Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Trang 39

CHAP 39

Siết chặt nó trong tay, ánh sáng ban mai chiếu vào khuôn mặt lạnh băng không cảm xúc của hắn, môi không ngừng mấp máy

-Tiểu Du….

Ánh sáng chiếu vào mắt làm hắn chói lòa, khép chặt mi rồi khẽ mở to đôi mắt nâu, những tia sợ hãi như còn in hằng trong ánh mắt. làm hắn nhận ra đó chỉ là một cơn mơ. Nói đúng hơn đó là cơn ác mộng mà hắn không bao giờ muốn gặp lại

-Gia Huy?

Nhìn sang nó hắn như vẫn còn nửa tỉnh nửa mơ, còn nó nhìn hắn ánh mắt lo âu nhìn những giọt mồ hôi trên trán hắn

-Anh sao vậy?

-Em dậy rồi à?

-Ừm

Nó khẽ chuyển mình nhưng không thể nào cục cựa nổi, toàn thân nó ê ẩm rã rời. Phía dưới chân nó thấy đau buốt không thể nào nhúc nhích nổi, nhưng nó không muốn hắn lo lắng, không tỏ ra mình đang bị cơn đau hành hạ. nó nhìn hắn

-Em khát quá.

Hắn quay người sang rót một ly nước cho nó, nhưng khi nó đưa tay ra thì hắn cẩn thận đỡ nó dậy kề ly nước sát miệng đút cho nó.

-Đừng có cố nữa ngốc.

Nó không nói gì , thật sự sau một ngày dài như hôm qua bây giờ cổ họng nó đã khát khô rồi.

Uống xong nó gượng mình ngồi dậy

-Chân voi em định làm gì?

-Thì…em đi đánh răng thay quần áo nữa

Nhấn nó nằm xuống giường hắn nghiêm khắc

-Không được, em phải nằm một chỗ cho tới khi khỏe hơn.

-Nhưng….

-Đây là lệnh

Nó xị mặt nằm im, dù sao nó cũng không muốn bước khỏi giường cho lắm vì cả người đều đau nhức.

-nằm im đó, anh đi lấy thức ăn cho em.

-Ừm…

Hắn đi rồi nó nằm suy nghĩ vẩn vơ, tất cả mọi chuyện diễn ra quá nhanh làm nó cũng hơi ngỡ ngàng.nó thầm cảm ơn ông trời đã cho hắn an toàn ngồi bên giường nó vào sáng nay.

Nghĩ tới những nguy hiểm đã qua nó lại nhớ tới Đại Ánh, “tại sao cô ta lại biết nó ở đó?”, “tại sao cô ta lại độc ác tới như vậy?”. “có nên nói cho Gia Huy ý định của cô ta?” “nhưng cô ta đã cứu Gia Huy”

Suy nghĩ một hồi nó quyết định giấu hắn việc Đại Ánh , coi như cám ơn cô ta đã cứu hắn cũng như để hắn không phải vì nó mà lo lắng.

-Đang suy nghĩ gì đó?

Nhìn ra cửa nó thấy hắn đã quay trở vào với một khay thức ăn trên tay.

-Sao nhìu vậy?

-Em là voi mà

-Anh vô duyên wa điiiiii

Nó nhăn mặt , hắn đến bên giọng ra lệnh.

-Há miệng ra

Liếc nhìn tô cháo bự chảng nó quay sang nhìn hắn

-Không ăn cháo đâu

-Sao? hay em mún anh mớm cho em?

-Hả..hả…tất ..tất nhiên là hok òi

Hắn đắc thắng

-Vậy mau há miệng cho to đi

Nó nhăn mặt, há to miệng, hắn thổi thổi vài cái rồi “đổ” thìa cháo vào miệng nó.

-Tốt

Cứ như vậy bụng nó từ từ “phình” lên no căng. Uống thuốc xong hắn cũng vẫn ở đó không đi đâu, không hiểu là sách gì mà thấy hắn cứ suốt ngày đọc hết quyển này tới quyển khác. Nếu không phải đang “dưỡng thương” thì nó đã nhào tới giật quyển sách xé từng trang…bỏ vào miệng….nhai …nuốt luôn cho rồi.

-Ê…

-GÌ ?

Hắn trả lời nhưng không nhìn nó, bực mình nó lén lén ngồi dậy, thật nhẹ nó vén chăn bước xuống giường. người nó vẫn còn hơi ê ẩm nhưng nó không ngờ chân nó lại đau đến như vậy. Đi cà nhắc nó tới bước ra cửa mà hắn không hề hay biết cho tới khi tiếng cửa bật mở , giật mình hắn bước tới nắm tay nó

-Em làm gì vậy?

