Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Trang 35

CHAP 35

-Ừ, nhất định. Hôm nay anh hỏi gì em cũng nhất định phải trả lời

-…..Gật đầu

-Em Yêu Gia Huy nhiều lắm đúng không

-…….Gật

-Bên cạnh cậu ta em thấy hạnh phúc chứ?

-…Gật

-Anh thật sự không có cơ hội nào sao?

-………Gật

Sau nhiều câu hỏi Khải Tuấn thở ra nhẹ nhõm. Nhìn nó mỉm cười

-Vậy từ giờ anh sẽ để em hạnh phúc bên cạnh người em chọn.

-Khải Tuấn …em….

-Không cần nói gì cả. anh hiểu mà. Anh….anh có thể ôm em một lần không?

Nhìn Khải Tuấn như vậy nó thật sự không thể từ chối, nó thấy có lỗi khi không đáp lại tình cảm của Khải Tuấn.

-Vâng!

Khải Tuấn bước một bước tới nhẹ nhàng ôm lấy nó, có lẽ đây là cơ hội cuối cùng có nó trong tay , Khải Tuấn muốn giữ kỹ hơi ấm nó càng lâu càng tốt, trái tim tan vỡ vì tình cảm nó không dành cho mình. Khải Tuấn ôm nó trong tay mà lòng như vỡ vụn.

-Bỏ vợ tôi ra ngay

Giọng nói lạnh tanh mọi lần vang lên. Khải Tuấn buông nó ra cả 2 nhìn về phía hắn.

-Gia Huy! –nó ngạc nhiên nhìn hắn

Hắn bước tới gần, khuôn mặt lạnh lùng nhưng đôi mắt chứa nhiều tia giận giữ.

-Em về lớp đi!

Nhìn nó hắn ra lệnh làm nó lắp bắp

-Gia..Gia huy không phải….

-Tiểu Du, em về lớp đi để anh nói với cậu ta.

Khải Tuấn nhìn nó trấn an nó mới miễn cưỡng quay bước về lớp. nó đi xa rồi hắn nhìn Khải Tuấn đầy bực tức

-Tôi đã cảnh cáo cậu không được động tới Tiểu Du chưa?

-Rồi

-Cậu muốn ăn đòn đến thế sao?

Khải Tuấn nhìn hắn khuôn mặt bình tĩnh nhưng không nhượng bộ.

-Có lẽ cậu hiểu lầm, tôi chỉ muốn ôm Tiểu Du một lần này thôi

Hắn đưa ánh mắt khó hiểu nhìn Khải TUấn. Khải Tuấn nói tiếp

-Tôi quyết định sẽ không tranh giành Tiểu Du với cậu nữa.

-Tốt.

-Nhưng cậu đừng nghĩ tôi không biết chuyện cậu đang giấu giếm Tiểu Du

-Nói rõ luôn đi

-Tôi biết cả rồi, chuyện ba mẹ cô ấy, công ty nhà cô ấy.

Hắn không tỏ vẻ bất ngờ trước câu nói của Khải Tuấn

-Thì sao?

-Không sao cả. Vì tôi sẽ không nói cho Tiểu Du biết. tôi không muốn cô ấy đau khổ.

-Vậy thì không còn gì để nói nữa.

Hắn dửng dưng quay người bỏ đi, giọng Khải Tuấn vẫn vang lên phía sau

-Nhưng nếu một ngày Tiểu Du biết được sự thật chắc cậu cũng biết chuyện gì sẽ xảy ra chứ?

Không trả lời hắn mặc kệ lời cảnh báo của Khải Tuấn bước tiếp. không phải vì hắn không lo sợ mà vì hắn đã nghĩ quá nhiều về vấn đề này rồi.

Khải Tuấn cũng rời khỏi đó đi về phía lớp học của mình.

Trong bụi cây gần đó có một người đang nằm nhắm mắt, khi thấy mọi thứ im ắng cặp mắt tinh ranh đó mở to, mỉm cười, cái cười nửa miệng làm người khác phải đề phòng

-Không ngờ trốn học ra đây ngủ cũng có phim coi. Có vẻ mọi việc thú vị hơn mình nghĩ.

*GIẢI LAO

Từ khi về lớp nó cứ lo lắng, không biết hắn và Khải Tuấn ra sao khi nó đi.

