên ngoài mưa đã lất phất bay.

Cạch…..

-Tiểu Du….

Mở cửa hắn bước vào trong, ngôi nhà nhỏ như một căn phòng , trên một bức tường có rất nhiều ảnh của….hắn. nhưng điều làm hắn quan tâm hơn là nó đang bị trói ngồi trên ghế gần đó, miệng cũng bị bịt lại.

-Tiểu Du em sao vậy?

Hắn vội chạy tới phía nó mở miếng băng keo dán ở miệng nó, còn nó cứ nhìn hắn lắc đầu mãi.

-Để anh đưa em về

-Đừng, cẩn thậ……

BỐP…..

Nó chưa kịp cảnh báo cho hắn thì một tên lực lưỡng phía sau đã kịp làm hắn bất tỉnh.

-GIA HUY………..

Cũng trong thời gian đó. Khải Tuấn men theo con đường chạy mãi, nhưng chỉ vô vọng vì mãi không thấy vết tích gì. Điện thoại cho hắn nhưng không được Khải Tuấn, bắt đầu tin những gì nãy giờ mình nghĩ là đúng.

Thắng gấp Khải Tuấn quay đầu xe về hướng ngược lại.

Nó cử động khó khăn trong tư thế bị trói chặt còn Đại Ánh ngồi nhìn thích thú, nó cố gắng gọi hắn

-Gia Huy, ….Gia Huy…anh mau tỉnh lại đi…..

Nó gọi mãi mới thấy hắn khẽ cựa mình

-Gia Huy…

Hắn mở mắt thấy đầu hơi đau nhức, cố nhúc nhích tay nhưng không được, nhìn sang thấy nó cũng đang bị trói ngồi bên cạnh, phía đối diện là Đại Ánh đang mỉm cười thích thú

-Anh tỉnh rồi à? – Đại Ánh đứng dậy bước lại gần hắn.

Nhìn Đại Ánh hắn lạnh lùng lờ cô ta quay sang nó

-Em có sao không?

-Kho…không…

Đại Ánh tức giận:

-Gia Huy! Nhìn em đi, bây giờ em mới là người quyết định ở đây…

Chán nản quay sang Đại Ánh, hắn cau mày

-Cô muốn gì? Mà tôi nên gọi cô như thế nào đây?

Đại Ánh ngạc nhiên

-Sao?

-Tôi hỏi cô muốn tôi gọi cô là Đại Ánh hay ….Đại Ảnh đây?

-Cai….cái….gi….gì?

Đại Ảnh càng ngạc nhiên nhìn hắn , nhưng nó càng ngạc nhiên gấp bội, nó nhìn hắn va Đại Ánh mắt mở to

-Anh nói gì vậy? Đây là chị Đại Ảnh, là Đại Ánh mà

Nói tới đây nó chợt nhớ ra

-Mà…Đúng rồi….Đại Ảnh đâu? Trước khi thiếp đi tôi ở cùng bạn ấy sao khi tỉnh lại tôi lại ở cùng cô?

Mọi chuyện bắt đầu làm nó ngạc nhiên quá mức, mắt nó mở to chỉ có hắn là thản nhiên trước những câu hỏi của nó.

-Á…ha ha..ha..ha…a…a..!!!

Đáp lại nó là một tràng cười dài của Đại Ánh, cô ta cười sặc sụa.

Nó nhìn hắn ánh mắt khó hiểu

-Gia Huy? Không lẽ?

-ừ…trước giờ cả Đại Ánh và Đại Ảnh mà em tiếp xúc chỉ một người là cô ta mà thôi

-Sao?

Nó không tin đó là sự thật , mọi chuyện như một cơn mơ. Mới đây nó biết được sự thật về gia đình nó, biết người nó yêu nói dối nó bấy lâu, giờ đây lại thêm việc kỳ lạ này nữa, tất cả làm nó có cảm giác trước giờ nó đang sống trong một thế giới khác.

eTruyen.net

Nó im lặng không nói được lời nào, cô bạn của nó cúi người nhìn nó, nét mặt bây giờ quả thật là phong thái của Đại Ảnh

-Tiểu Du…bạn sao vậy? Bạn không vui sao?

Nó ngước mặt nhìn cô gái trước mặt, không biết nên gọi cô ta bằng cái tên nào, nó nói đủ nghe

-Cô là ai?

-Ha..ha..ha mày muốn tao là ai? Muốn tao là Đại Ảnh, con nhỏ ngờ nghệch lun theo đuôi các người hay là Đại Ánh người mẫu nổi tiếng nhưng hận mày tận xương tủy?

-Tôi muốn sự thật!

Nó nhìn người trước mặt, ánh mắt trở nên cương nghị

-Sự thật?..ha ha ha, cô thật ngu ngốc, bị lừa bao lâu nay mà không hề hay biết.

Hắn nhìn cô ta cười cợt nó, cảm giác bắt đầu khó chịu, hắn cau mày gằn giọng

-Đủ rồi đó.