Nó giận dỗi:

-Xuống nhà chơi

-Cái gì? Đã nói nằm im sao k nghe?

-Thì có ai chơi với mình đâu . nằm đây chi

-Hả?

Hắn chau mày, hôm nay nó ỷ …bị thương dám nói mỉa hắn. k thèm nói gì hắn nhấc bổng nó lên.

-Anh..anh làm gì nữa vậy?

-Thì em muốn đi chơi mà

Nó không còn sức giãy giụa nữa đành để hắn bế xuống lầu, quản gia Lâm ngạc nhiên

-Thiếu gia…?

-Chuẩn bị mọi thứ đi, vợ tôi muốn ra vườn…tắm nắng

-Hả?…à vâng vâng chúng tôi chuẩn bị ngay ạ

Nó đỏ mặt không nói gì trước nụ cười đầy ẩn ý của quản gia Lâm.

-Vừa lòng em chưa?

Hắn nhìn nó thăm dò, trong khi nó đỏ mặt vì sự chuẩn bị quá chu đáo của quản gia Lâm, khu vườn bây giờ vừa có ô che, vừa có ghế dựa vừa có đầy đủ đồ ăn thức uống, nhìn nó bây giờ chẳng khác gì …”bạo chúa”

-Anh nhất định phải làm như vậy hả?

-Hay em muốn anh đem giường ra đây luôn không?

-TẤT NHIÊN LÀ KHÔNG RỒI, ANH THẬT….KHOA TRƯƠNG

-Cái gì? Dám nói anh khoa trương? em đúng là người vô ơn nhất mà anh từng thấy đó.

-Ai kêu anh làm ơn cho em chi?

-dám cãi bướng nữa hả?

Hắn cau mày chồm người sang béo mạnh 2 má nó.

-Đau…..

-Huy, cậu lại ăn hiếp voi con “của tôi” nữa sao? –Giọng Mạnh Khang lanh lảnh

Hắn quay người lại nhìn thằng bạn

-Cái gì là của cậu?

-Ờ…thì voi con đó!

-Cậu không muốn ở đây nữa ha?

-Hì hì, thì người ta thường nói vợ bạn là vợ mình mà, tôi với cậu “tuy 2 mà 1” hí hí

Hắn trừng mắt trước lý luận khá “chặt chẽ” của Mạnh Khang , biết tình hình nguy kịch Mạnh Khang chống chế

-Hi hi tôi giỡn thôi mà, mọi người tới thăm voi con nè

Không cần Mạnh Khang thông báo thì ai cũng biết vì đứng đó còn có Đại Ảnh, Hải Yến và Khải Tuấn, cả Bảo Như nữa. nó rất muốn ngồi dậy nhưng không thể, nhưng nét hớn hở lộ ra mặt

-Chào mọi người

Cả đám xúm lại hỏi han tình hình sức khỏe nó (trừ Mạnh Khang và Bảo Như vì 2 người này biết quá rõ)

-Tiểu Du, em đau nhiều không? – Khải Tuấn

-Cậu thật phá phách sao lúc nào cũng gặp nguy hiểm thế? – Hải Yến trách nó

-Tiểu Du, nhìn cậu xanh quá – Đại Ảnh lo lắng

Nó thấy rất hạnh phúc khi được mọi người quan tâm như vậy, cười tươi như”bông”

-Hi hi xin lỗi để mọi người lo lắng, mình hông có sao hết . chỉ bị thương dưới chân tí à

-Cậu đừng hòng giấu bọn mình, bọn mình biết hết rồi.

Hải Yến vẫn càu nhàu nó, nó đành cười trừ gãi gãi đầu.

Nó đành phải hướng câu chuyện qua hướng khác

-Sao hôm nay mọi người đi học về sớm vậy?

-Học gì đâu, vào lớp nghe Bảo Như kể tình hình của bạn tụi mình cúp cua qua thăm bạn đây nè

Đại Ảnh nắm tay nó ân cần, nhìn Đại Ảnh nó lại nhớ tới Đại Ánh, người căm ghét nó tận xương tủy, “Tại sao sinh đôi nhưng tính cách lại khác nhau như vậy?” câu hỏi nó luôn đặt ra khi nghĩ về 2 người này, vì Đại Ảnh nó càng không thể nói những việc Đại Ánh đã làm với nó.

-Cậu đang nghĩ gì vậy?- Đại Ảnh tò mò.

-À, ờ không có gì đâu, các ban tới thăm mình vui quá…

Bây giờ nó mới để ý, Hải Yến hình như thân với Khải Tuấn hơn, tay khoác tay Khải Tuấn.

-Ủa?…2 người??????