-Voi con ơiiiiii !!!!

Tiếng kêu tha thiết của Mạnh khang là nó nổi da gà, nhìn ra cửa thấy hắn và Mạnh Khang đứng đó, có cả Khải Tuấn nó thở ra khi thấy mọi chuyện vẫn ổn

Mấy phút sau cả đám đã có mặt ở căn tin.

Nó chăm chú quan sát thái độ của hắn , nhưng hắn nhanh mắt quay sang nhìn nó

-Nhìn cái gì hả Chân voi?

Nó giật mình quay sang hướng khác.

-Sao vậy? Nào, lại đây với anh!

Cùng lời nói hắn không ngại kéo nó vào lòng làm nó ngượng chín người

-Anh …anh làm gì vậy?

Mặc kệ nó hắn vẫn ôm chặt nó trong tay.

Đại Ảnh lên tiếng cắt đứt sự “e thẹn” của nó

-Tiểu Du à, hôm nay cả nhà mình đều đi vắng bạn qua ngủ chung với mình nhé

-Đư….

-Không được

Nó chưa trả lời hắn đã phản đối làm Đại Ảnh hơi ngượng ngùng

Nó “chữa cháy” bằng một đề nghị

-Vậy hôm nay bạn sang nhà mình đi nha.

-Thật…thật không?

-Tất nhiên

Nó trả lời Đại Ảnh không quên liếc hắn một cái ngụ ý “không được ý kiến”

Đại Ảnh vui mừng nhưng vẫn nhìn hắn e dè, hắn dửng dưng

-Tùy cô!

-Hi hi đồng ý rồi, tối bạn cứ sang nhà mình nhé

-Ừa

Nó hí hửng trong khi hắn khó chịu trong lòng.

*BUỔI TỐI:

Như đã nói Đại Ảnh có mặt ở nhà nó

-Tiểu Du, mình tới rồi

-Bạn lên đây, tối nay ngủ với mình nha.

Nó và Đại Ảnh dắt nhau lên phòng.

-Ủa? gì đây? –Đại ảnh cầm “sản phẩm” mấy ngày nay của nó lên.

-Hi hi sắp tới sinh nhật Gia Huy nên….

-Bạn tự làm tặng anh Huy hả?

Nó gãi đầu cười ngượng ngùng.

Tối đó nó cố làm cho xong thành quả của mình Đại Ảnh cũng ngồi “học hỏi”.

Nó cứ mải mê “lao động” tới tận khuya, nhìn qua phía giường thấy Đại Ảnh đã ngủ .nó thu dọn mọi thứ cất vào ngăn tủ rồi gục xuống bàn nghỉ mệt không biết ngủ quên từ lúc nào

Cạch….

Tiếng cửa phòng rất nhỏ nhưng vẫn rất rõ tiếng trong buổi khuya tĩnh lặng.

Bước chân nhẹ nhàng tiến lại phía giường ngủ , hắn đang nằm đó, quyển sách úp trên ngực. mắt nhắm nghiền.

-Gia Huy!

Giọng nói rất nhỏ hầu như không thoát ra khỏi miệng. Ánh đèn trong phòng vẫn sáng. Một bàn tay giơ ra không trung chìa về hướng khuôn mặt hắn

-Cô làm gì đó?

Sắp chạm vào mặt hắn Đại Ảnh giật mình khi hắn đột nhiên mở mắt, giọng nói lạnh lùng đó làm cô ta thấy sợ

-Em…em….

Hắn ngồi dậy. thật ra hắn chưa ngủ. từ khi Đại Ảnh mở cửa hắn đã biết. chỉ vì muốn biết cô ta định làm gì nên hắn nằm im.

-Tiểu Du đâu? Sao cô sang đây?

-Ơ…Tiểu Du ngủ rồi, em…sao giờ anh chưa ngủ?

Lúng túng Đại Ảnh đổi chủ đề hỏi han hắn. đứng dậy bước ra khỏi phòng hắn nói một câu làm Đại Ảnh đau lòng

-Cô ở cùng Tiểu Du sao tôi yên tâm ngủ!

-Sao…sao?

Tay vừa đặt lên đẩy cửa thì một vòng tay ôm lấy hắn từ phía sau

-Tại sao vậy? Em không được sao? Sao phải là Đường Du chứ?

