Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Trang 44

CHAP 44

Ngoài Quốc Minh và hắn còn một người cũng bắt đầu đi tìm nó nhưng với mục đích hoàn toàn khác.

Về phần nó, như người mất hồn, nó khập khiễn bước trên đường, bản thân cũng không biết đang đi đâu và con đường này dẫn tới đâu, nhưng nó hy vọng con đường này sẽ đưa nó đi xa hắn, xa mọi dối trá, sự ganh ghét và mọi thứ.

-Tiểu Du…..Tiểu Du….

Trên xe Khải Tuấn thấy nó đang khập khiễng bước đi, khuôn mặt thất thần, vội bước xuống xe, Khải Tuấn nắm vai nó lắc lắc

-Tiểu Du? Em sao vậy? Sao em đi có một mình ?

-………………

-Tiểu Du? Em vẫn ổn chứ? Nghe anh hỏi không?

Khải Tuấn phải lay vai nó mạnh hơn mới hướng sự tập trung của nó về thực tại

-Khải Tuấn!

-Ừ, em sao vậy? sao lang thang ngoài này một mình?

-Em…Em không biết phải đi đâu!

-Sao?

Bao nhiêu sự kìm nén và uất ức nó dồn nén nó cố chịu đựng, bây giờ nhìn thấy sự lo lắng , dịu dàng của Khải Tuấn nó không thể kìm chế được, nước mắt trào ra từ khóe mi, bờ vai nhỏ trong tay Khải Tuấn rung lên, nó nghẹn lời chỉ biết khóc.

Khải Tuấn chưa biết chuyện gì nhưng thấy nó khóc không thành tiếng , nước mắt lã chã rơi khiến trái tim Khải Tuấn rất lâu mới có lại cảm giác nhói nhói nơi lồng ngực.

-Tiểu Du…

Nhẹ nhàng Khải Tuấn kéo nó về phía mình ôm chặt thân người đang run lên của nó. Nó cứ khóc, tất cả mọi thứ vỡ òa, nước mắt cứ như vậy thi nhau rơi ướt vai áo Khải Tuấn.

Phía xa một ánh mắt sắc lẻm đang quan sát.

Không biết nó đã khóc bao lâu, chắc cũng nửa tiếng rồi, ngước lên thấy ánh mắt xót xa của Khải Tuấn mà nó hối hận quá, tại sao lại để Khải Tuấn thấy tình trạng bây giờ của nó làm gì chứ?

-Lên xe, anh đưa em về

Khải Tuấn nắm tay nó nhưng nó níu lại lắc đầu

-Sao vậy?

-Em không về đó được nữa, đó không phải nhà em

Khải Tuấn ngạc nhiên

-Có chuyện gì sao?

-……………………

Nó cúi đầu không đáp, nó không muốn Khải Tuấn bận tâm về mình. Thấy nó như vậy Khải Tuấn cũng không tiện hỏi thêm chỉ nghĩ đơn giản nó giận Gia Huy nên bỏ nhà đi

-Vậy tạm thời về nhà anh nhé

Nó dành gật đầu, lòng thầm nghĩ

-“Tạm thời đành về nhà Khải Tuấn rồi nhờ anh ấy giúp mình đi thật xa”

Nó lên xe, chiếc xe từ từ lăn bánh không hề biết phía sau có một chiếc xa khác cũng đang chạy theo

Trong lúc nó đang “tạm an toàn” bên Khải Tuấn thì Quốc Minh và hắn đang dồn hết sức lực tìm kím bóng hình nó.

Hắn tìm khắp các ngõ ngách, những nơi trước đây từng đưa nó đến nhưng đều không thấy

-Lạ thật, đi đâu được chứ, voi con đâu có rành đường xá ở đây? – Mạnh Khang thắc mắc

Nhìn sang thấy hắn không nói gì, khuôn mặt cũng không thể giữ nổi vẻ điềm tĩnh thường có, trán lấm tấm mồ hôi. Chỉ cần vậy thôi Mạnh Khang cũng hiểu đối với hắn nó quan trọng như thế nào

-Tuy biết không phải lúc nhưng cậu và Quốc Minh đã trở mặt , cậu định tính sao?

-Kệ hắn, nếu hắn còn dám động tới đồ của tôi một lần nữa thì không cần biết hắn nắm bao nhiêu cổ phần và phe cánh trong tổ chức nhiều tới đâu, tôi cũng sẽ giết hắn….

-Thưa cậu, vẫn chưa tìm thấy

Quốc Minh ném cái điện thoại sang ghế bên cạnh.

-Khốn kiếp, lũ ngu, tìm một đứa con gái cũng không xong.

-Gia Huy đã trở mặt,chúng ta có nên hành động sớm không? – Một tên áo đen ngồi phía trước hỏi Quốc Minh

-Hừ, kế hoạch sai hết , vì một đứa con gái sao? mình điên rồi

-Cậu nói sao?

-Gọi cho bọn họ, chuẩn bị sẵn sàng đi, dành “cái ghế” của Gia Huy về đây cho tao.

-Vâng!

Ngồi trong xe, thỉnh thoảng Khải Tuấn đảo mắt nhìn nó, thấy nó ngồi im không nói gì, Khải Tuấn lên tiếng

-Chúng ta tới bệnh viện xem chân cho em nhé!

-……………….-lắc đầu

-Hay đi ăn nha!

-…………….-lắc đầu

-HỪ…TIỂU DU

Lần đầu tiên Khải Tuấn hét lên với nó làm nó giật mình nhìn sang

-Sao ạ?