Nó nhìn Đại Ánh

-Nói đi, tại sao cô lại nói dối là có chị em song sinh để lừa dối mọi người chứ

Đại Ánh ngừng cười, thay vào đó là ánh mắt chứa đầy thù hận, cô ta nghiến răng

-Tao không nói dối, đúng là tao có một người chị song sinh nữa nhưng…đã qua đời trong một tai nạn giao thông.

-Sao? Lại tai nạn sao?…. – nó nhìn cô ta ánh mắt có phần thương cảm

-Tai nạn lúc tao 15 tuổi, cả gia đình đều không qua khỏi, chỉ còn lại tao, một mình Đại Ảnh này.

-Vậy ra Đại Ảnh đúng là tên thật của cô?

-Đúng vậy, Đại Ảnh là tao , còn Đại Ánh là tên chị của tao. Sao?…Thương cảm à, thấy hoàn cảnh của chúng ta giống nhau không?

Đại Ảnh nhìn nó mỉm cười

-Tôi….

Nhưng không đợi nó trả lời , nụ cười trở nên chua chát đầy phẫn uất

-Đừng mong tìm được sự đồng cảm giữa tao và mày, chính hoàn cảnh gần như nhau càng khiến tao ghét mày hơn.

Đại Ảnh tiến tới nắm cổ áo nó mắt trừng trừng

-Bỏ cô ấy ra ngay. – Hắn cau mày nghiêm giọng nhưng Đại Ảnh càng nắm chặt áo nó

-Tại sao chứ? – Nó nhìn vào mắt cô ta

-Tại sao ư? Mày không thắc mắc sao? thắc mắc tại sao lúc nào tên Quốc Minh cũng đi cùng tao, vì sao tao lại ở trong nhà hắn?

Nó nhìn Đại Ảnh chờ đợi câu trả lời

-Đúng vậy, vì khác với mày, người cứu tao là tên máu lạnh đó. Từ ngày hắn cứu tao thì cuộc đời tao đã chấm hết rồi. Tên khốn đó xem tao như một quân cờ , tao giúp hắn làm bao nhiêu chuyện xấu.

-Sao cô không bỏ đi?

Đại Ảnh trừng mắt

-Bỏ đi? Tao đã định như vậy nhưng lúc đó ….

Cô ta nhìn sang hắn đang ngồi bên cạnh

-Lúc đó em đã gặp anh!

-Liên quan gì tôi?- Hắn nhìn Đại Ảnh lạnh lùng

Đại Ánh nhào tới ngồi xuống cạnh hắn ngả đầu lên vai hắn, trong tư thế này hắn có làm gì cũng không đẩy được cô ta ra, ánh mắt mơ màng cô ta nói tiếp:

-Có, có liên quan. Từ lần đầu gặp nhau em đã yêu anh rồi. Quốc Minh đã hứa với em sẽ không hại anh , chỉ muốn lấy quyền lực từ anh thôi, khi đó hắn sẽ cho em tự do, e và anh chúng ta sẽ….

-Không có 2 chữ “chúng ta” đâu, làm ơn xích ra dùm!

Dường như câu nói vô tình của hắn là chất xúc tác cho cảm xúc dồn nén bấy lâu của Đại Ảnh dâng lên tột độ, cô ta quay sang nắm cổ áo nó thật chặt nghiến răng

-TẤT CẢ LÀ TẠI MÀY, TỪ KHI MÀY XUẤT HIỆN MỌI THỨ MỚI BẮT ĐẦU ĐẢO LỘN

-Nè, bỏ ra – Hắn khó chịu

-Sao lại do tôi chứ? – Nó nhìn Đại Ảnh thương hại

-Còn giả bộ không biết? Tên Quốc Minh đó vì mày mới thất hứa với tao, vì mày mà hắn mún giết Gia Huy của tao!

-Sao? – Nó tròn mắt

-Mày nghĩ lần trước anh Huy bị xe đâm là do tai nạn sao? Đừng ngây thơ, ai cũng biết là do Quốc Minh làm chỉ có đứa ngu như mày mới không biết

Nó như chết lặng, vậy là hắn cũng biết đó không phải tai nạn thông thường nhưng lại giấu nó.

Đại Ảnh thích thú quan sát sắc thái trên mặt nó đang thay đổi, hắn càng lúc càng thấy khó chịu với cảnh tượng này

-Đừng đổ tất cả tội lỗi lên đầu người khác, tâm địa cô độc ác sẵn rồi

-Anh nói gì vậy Gia Huy?

Hắn nhếch môi

-Sao cô cứ kể xấu người khác mà không kể ra những chuyện mình đã làm

-Anh biết tất cả rồi sao?- Đại Ảnh hơi biến sắc

-Cô tưởng cô giấu được sao? từ khi gặp cô tại sinh nhật Quốc Minh tôi đã điều tra và biết hiện tại cô không còn chị em nào nữa.

-Anh biết sao lại giấu?

Hắn ngẫm nghĩ vài giây rồi nhìn sang nó đang tò mò lắng nghe câu trả lời, rồi hắn lãnh đạm nhìn Đại Ảnh.