Không trả lời vội, cũng không có chút cảm xúc với lời “tỏ tình” của Đại Ảnh, hắn quay phắt người ấn mạnh cô ta vào tường. gằn từng chữ

-Dám chạm vào người tôi? Nếu vợ tôi không xem cô là bạn thì cô…Chết chắc!

Hắn thản nhiên bước đi trước ánh mắt hoảng sợ của Đại Ảnh.

Đại Ảnh nhìn theo hướng hắn đi, hắn đi thẳng vào phòng nó. Gục trên bàn vì quá mệt nó ngủ như chết. hắn bế nó lên nhẹ nhàng hết mức có thể. Nhưng hắn làm Đại Ảnh bất ngờ. Không đặt nó lên giường, hắn bế nó thẳng sang phòng hắn.

-Anh…anh làm gì….?

Đại Ảnh lắp bắp không nên lời. hắn đặt nó xuống giường đưa ánh nhìn đầy ác cảm về Đại Ảnh

-Biến!

Đại Ảnh cay cay nơi khóe mắt ủ rũ bước ra khỏi phòng.

Hắn lên giường nằm cạnh nó, khuôn mặt dần dãn ra, bàn tay chạm lên mặt nó.

-Vợ à ,em thật ngốc, không biết làm sao bảo vệ em đây!

*BUỔI SÁNG:

-Á..á…á..á…

Tiếng hét thất thanh quen thuộc lại vang lên trong nhà inh ỏi. Dưới phòng khách Hắn, Bảo Như và cả Mạnh Khang không hiểu chuyện gì lại làm nó kích động như vậy.

Trên phòng nó luống cuống

-Đâu..đâu mất rồi, chết rồi, không thể mất được…

-Em làm cái gì vậy?

Hắn đứng khoanh tay trước cửa phòng nhìn nó như “bà điên” đang loay hoay lục tung phòng ốc để tìm thứ gì đó.

-Không có gì

Rầm….

Trả lời ngắn gọn nó đóng sầm cửa trước lại trước mặt hắn.

-Không, hông thể mất được. mình nhớ mình để đây mà ta.

Nó cứ loay hoay mãi cuối cùng dừng ngay cửa sổ phòng, nó như “chết lặng” khi thấy “cặp đôi quái vật” đang cấu xe một thứ rất giống với “sản phẩm” của nó.

-Á…Á…MẤY BÉ GIẾT CHỊ RỒI

Sau tiếng la hãi hùng nó phóng như bay ra nhà “cặp đôi quái vật”

-Trả đây cho chị

-Gruuuu…gru….

Con chó to như vậy cứ ngậm chặt mõm không chịu thả ra, đầu này nó kéo hết sức dằn lấy “chiến lợi phẩm” từ con chó.

-KHÔNG BIẾT ĐÂU, TRẢ ĐÂY NGAY…

-Thiếu..thiếu phu nhân làm gì vậy?

Một tên vệ sĩ tròn mắt nhìn nó đang chiến đấu với con chó. Nó mếu máo

-mau mau, giúp..giúp tôi kéo ra với

-Ơ..Vân..g…g vâng…

Cuối cùng nhờ sự trợ giúp của tên vest đen nó cũng lấy lại được “vật phẩm” nhưng có điều bây giờ nó đã trở thành đống “bùi nhùi”

Hắn từ trong nhà đi ra nhìn nó

-Em làm gì dành giật cái nùi giẻ với tụi nó vậy?

Như núi lửa lâu ngày nó òa lên

-Hu hu hu không biết đâu….hu huhu

Hắn không ngờ một câu nói làm nó “tức nước vỡ bờ “ như vậy nên cũng hơi rối

-Nè…em sao vậy? nín đi…anh…anh mua cho em cái..nùi giẻ khác

Nhưng sự “bồi thường” của hắn càng làm nó khóc to hơn

-Hu hu hu hu ….

Hắn cuống cuồng lau nước mắt cho nó

-Sao?…không chịu hả? em muốn sao?

-Hức…hức…cặp..đôi….hức…hư rồi….hu hu

(ý muốn nói cặp đôi quái vật làm hư đồ nó)

Hắn nhìn 2 con chó ra lệnh

-Bé Bỏng và Bé Nhỏ bị phạt vì làm Tiểu Du…khóc. Phạt không được ăn cơm và chải lông 1 ngày.

