Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Trang 36

CHAP 36

-Cậu làm gì mặt mày đăm đăm vậy?

Mạnh Khang hỏi khi hắn cứ ngồi đó nhìn ra cổng, nó đi được một lúc rồi , hắn thấy trong lòng không yên tâm tí nào. Chưa kịp trả lời thì điện thoại hắn rung lên

-Thiếu..thiếu gia, thiếu phu nhân…bị bắt rồi

Chỉ cần nghe tới đó hắn thấy trái tim bắt đầu đập thật nhah, đầu hắn nóng cả lên. Ánh mắt thay đổi làm Mạnh Khang không hiểu

-Sao vậy?

-Tiểu Du, bị bắt cóc

Mạnh Khang tỏ vẻ mặt như không tin vào mắt mình. Đứng dậy Mạnh Khang nhìn hắn

-Chúng ta đi thôi

-Đi đâu?

-Đi tìm

Mạnh Khang rất ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của hắn. thật ra anh ta đâu biết trong lòng hắn đang như lửa đốt. Hắn đi vào nhà ngồi xuống ghế sofa giọng vẫn lạnh lùng nhưng âm vực không như thường

-Không phải tìm, người bắt Tiểu Du nhất định có ý đồ vì vậy chúng sẽ liên lạc với ta trước.

Mạnh Khang thật sự ngạc nhiên trước sự nhẫn nại của hắn.

Nó thấy hơi chóng mặt mình mẩy ê ẩm. mở mắt nó thấy trước mặt là khung cảnh hoàn toàn xa lạ

-Đây là đâu?

Vẫn không hiểu chuyện gì thì một giọng nó từ từ tiến lại gần nó

-Tỉnh rồi hả cô em?

Nó thấy trước mặt là người hoàn toàn xa lạ, nếu không lầm thì đây là một khi nhà máy bỏ hoang.

Muốn nhúc nhích nhưng không được, nó mới biết mình bị trói chặt vào cái ghế đang ngồi.

-Anh bắt cóc tôi làm gì?

Thấy nó vẫn khá bình tĩnh, Trung vĩ cười gian trá

-Thông minh quá. Nhưng yên tâm, cô em không phải đối tượng của anh. Anh chỉ cần thằng chồng em thôi

-Gia Huy…?

-Cái thằng khốn đó. Lợi dụng công ty nhà tao đang thất thế, ép gia đình tao tới bước đường cùng phải bán công ty cho nó với giá rẻ như bèo. Tao phải trả thù.

Ánh mắt Trung Vĩ sắc như dao làm nó thấy lạnh buốt nơi sống lưng. Nó không lo cho bản thân mà chỉ lo cho hắn. Bây giờ nó mới thật sự hiểu rõ vì sao hắn đưa cho nó một bảng danh sách dài, vì sao lúc nào hắn cũng cho người theo sát nó. Vì nó là điểm yếu duy nhất của hắn.

Nó cố gắng nới lỏng dây trói ở 2 tay đang bị trói sau lưng.

– Phải trốn khỏi đây, không thể liên lụy Gia Huy được…!

Trung Vĩ đã ra ngoài từ nãy. Hắn ra lệnh cho 2 tên đứng ngoài

-Canh chừng cô ta cẩn thận

Nói rồi hắn bước ra xa, chiếc tai nghe trên tai nhấp nháy đèn báo tín hiệu cuộc gọi tới.

-Chào sếp

-Mọi chuyện sao rồi?

-Bắt được rồi

-Ừm, tôi muốn cậu giúp tôi làm một việc nữa, sau khi xong, cậu muốn làm gì kẻ thù của cậu cũng được

-Ok, chuyện gì?

-Hừ…thử coi vợ hắn gan lỳ như thế nào. Nhưng tuyệt đối….

-Không được động tới con nhỏ đó chứ gì?

Cuộc thỏa thuận chấm dứt .Trung Vĩ cười cười

-Ha ha vụ này lời to, vừa trả được thù vừa có tiền nữa chứ, bọn nhà giàu ngu thật.

Cách đó không xa một chiếc xe đậu nơi khó thấy nhất, người trong xe vẫn đeo tai nghe ra lệnh

-Gọi cho cô ta được rồi.

-Vâng.

*BUỔI CHIỀU:

Nó bị bắt cũng khá lâu, hắn tuy bình tĩnh nhưng trong lòng rất nôn nao

-“Sao vẫn chưa điện thoại, không lẽ mình đoán sai?”