-Anh đi ra chỗ Mạnh Khang đây

Khải Tuấn ngượng ngùng bỏ đi. Hải Yến không dám nhìn nó. Đại Ảnh..cung cấp thông tin

-2 người đó đang quen nhau đó!

-Woa….Thật ha?

-Không…không phải vậy đâu

Ánh mắt Hải Yến hơi chùng xuống, nó sốt ruột nhìn cô bạn, nếu có thể nó hy vọng Hải Yến và Khải Tuấn là một cặp

-Sao vậy ? CẬu không thích Khải Tuấn sao? Anh ấy tốt lắm…

-Không phải mình không thích Khải Tuấn mà…mà là anh ấy không thích mình.

-Hả?

-Thật, anh ấy vẫn còn quan tâm bạn lắm, dù biết vậy nhưng mình vẫn ngỏ lời, sau nhiều ngày Khải Tuấn cũng đồng ý cho mình cơ hộ. Anh ấy nói….

-Nói sao? bạn mau nói đi mình hồi hộp quá nè

-Nói sẽ không chắc sau này có thích mình không nhưng anh ấy sẽ cố gắng…

-Rồi sao nữa?

-Thì mình đã quyết định sẽ chờ …. nên…

-MÌNH SẼ ỦNG HỘ CẬU HẾT MÌNH LUÔN

Nó nắm tay Hải Yến mặt mày hớn ha hớn hở.

-Ừa, cám ơn Tiểu Du…

Dành thời gian cho mấy bà tám nói chuyện, khi cả 3 đấng nam nhi quay lại thì nó nhìn hắn nói chắc chắn

-Mai chúng ta đi học nha

-Không, em phải ở nhà tới khi khỏi hẳn

-Thôi mà, ở nhà buồn lắm. em rất muốn tới trường.

-Có anh rồi buồn gì nữa?

Mạnh Khang chen vào làm mọi người k thể nhịn cười.(trừ hắn)

-Có cậu mới buồn, bản thân cậu tự đi soi gương đi, nhiều khi chính cái mặt trong gương cũng làm cậu buồn đó

Hắn không thèm trả lời, cũng không ý kiến gì nó “đóng dấu” dùm hắn

-Vậy nha, coi như anh đồng ý òi đó

*SÁNG HÔM SAU

-Gia Huy…

Hắn mở mắt thấy nó đã đang ngồi trên giường đồng phục chỉnh tề.

-sao đây? Muốn đi tắm nắng hả?

-Xì…ai cần, em gọi anh dậy đi học mà

Hắn ngồi dậy tự nhiên choàng tay ôm chặt nó

-Á…đau em

Nghe nó la lên hắn liền nới lỏng vòng tay

-Thấy chưa, em còn đau mà. Mai hãy đi được không?

Đẩy nhẹ hắn ra nó dùng bộ mặt cún con, ánh mắt long lanh

-Thôi mà, bây giờ đi đi. Đi mà….

Không cưỡng nổi”sức năn nỉ” của nó hắn thở ra xoa đầu nó.

-Ngồi đây . anh đi thay quần áo.

-Vâng hihi

Ngồi đợi hắn mà nó háo hức ghê, không hiểu sao nó rất thích tới trường dù mỗi lần gặp nó người ta đều dị nghị sau lưng. Nhưng cảm giác ngồi trong lớp, mặc bộ đồng phục này cùng trò chuyện vui đùa với những người bạn ít ỏi của nó làm nó thấy vui và hạnh phúc lắm vì nó coi những người bạn bây giờ là gia đình

-Đang nghĩ gì đó

Hắn đã thay xong quần áo ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lom lom

-Ơ..có..có gì đâu, mau đi thôi.

-Khoan…

-Ha?

-Em không có gì đền đáp anh ha?

-GI…ì???? Đền…đền đáp?

-ừ, tất nhiên rồi

Suy nghĩ một hồi nó lộ vẻ tiếc nuối thiệt thòi nhìn hắn

-Vậy…em sẽ…sẽ cho …cho anh…

Hắn không ngờ hôm nay nó lại hào phóng như thế. Nhìn nó hắn hỏi kỹ hơn

-Cho anh sao? bây giờ ha?

-ủa…anh biết em định đền đáp anh cái gì sao?

-Tất nhiên, anh thông minh mà.

-Vậy hả? vậy…vậy anh lấy đi

-Hả? bây giờ luôn hả? sao em…gấp vậy?

-Thì làm nhanh đi òi đi học, chắc mất mấy phút à?

Hắn mở to mắt

-Gì? Em định…trong vài phút thôi sao?

-Chứ anh nghĩ bao lâu?

-Anh…anh..cái đó cũng chưa thể nói trước.

-Vậy anh làm nhanh đi

Tim hắn bắt đầu đập loạn xạ , tiến sát nó hắn cúi người đè nó xuống…