2 con chó như hiểu hình phạt “khủng khiếp” dành cho mình nên bùn hiu.

eTruyen.net

-Vào thôi!

Hắn dắt nó vào nhà. Thấy nó mít ướt Mạnh Khang ghẹo

-Ủa? ngoài anh ra ai lại dám chọc Voi con của chúng ta vậy?

-Hic..hic…

Thấy nó cứ “hic” hoài và có nguy cơ “làm mưa” tiếp hắn nhìn Mạnh Khang đe dọa

-Cậu làm ơn đừng có chọc vợ tôi nữa dùm đi.

-Hi hi ok ok

Mặc kệ mọi người nó thất thểu bước lên phòng. Không đợi hắn vào nó đóng chặt cửa ở trong đó cả ngày hông thèm đi học luôn.

Không phải nó nằm trong phòng “làm mưa” đâu mà nó đang hỳ hục làm lại quà tặng hắn, làm nhanh nhất có thể nên kết quả có lẽ…..không như lúc đầu

*TỐI

Tại một ngôi nhà khác, không gian lạnh lẽo rất nhiều so với nhà của tụi nó. Một người đeo tai nghe, tay nhịp nhẹ trên mặt bàn.

Cạch….

Cánh cửa hé mở , tháo tai nghe một giọng nói cất lên

-Tới rồi à?

Đối diện là một người nam, dáng người cao ráo nhưng quần áo không được gọn gàng.

-Tìm tôi có chuyện gì?

-Ngồi đi, chúng ta bàn vài việc…có lợi cho cậu

Người thanh niên kéo chiếc ghế đối diện ngồi xuống. giọng nói có pha chút ma mãnh tiếp tục nói đều

-Phạm Trung Vỹ, nhìn cậu bây giờ khác quá.

*PHẠM TRUNG VĨ:

+Tính cách: không có gì tài giỏi, chỉ giỏi một việc duy nhất là tiêu tiền. Vì tiền chuyện gì cũng dám làm

+Gia thế: Gia đình có công ty lớn,nhưng làm ăn ngày càng xuống dốc đã bị tập đoàn The Rose ép giá thu mua. Số tiền bán công ty trả nợ hết không còn bao nhiêu bị Trung Vĩ phá sạch. Ba mẹ quá thất vọng đã tự tử.

-Vào vấn đề chính đi

-Được. tôi muốn thuê cậu…bắt cóc người

-Tại sao lại là tôi? Với cậu muốn giết 1 người còn dễ nói gì tới mấy việc nhỏ này?

-Vì chuyện này có liên quan tới người cậu hận tận xương tủy

-Gia Huy? – Trung Vĩ hơi thay đổi sắc mặt

-Sao?

-Được, nhưng tôi không muốn bắt hắn, tôi muốn…

Một nụ cười nham hiểm cắt ngang câu nói

-Tôi biết cậu muốn gì. Nhưng chỉ cần cậu bắt được người này thì cậu làm gì hắn thì hắn cũng không phản kháng.

Một tấm ảnh chụp cô gái mặc đồng phục xinh xắn được đưa lên bàn, kèm theo một tai nghe nhỏ.

-Gì đây? –Trung Vĩ cau mày

-Cậu là do tôi thuê, cậu phải đeo cái này khi làm việc, tên kia tùy cậu nhưng cô gái này…cậu phải hành động theo lệnh tôi

Trung Vĩ nhếch môi cầm lấy 2 thứ lên bàn đứng dậy đi ra không quen tặng người còn lại một câu

-Người như cậu không nên có điểm yếu. nếu không sẽ có kết cục như tên kia thôi.

Cánh cửa lạnh lùng khép lại, đeo lại cái tai nghe, giọng nói rất nhỏ mấp mấy trên môi

-Nếu là điểm yếu của tôi thì ai động vào đều phải chết.

*NGÀY QUAN TRỌNG

Hôm nay là sinh nhật hắn. vì món quà có trục trặc vào thời điểm cuối mà nó đã phải làm việc cật lực nhiều khi trong đầu cứ nghĩ

-Tại sao nó bay ra đó được nhỉ?

