Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Trang 42

CHAP 42

-Voi con?

Mạnh Khang nhìn nó, phía sau, hắn cũng đang nhìn nó chờ đợi một chút phản ứng từ khuôn mặt vô hồn đó. Nhưng khác với suy nghĩ của hắn, nó không kháng cự cũng không ý kiến tất cả chỉ là một khoảng không im lặng

-Tiểu Du, chúng ta về!

Hắn không chịu nổi cảnh tượng này bước nhanh tới gần níu tay nó.

-hai người về đi, để tôi yên

Nó nói , âm thanh không còn gắt gỏng như lúc nãy nhưng pha rõ nét mệt mỏi, ánh mắt cụp xuống nó không nhìn thấy nét mặt hắn lúc này

-2 người nên về đi.

Quốc Minh chiếu ánh mắt đắc thắng về phía hắn , nhanh chóng dìu nó vào nhà. Hắn không dám đưa tay ra kéo người con gái hắn yêu vào lòng nữa, cũng không nói được lời nào. Chỉ thấy trong lòng một cảm giác khó tả đang bao trùm, cảm giác mất đi vật quý báu nhất.

-Về!

Quay người bước đi, hắn lẳng lặng ra xe Mạnh Khang cũng miễn cưỡng quay ra.

-Mai chúng ta lại tới…..

Trong xe Mạnh Khang nhìn hắn thông cảm, nhưng nét mặt hắn vẫn vậy, có điều một nét gì đó cô độc rất lâu rồi mới xuất hiện trên gương mặt. Mạnh Khang im lặng…….suốt quãng đường.

Cạch….

-Em ăn chút đi!

Quốc Minh bê khay thức ăn vào phòng cho nó, nó ngồi bó gối trên giường ánh mắt ráo hoảnh không buồn cũng không khóc. Một cảm giác lạ lẫm với nó cũng như hình ảnh lạ lẫm của nó trước mắt Quốc Minh. Không hiểu sao nhìn nó bây giờ, thân hình nhỏ bé, bờ vai khẽ run khiến Quốc Minh muốn nhào tới ôm lấy nó thật chặt, bản thân anh ta cũng không hiểu nổi cảm giác của mình. Có lẽ nào hắn đã yêu nó rồi sao?

-Em đang làm gì vậy?

Quốc Minh tới gần, hắn ngồi xuống mép giường nhìn nó.

Nó tất nhiên không trả lời. Quốc Minh cũng chẳng lạ gì khi nó làm mặt lạnh với anh ta, nhưng thấy nó chẳng chút cảm xúc thế này quả thật khó chịu

-Trả lời đi!

Khuôn mặt vẫn hung hăng như mọi ngày, Quốc Minh nâng cằm nó lên hướng về phía anh ta, chờ đợi sự phản kháng của nó, nhưng vô ích

Tự nhiên cảm giác tức giận tràn vào phổi làm Quốc Minh cau mày, một cách mạnh bạo Quốc Minh đè nó xuống giường, anh ta cố tình thả tự do 2 tay nó để chờ một phản ứng của nó.

-Em cứ im lặng cũng tốt.

Quốc minh nhìn nó cười nửa miệng, cúi sát xuống khuôn mặt , lần đầu tiên hắn tiếp cận nó gần như vậy mà không bị nó phản kháng hay thậm chí dùng “vũ lực” với hắn.

1s

2s

3s

Nhìn nó như một khúc gỗ, khuôn mặt gần như mất khả năng biểu cảm, Quốc Minh khó chịu ngồi dậy bước ra phía cửa

-Em nghỉ ngơi đi!

Cánh cửa đóng lại, không gian bây giờ là của một mình nó.

-May quá!

Nó mấp máy môi , thật ra không phải nó mất khả năng biểu cảm mà không hiểu sao nó …lười phản ứng. Bây giờ nó chỉ muốn nằm im một chỗ, muốn xóa sạch mọi suy nghĩ trong đầu.

Nhưng thật khó khăn để dẹp bỏ mọi thứ. Nó nhớ như in khoảnh khắc nó mở mắt và vô cùng ngạc nhiên trong căn phòng xa lạ…

*BUỔI CHIỀU (lúc Tiểu Du tỉnh lại tại nhà Quốc Minh, cũng là lúc Quốc Minh đang nói chuyện với Gia Huy dưới phòng khách)

Nó mở mắt, không biết đã thiếp đi bao lâu rồi.

-Đây là đâu?

Nó gượng mình ngồi dậy.

-Tỉnh rồi à?

Nó vô cùng ngạc nhiên khi thấy gương mặt quen thuộc

-Đại….

Vẫn còn phân vân thì cô gái ngồi trên ghế đối diện nhìn nó ánh nhìn không mấy thiện cảm

-Đại Ánh- Cô ta giúp nó trả lời

-Sao tôi lại ở đây? Đây là đâu?