-………bây giờ chúng ta đi ăn, sau đó mới về nhà anh.

Khải Tuấn nói giọng dứt khoát, và nghiêm nghị khiến nó hơi ngạc nhiên. Nhưng nó biết như vậy có nghĩa là bây giờ nó có ý kiến gì cũng vô ích

-Tới rồi!

Khải Tuấn lấy lại vẻ dịu dàng mỉm cười với nó. Cả 2 xuống xe mà không hề biết chiếc xe kia vẫn đang theo dõi mình.

Gọi món xong để ý thấy bộ đồng phục trên người nó, Khải Tuấn thắc mắc

-Sao em mặc đồng phục? hôm nay chủ nhật mà?

Nhưng nhớ lại lời kể của Hải Yến về việc nó đi vệ sinh rồi mất tích Khải Tuấn lo lắng

-Em đi từ thứ 7 mà không về nhà sao?

-………………..- gật đầu

-Sao vậy? có chuyện gì xảy ra sao?

-………………………

Nó im lặng làm Khải Tuấn càng sốt ruột, đúng lúc đó phục vụ mang thức ăn lên nên Khải Tuấn đành ngưng hỏi nó

-Thôi, em ăn đi!

Quả thật bây giờ cổ họng nó nghẹn đắng không thể nuốt nổi thứ gì, nhìn thức ăn trên bàn nó đã muốn nôn.

-Em đi rửa tay tí nhé

Lấy cớ nó đi về phía nhà vệ sinh để tránh khỏi một bàn đầy ắp thức ăn

Nhìn mình trong gương nó cứ tưởng mấy tháng đã trôi qua, trông nó xanh xao và mệt mỏi quá

-Tiểu Du…

Giọng nói con gái quen thuộc, nó quay sang thấy Đại Ánh

-Cô làm gì ở đây?

Nhìn Đại Ánh đầy đề phòng, còn Đại Ánh nhìn nó tỏ vẻ khó hiểu

-Bạn sao vậy? mình đây mà, Đại Ảnh nè!

Lúc này nó mới giật mình, mặc dù là song sinh nhưng trước giờ nó chưa từng nhầm lẫn giữa 2 người. sao hôm nay lại không nhận ra.

-Đại Ảnh…à, mình xin lỗi…

Tự nhiên Đại Ảnh bước lại gần nắm tay nó.

-Tiểu Du, mình nghe chị Đại Ánh nói hết rồi, về gia đình bạn, về những việc Gia Huy đã làm với bạn

Nó hơi ngạc nhiên vì Đại Ảnh biết chuyện , nhưng vì cô ta là e của Đại Ánh nên nó cũng không lấy làm lạ nữa.

-Ừ….

-À, Gia huy Anh ấy đang đi tìm bạn khắp nơi đó, lúc nãy mình thấy anh ấy ở gần đây rồi. Bạn hẹn với anh ấy hả?

-Sao?….có lẽ Khải Tuấn gọi

Nó lẩm nhẩm rồi vội vàng chạy ra

-Bạn đi đâu vậy?

-Mình phải đi, không thể để gia Huy tìm thấy mình được

Đại Ảnh nắm tay nó lại

-Bạn ra cửa trước là gặp anh Huy ngay, đi cửa sau đi, để mình đưa bạn đi

-Ừ,ừ đi nhanh lên

Đại Ảnh giúp nó đi ra cửa sau của nhà hàng rồi nhanh chóng ra một chiếc xe khác đỗ gần đó. Ngồi gần cửa sổ Khải Tuấn thấy nó cùng gương mặt quen thuộc

-Tiểu Du…Tiểu Du…

Không hiểu sao Khải Tuấn càng gọi, nó càng chạy nhanh hơn dáng vẻ gấp gáp. Không chần chừ Khải Tuấn đặt tiền lên bàn rồi chạy nhanh ra xe đuổi theo chiếc xe phía trước

Rè…è….è…..è…..

Hắn nhấc điện thoại một cách chán nản khi thấy số của Khải Tuấn

-Chuyện gì?

-…………………………….

Két..t..t…t..

Mạnh Khang giật mình thấy xe thắng gấp rồi nhanh chóng quay đầu xe lại

-Chuyện gì vậy?

-Khải Tuấn nói đang đuổi theo Tiểu Du

-Sao?

Nó cuối cùng cũng yên tâm trên xe của Đại Ảnh

-Cám ơn bạn nha.

-HI, không có gì, bạn uống nước đi

Đưa cho nó chai nước , nó không nghi ngờ uống một hơi.

Không hiểu sao nó thấy mệt kinh khủng

-Mình buồn ngủ quá Đại Ảnh

-Bạn ngủ đi, khi nào tới nơi mình gọi

-Ừm….

Mi mắt nặng trịch, nó thiếp đi

Phía sau Khải Tuấn vẫn vất vả đuổi theo.

-Thưa cô, hình như có người theo dõi ta

Đại Ảnh quay lại , cau mày

-Cắt đuôi đi

Chiếc xe phía trước bắt đầu tăng tốc , luồn lách ra khỏi dòng người đông đúc đi về phía ngoại ô. Khải Tuấn đuổi theo nhưng đường quá đông đúc, khi ra tới một ngã rẽ tại khu ngoại ô thành phố, tới một ngã 3 Khải Tuấn hoàn toàn mất dấu .

-Ha ha,…

Đại Ảnh cười thích thú quay sang nó đang ngủ say

-TIểu Du, mình sẽ giúp bạn đi thật xa nhé!