Hắn đang thắc mắc thì điện thoại lại rung

-“tin nhắn”

From: 0908******

Nội dung chỉ ngắn gọn một dòng địa chỉ và hình nó đang bị trói trên ghế kèm theo câu nói quen thuộc của bọn bắt cóc: phải đi một mình

Không suy nghĩ nhiều hắn lao ra xe chạy thật nhanh, ra ngoài không nói với ai câu nào, Mạnh Khang nhanh nhẹn cùng vài tên vệ sĩ bám theo sau.

-“sắp được rồi”

Nó đang cố gắng nới lỏng dây trói dù tay đã rướm máu , đau rát. Cùng với sự đau buốt ngày càng tăng thì sợi dây lại càng nới lỏng hơn cho tới khi tuột khỏi tay nó.

-“Được rồi”

Nó mừng quýnh nhanh chóng cởi dây trói ở chân, quan sát xung quanh chỉ có một cửa sổ bị bít bởi những cành cây bên ngoài

Không nghĩ gì nhiều nó nhanh nhẹn lợi dụng thân hình nhỏ nhắn lấy cái ghế làm bàn đạp chui ra khỏi cửa sổ.

-A… ui da, đây là..rừng sao?

Nó không ngờ xung qanh ngôi nhà này là rừng núi như vậy, điều đó đồng nghĩa với cơ hội nó chạy đi kêu cứu là rất khó.

-Cứ chạy khỏi đây đã.

Cạch…

Trung Vĩ mở cửa bước vào nụ cười đắc ý

-Ha ha, chồng cô sắp….

Mặt Trung Vĩ bỗng biến sắc, hắn muốn điên lên lao ra cửa hét lớn

-CÁC NGƯỜI CANH GÁC KIỂU GÌ VẬY HẢ?

-Sao? – đám người canh gác nhìn Trung Vĩ một cách khó hiểu càng khiến anh ta tức giận

-ĐỒ NGU, CON NHỎ TRỐN RỒI. MAU ĐI BẮT VỀ ĐÂY!

Đám người đó lao vào khoảng rừng cây trước mặt tìm nó.

Còn nó, sau khi thoát khỏi ngôi nhà, nó chạy thục mạng mong sớm tìm được đường lộ để thoát thân. Nhưng càng đi càng thấy rừng cây dày đặc , nó đã mệt và đuối sức lắm rồi

-Mau lên, qua bên đó tìm đi

-“Chết rồi”

Đám người của Trung Vĩ đã đuổi tới nơi, chân nó thì sưng tấy nên việc bỏ chạy bây giờ rất khó khăn. Nó trốn vào một bụi cây to , ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.

Đang hồi hộp thì một bàn tay bịt chặt miệng nó

-Suỵt…..

Hốt hoảng nó quay lại nhìn , nó không ngờ lại gặp cô ta ở đây.

Tuy không muốn nhưng thà đi với cô ta còn hơn bị bọn người của Trung Vĩ tóm được nó.

-Sao cô biết tôi ở đây?- vừa đi nó vừa hỏi

-Cô thật ngốc, chuyện cô bị bắt cóc ai cũng biết rồi. tôi không muốn Gia Huy vì cô bị uy hiếp nên mới tới cứu cô thôi

-Ừm…dù cô không có ý tốt tôi cũng cám ơn.

-Hừ…không cần cảm ơn vội đâu

Một nụ cười nửa miệng làm khuôn mặt cô ta trở nên gian xảo vô cùng, nhưng không may là nó không thấy điều đó.

-Chúng ta đi đâu vậy?

-Cứ đi rồi sẽ biết thôi, tôi cứu cô mà

Bây giờ nó không còn lựa chọn, đành phải nắm lấy cơ hội cuối cùng này.

-Tới rồi.

-Đây là đâu….cô…cô định làm gì?

Trước mặt nó không phải đường lộ mà là một ngôi nhà hoang tồi tàn khác. Dự cảm báo có chuyện không lành, nó sợ hãi quay người bỏ chạy.

-Á..á…á…

-Cô tưởng lại dễ dàng thoát được sao? tôi không ngu như lũ người kia đâu.

Nó bị 2 tên to lớn giữ chặt còn Đại Ánh thì dùng bộ mặt đắc thắng nhìn nó.

-Đưa nó vào trong đi

-Không, bỏ tôi ra …

Trung Vĩ sốt ruột đi qua đi lại , một tên hớt hải chạy về

-Tìm thấy chưa?

-Vẫn chưa, khu rừng này rộng quá

-KHỐN KIẾP, LŨ NGU , MAU ĐI TÌM ĐI.

Két..t..t..

Gấp gáp dừng xe hắn một mình bước tới cánh cửa khu nhà hoang

Rầm..m..m..m..

Trung Vĩ đang ngồi trên ghế, nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh

-Mày tới rồi à?

-Trung Vĩ?