-Nhà của Quốc Minh.

eTruyen.net

-Sao?….Nhưng tại sao….

-Tôi thật không hiểu, cô chẳng có gì tốt đẹp nhưng sao lại gây được sự chú ý với biết bao người. Gia Huy của tôi, Khải Tuấn ngu ngốc, bây giờ ngay cả Quốc Minh cũng muốn cô

Nhìn Đại Ánh đầy khó hiểu nhưng nó biết dù với ý định gì thì cô ta cũng không làm những chuyện….có lợi cho nó.

-Tôi về đây

Nó ngồi dậy xỏ giày nhưng Đại Ánh mở lời

-Cô đừng vội, Anh Huy đã tới đón cô rồi

-Sao?

Nó thật sự không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Đại Ánh nhìn nó mỉm cười

-Nhưng có về với anh ấy không là do cô quyết định

-Cô đang nói gì vậy?

-Ồ, tôi quên, đầu óc cô như vậy làm sao nhớ ra được chuyện gì chứ

-Cô nói thẳng ra đi

Nó nhìn Đại Ánh, tim đập nhanh hơn

-Đừng vội, dù sao mọi chuyên cũng ngắn gọn nên sẽ không mất nhiu thời gian đâu

-Cô biết gì về tôi sao? làm ơn nói cho tôi biết đi

-Thật ra cũng chẳng có gì để nói, vì tất cả những gì cô có bây giờ đều không thuộc về cô

-Ý cô là?

-LÀ cô thật ra chẳng có gì cả, từ sau vụ tai nạn cô chỉ là một người vô dụng đầu óc trống rỗng không tiền bạc và………..không gia đình

Nó như nổ tung, những gì Đại Ánh nói quá sức tưởng tượng của , nó không muốn tin những điều đó, nó hy vọng đó chỉ là môt lời nói dối , nó không hiểu cũng như không muốn hiểu những gì Đại Ánh nói . Không buông tha cho nó Đại Ánh nhấn mạnh từng chữ

-Nghe cho rõ. Trước khi tai nạn xảy ra gia đình cô đã phá sản, công ty nhà cô hiện đang thuộc tập đoàn The Rose do Gia Huy quản lý. Tai nạn đó xảy ra chỉ còn mình cô còn sống. Ba mẹ cô đều chết tại chỗ khi xe lao xuống vực.

Nó như muốn gục xuống, đầu quay mòng mòng lồng ngực như bị ép lại

-Cô nói dối , nói dối, Gia Huy nói với tôi……..

-Ngu ngốc, Gia Huy chỉ nói dối cô thôi. À, tôi quên còn một chuyện nữa, thật ra cô…..không phải vợ chưa cưới của anh Huy đâu

Nó như chết lặng, tất cả sụp đổ trước mắt nó, bao nhiêu câu hỏi đặt nặng trong đầu. Tại sao hắn nói dối nó? Tại sao hắn nói nó là vợ hắn? nó có gì cho hắn lợi dụng đâu?

-Sao vậy. Cũng đúng thôi, cô ngu ngốc như vậy chẳng trách anh Huy đùa giỡn với cô lâu như vậy. Bây giờ vỡ mộng rồi tôi nghĩ cô nên quay về đúng vị trí của mình đi

-Đùa giỡn?

Nó mấp máy môi, Đại Ánh vui vẻ ngồi xuống cạnh nó

-Cô thật ngây thơ, cô nghĩ người hoàn hảo như anh Huy lại thích đứa ngờ nghệch, không người thân gia đình, không tiền bạc tài sản như cô sao? Nuôi cô mấy tháng nay là đã tốt với cô lắm rồi

Nó chỉ biết im lặng trước “lòng thương cảm” của Đại Ánh.

-Tôi không tin , Gia Huy không như vậy

Đại Ánh nhếch môi

-Tùy cô, hay cô xuống dưới hỏi anh ấy đi, để xem tôi nói dối hay anh ấy đùa giỡn cô.

Nó muốn đứng dậy nhưng không hiểu sao chân không thể động đậy, chân bị thương vẫn đau ê ẩm nhưng cảm giác đó không làm nó quên đi cảm giác đau trong lòng

-Để tôi giúp. Đây nè

Đại Ánh tốt bụng dìu nó đứng dậy rồi lấy một cái nạn đã được chuẩn bị sẵn đưa cho nó.

Hơi thở khó nhọc nó từ từ khập khiễng bước ra khỏi cửa phía sau là nụ cười đắc ý của Đại Ánh

*HIỆN TẠI

Nó mệt mỏi xua tan những hồi tưởng lúc chiều ra khỏi óc, mệt mỏi nhắm mắt.

Cạch………..

Cánh cửa lại bật mở phá tan không gian im ắng. Nó mở mắt nhìn ra.

Một nụ cười thật tươi hướng về phía nó.