Nhưng quá bận rộn , suy nghĩ ấy cũng không kéo dài trong đầu nó. Hôm nay là “hạn cuối” rồi nhưng nó vẫn đang lúi húi làm cho xong phần cuối “dự án”

Cộc..cộc….

-Ai đó?

-Voi con? Em làm gì vậy? biết hôm nay ngày gì không còn nằm trong đó? –Mạnh Khang gọi nó

-Biết rồi, em sắp xong rồi em xuống ngay.

Mạnh Khang đi được một lúc thì nó hoàn thành tác phẩm, nhìn tổng quan lại nó “chịu không nổi”

-TRỜI ƠI SAO THẤY GHÊ QUÁ VẬY NÈ CHỜI

Xuống nhà nó thấy mọi người đều có mặt đông dủ.

-Em làm sao vậy?

Hắn nhìn nó không khỏi tò mò.

-Hok…hông sao

Bảo Như hí hửng lôi hộp quà giấu sau lưng chìa ra trước mặt hắn

-Anh ơi!!! Em tặng cho anh nè

-Ngày gì tự nhiên tặng quà?

-Chời ơi….sinh nhật anh cũng hông nhớ hả?

Hắn ngẫm ngĩ một lúc rồi gật đầu

-Đúng rồi. cám ơn em.

Mạnh Khang cũng tặng cho hắn một hộp quà được gói cẩn thận. NÓ ngồi đó, nhìn hắn thấy trong lòng hơi xót xa. Những năm trước sinh nhật hắn đều như vầy thôi sao?, tại sao tới ngày sinh của mình mà hắn cũng không nhớ nổi. thật sự cuộc sống của hắn như thế nào? Nó thấy sự cô độc bao quanh con người hắn, điều đó luôn khiến nó muốn dành cho hắn một sự ấm áp đặc biệt.

-Làm gì ngẩn người ra vậy, biết hôm nay sinh nhật anh không?

Thấy nó ngồi thẩn thờ hắn béo má nó. Tay giơ giơ 2 món quà

-Biết sao hok.

-Tốt

Hắn bỏ hộp quà xuống chìa tay ra trước mặt nó

Nó gãi đầu cười trừ

-Hì hì…biết nhưng hông có chuẩn bị quà

-Cái gì? Em làm vợ như vậy đó hả?

Mạnh Khang “đổ dầu vào lửa”

-Ui chùi ui , Voi con à em tệ quá đi hà. Như vậy sao có thể làm vợ người ta chớ

Bảo Như tặng cho Mạnh Khang cái nhéo đau điếng

-Ui da…

-Anh làm ơn bớt nói dùm em. Ai nói chị Đường Du không có quà chứ. Chị ấy chuẩn bị cả tuần rồi đó đúng hok chị?

Bảo Như nhìn nó hy vọng trong khi đâu biết nó chỉ muốn giếm lun cái đống “bùi nhùi” đó. Thà bị hắn đánh đòn còn hơn chịu mất mặt

-Ơ…ơ quà, quà hả????

-Mau lên, đưa cho anh

Nó đang ấp úng thì hắn cứ hối. nó đành ủ rũ lê bước lên phòng lôi cái hộp nó định giấu suốt đời ra.

-Có rồi kìa

Mạnh Khang hào hứng xen lẫn tò mò nhìn nó từ trên lầu đi xuống tay cầm cái hộp

-Đưa anh koi!

Hắn đã giật lấy cái hộp nhỏ từ tay nó nhưng nó vẫn “nuối tiếc” không chịu buông.

-Thả ra ngay

Hắn trừng mắt giật mạnh

Mạnh Khang và Bảo Như “hồi hộp” nhìn hắn từ từ mở hộp quà.

-Cái…cái gì đây?

Hắn chau mày nhìn một cái khăn len “tơi tả”

-Cái…cái đó…

-Chời ơi, Voi con em có bỏ nhàm quà vào không vậy?

-Em dám lấy nùi giẻ tặng anh hả?

Nó không nói nên lời khiến tình hình càng thêm “căng thẳng”

Bảo Như rất muốn bênh vực nó nhưng nhìn cái khăn len “lỉa chỉa” những sợi len. Bảo Như không nói được câu nào

-Cái này hông phả nùi giẻ, là…là khăn em tự đan đó. Đáng lẽ rất đẹp nhưng…cặp đôi quái vật nhai mất rồi….^%*&^&*&()&*

Nó ngồi giải thích một hồi mọi người mới nhận ra “chân tình” của nó.