-Nhớ tao chứ, nhờ phúc của mày mà tao mới được như ngày hôm nay.

Không chấp nhất lời thách thức, hắn gằn giọng

-Vợ tao đâu?

-Ha ha , nhìn mày không có vẻ gì là lo lắng. nhưng mày yên tâm, tao đã đưa vợ mày tới nơi tử tế có người chăm sóc đàng hoàng

Hơi nhíu mày, vẻ mặt vẫn lạnh băng, trong đầu hắn đang cố gắng phân tích mọi chuyện

-Tốt nhất mày nên thả vợ tao.

-Không thì sao? À…nhưng còn một cách , nếu mày để tao trút giận biết đâu tao sẽ trả cô vợ xinh xắn đó lại cho mày

Tách***

Trung Vĩ búng tay, bên ngoài một đám người ùa vào trên tay cầm gậy gộc mặt đằng đằng sát khí.

-Xử nó đi!

Sau mệnh lệnh của Trung Vĩ đám người kia hung tợn nhào tới vung gậy tới tấp vào mục tiêu

Cầm đầu một tổ chức có nhiều đối thủ trên thương trường lẫn trong thế giới ngầm, đám người này không dễ động vào hắn.

Trung Vĩ thấy tình hình không như mình mong muốn , lấy lại bình tĩnh anh ta móc túi lấy điện thoại bấm số, cố tình nói cho hắn nghe thấy

-Đánh con nhỏ đó đi!

Chỉ một câu nói của Trung Vĩ hắn bỏ tay xuống, đúng lúc cây gậy giáng xuống

Bốp…bốp…

Một cơn mưa gậy trút xuống người hắn. không chống trả vì hắn đang phân vân không biết có thật nó đang trong tay bọn này không. nhưng nếu là thật thì hắn không muốn nó phải chịu đau đớn.

-Ha ha ha quả thật con ranh đó là điểm yếu của mày.

Ở một phía khác Mạnh Khang và toán vệ sĩ của hắn đang tra tấn một tên khác

-Nói! Bọn mày giấu Voi con ở đâu? –Mạnh Khang nghiêm nghị nhìn tên to con kia đang quằn quại vì đau đớn

-Tôi…tôi không biết

-Giúp hắn khôn ra đi

Sau câu nói của Mạnh Khang đám vệ sĩ lại đánh tên kia tới tấp. máu đã ướt đẫm nhưng tên này vẫn không khai

Cạch…

-Mất thời gian quá.

Mạnh khang lên đạn, cầm súng chĩa thẳng vào tên đang nằm giọng dứt khoát

-Nói hay là chết đây?

Thấy ánh mắt của mạnh Khang không có vẻ gì là hù dọa tên kia run rẩy

-Tôi nói , tôi nói. Cô ấy thoát rồi, trốn thoát rồi nên cậu Trung vĩ lệnh bọn tôi đi tìm, đang tìm thì bị anh bắt.

-Trung Vĩ?- Mạnh Khang gãi đầu cố nhớ ra cái tên nghe có vẻ “quen quen”. –À, tên phá gia chi tử.

Biết được thông tin quan trọng Mạnh Khang móc điện thoại bấm số hắn.

Hắn đang nằm dưới sàn, chịu đựng từng trận đòn thì điện thoại rung trong túi.

-Tao muốn nghe điện thoại!

-Gì…???

Trung Vĩ vô cùng ngạc nhiên trước sự bình thản và câu đề nghị của hắn. tên này cười

-Sao? muốn viết di chúc à?

Rầm..m..m

Đang cười hả hê Trung Vĩ giật mình khi cánh cửa lại bị đạp mạnh, Mạnh Khang nhìn Trung Vĩ giọng mỉa mai

-Mày mới là người cần viết di chúc

Nhìn sang thấy hắn đang nằm dưới sàn Mạnh Khang cười tươi

-Sao không nghe điện thoại?

-Xin lỗi, tôi bận quá.

Thấy Mạnh Khang cùng đám vệ sĩ Trung Vỹ tức điên

-ĐỒ KHỐN, SAO MÀY DÁM DẪN THÊM NGƯỜI TỚI

Hắn vẫn còn sức đứng dậy, nhìn Mạnh Khang chờ đợi

-Có kết quả chưa?

-Rồi, Voi con trốn rồi, cậu đã bị “lợi dung thân xác”

Chỉ đợi như vậy hắn nhếch môi tới gần Trung Vỹ

-Mày tới số rồi!

5 phút sau:

Đám người của Trung Vĩ bị vệ sĩ của hắn đánh không ngồi dậy nổi, riêng Trung Vĩ do tự tay hắn chăm sóc.