-Cũng không tới nỗi nào.

Hắn không trách cứ nó nữa mà lấy cái “nùi giẻ” choàng lên cổ.

Tuy không thể hiện ra mặt nhưng trong lòng thấy ấm áp lắm, một món quà tự tay người hắn yêu cất công làm tặng. Cái khăn đột nhiên đẹp hơn bao giờ hết, cảm giác hạnh phúc dâng trào.

Thấy hắn đầy tâm trạng nó lên tiếng

-Sao không có bánh kem?

-Voi con , em không biết rồi. trước giờ Huy nó không tổ chức sinh nhật bao giờ cũng không thích có bánh kem vào ngày sinh nhật

-Sao kỳ vậy?

Hắn ngồi đó không trả lời làm nó càng cảm nhận rõ hơn sự cô độc trong cuộc sống của hắn. nó hớn hở

-Vậy giờ em đi mua bánh nha

-Không thích, em ở nhà đi

-Nhưng em thích, phải thổi nến mới là ngày sinh nhật.

Nó không đợi hắn nói tiếp đứng dậy chạy ù lên phòng lấy áo khoát rồi hớn hở chạy xuống.

-Thưa thiếu phu nhân xe chuẩn bị xong rồi

-Dạ, cám ơn bác

Hắn cũng chuẩn bị đứng dậy

-Anh đi với em

-Không, nhìn thấy trước bánh sinh nhật của mình khi ước điều ước không thành hiện thực được đâu

Nó cưới rạng rỡ chạy ra xe.

Hắn nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của nó tâm trạng thật hỗn độn. không hiểu sao lúc này hắn không muốn rời xa nó nửa bước

Trên xe nó thấy rất vui và háo hức. nó muốn xem khuôn mặt hắn khi thấy cái bánh sinh nhật đầu tiên trong đời, thấy hắn ước và tò mò không biết trong điều ước của hắn có nó hay không

Mải mê với những ý nghĩ tới khi vệ sĩ mở cửa xe nó mới giật mình thấy đã tới tiệm bánh

-Thưa, tới rồi ạ

-À..cám ơn

Nó chạy nhanh vào một tiệm bánh nhỏ bên đường, chọn một cái bánh bắt kem tỉ mỉ nhất, chiếc bánh dùng 2 màu chủ đạo là xanh lá làm nổi bật màu kem trắng.

Tính tiền xong nó chợt nghĩ ra một ý tưởng

-Cho hỏi ở đây có bán pháo hoa không?

-Không , nếu muốn mua cháu qua cửa hàng phía bên kia đường nhé

Cô bán bánh chỉ cho nó một cửa hàng trang trí xinh xắn.

Cám ơn xong nó mang bánh ra xe nói với tên mặc vest đen đang đứng đó

-Anh cầm bánh vào xe đi, tôi qua phía kia đường mua thêm đồ sẽ quay lại ngay

Người mặc vest đen hơi phân vân nhưng nó đã kịp chạy mất.

-Thiếu phu nhân

Két..t..t..t..

Chưa kịp chạy tới chỗ nó thì 2 chiếc xe không biết ở đâu chặn lối tên vệ sĩ, chiếc xe gần nó mở cửa, một người thanh niên bước xuống lại gần làm nó ngạc nhiên

-Làm gì vậy?

-Cô là Đường Du?

Nó chưa kịp trả lời thì một cái khăn đã bịt kín mũi và miệng nó, nó không cảm thấy gì nữa chỉ thấy đầu óc bắt đầu mụ mị và cảm giác người nó đang được người thanh niên lạ mặt kia bế lên.

-Thiếu Phu nhân…

Tên vệ sĩ bị 3 , 4 tên khác làm vướng tay. Xử lý bọn này đối với anh ta không khó nhưng mọi việc xảy ra quá nhanh. khi anh ta đánh cho bọn người kia bỏ lên xe tháo chạy cũng là lúc người mà anh ta được lệnh phải bảo vệ cũng bị những người lạ mặt bắt lên xe đi mất.