Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Trang 31

CHAP 31

-Ưm..m..m

Nó trở mình , mắt hơi nheo lại vì ánh mặt trời. biết nó đã thức, Mạnh Khang “lại bắt đầu”

-Nè, em đi canh bệnh nhân như vậy đó hả?

-Ủa…Khang khùng.. Vậy còn….

Như chợt nhớ ra nó bật dậy

-GIA HUY? …GIA HUY ĐÂU????

-Đây chứ đâu.

Hắn thật sự “bó tay” với nó, biết vậy nó cười trừ

-Hi….em ngủ quên!

Mạnh Khang không bỏ qua tiến lại gần cúi xuống quan sát kỹ mặt nó, vẻ mặt đậm chất “bác học”

-Nè, hình như em đâu có vòi …?

-Tất nhiên, thì sao?

-Sao ngủ chảy “ke” ghê vậy?

Nghe Mạnh Khang nói mà nó “tá hỏa”, nó xanh mặt

-Thật..thật hả?

-Thật!

Sau vài giây lo lắng, nó tỉnh ngủ hẳn và biết mình….”đã bị lừa”. nó tức tối đấm vào đầu Mạnh Khang

-KHANG KHÌN ĐÁNG GHÉT DÁM LỪA TÔI HẢ…

-Ui da đau anh.

Mạnh Khang đắc ý chưa được bao lâu thì ôm đầu mếu máo nhìn sang hắn:

-Gia Huy….hic hic

-Cậu đừng có mà chọc “vợ tôi” nữa đi, nhức cái đầu quá

-Hehe nghe chưa?

Nhưng chưa kịp chọc lại Mạnh Khang thì hắn đã cốc đầu nó một cái, hạ màn cái mặt đắc thắng của nó xuống:

-Em nữa, đi rửa mặt đi.

-Biết òi…

Hình như bị thương cũng có cái lợi, lời nói của hắn bỗng “có giá trị” hơn hẳn. cả buổi “2 tên kia” không làm ồn ào như mọi ngày.

-Anh ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii

Nó ,Mạnh Khang và hắn nhìn ra hướng tiếng gọi “Điêu Thuyền” kia thì thấy Bảo Như đang ùa vào như một cơn bão

-Anh Huy, anh sao rồi, em lo cho anh lắm …hic hic…

Phía sau là Hải Yến, Đại Ảnh nhưng lần này không thấy Khải Tuấn như thường lệ.

-Tiểu Du, bạn ổn chứ? Nghe Bảo Như kể chuyện hôm qua mà mình lo cho bạn quá.

Hải Yến lo lắng nắm tay nó trong khi Đại Ảnh cũng nhào tới bên hắn đứng cạnh Bảo Như.

Còn nó, trước lời “hỏi han” của Hải Yến mặt nó ngu ngơ:

-Mình đâu có sao đâu.

-Vậy sao? vậy mà hôm qua có người mặt mày bơ phờ người đầy máu cứ như trên mây ngồi như bức tượng trước phòng cấp cứu.

Mạnh Khang nhìn nó đầy “dụng ý”, nó vẫn ngơ ngác:

-Anh nói tôi hả?

Vẻ ngu ngơ như trái bơ của nó đã phá tan tành ý đồ của mạnh Khang, tức tối Mạnh Khang cười nham hiểm:

-Chứ ai trồng khoai đất này, muốn khóc thì cứ khóc còn giả bộ anh hùng nữa

-ANH….

Nó mặt đỏ tía tai định cãi lại thì hắn nhanh chóng dập tắt cuộc chiến bằng cách kéo nó ngồi xuống bên cạnh

-Gọt đi

Nó đón lấy dao và một trái táo từ hắn ngoan ngoãn ngồi gọt

Nhưng mọi chuyện đâu thể dễ dàng kết thúc, suốt buổi chiều hôm đó phòng bệnh của hắn có đủ thứ các loại tạp âm, tiếng cười nói, tiếng cãi nhau, tiếng mấy bà tám nói chuyện, tiếng chia phe đánh nhau… lúc này hắn chỉ thầm mừng trong bụng:

-“May mà 2 bà tám kia không đòi qua nhà mình ở”

*BUỔI TỐI

-Thôi bọn mình về nhé, mai lại tới thăm 2 người.

-Bái bai.

Sau một buổi “lao động miệt mài” thì mọi người rồng rắn kéo nhau ra về trả lại cho hắn không gian yên tĩnh để …dưỡng bệnh!

Chia tay mọi người, Hải yến bước nhanh sang phía chiếc xe đang đỗ bên kia đường.

Cạch…

Mở cửa bước vào trong xe. Hải Yến nhìn sang phía người cầm lái:

-Không sao rồi, cả 2 người.

-………..ưm, cám ơn cô nhiều lắm!

-Ơn nghĩa gì, tôi đói rồi

-Hi ừa chúng ta đi ăn thôi.

Cả 2 mỉm cười, chiếc xe mỗi lúc mộ xa bệnh viện.

Mọi người vừa về chưa được bao lâu thì nó và hắn phải tiếp 2 vị khách không mời khác.

-Gia Huy! Anh có sao không? Anh làm em lo lắng quá.

Vừa đẩy cửa bước vào Đại Ánh đã bổ nhào vào người hắn, theo sau không ai khác là Quốc Minh.

-Cậu ổn chứ? Sao bất cẩn vậy?

-Cám ơn, nhưng thật xui xeo tôi còn nằm đây.

Cả 2 nói chuyện đầy ẩn ý, đa phần là mỉa mai nhau, Đại Ánh cứ rối rít

-Anh nói gì vậy? sao lại nói gở?

-Kệ tôi, lÀm ơn tránh ra dùm chút đi.

Thấy hắn tỏ vẻ khó chịu Quốc Minh lên tiếng, giọng tử tế:

-Cậu sao vậy? vừa nghe tin cậu bị tai nạn Đại Ánh lo lắng lắm cứ kêu tôi nhất định phải đưa tới đây gặp cậu đó.

-Cậu muốn tôi không thể hồi phục hay sao mà dẫn cô ta tới đây?

Quốc Minh mỉm cười, nhưng hình như tên này không biết cười, nụ cười luôn mang phần giả tạo. Nhìn sang nó Quốc Minh ân cần hơn:

-Em ổn chứ? Chắc em lo lắng lắm!

Nó bất ngờ trước kỹ năng “diễn xuất” của tên này, hắn làm nó nghi ngờ việc gặp hắn hôm qua là mơ hay là thật, nó lịch sự đáp lại

-cám ơn anh, tôi vẫn ổn.

Đi thăm bệnh nhưng quốc Minh ít khi nói chuyện với “người bệnh” đa phần là Đại Ánh, cô ta bám riết lấy hắn dù hắn tỏ vẻ khó chịu hay nặng lời đều vô ích.

Hắn rất khó chịu nhưng người khó chịu hơn có lẽ là nó. Nó thấy không khí thật ngột ngạt nên lấy cớ:

-Em ra ngoài mua tí đồ nhé!

Nó đứng dậy, hắn không biết vô tình hay cố ý nắm lấy cổ tay nó, nhưng như nhận ra hắn từ từ buông tay nó:

-Cẩn thận đó.

-Vâng!

Một mình lang thang trong khuôn viên bệnh viện rộng lớn, nó hơi rùng mình vì từng cơn gió thổi qua mang theo hơi lạnh về đêm.

Nó bước đi , khung cảnh yên tĩnh đến đáng sợ. nó muốn trờ về phòng ngồi bên cạnh hắn nhưng nghĩ tới hình ảnh Đại Ánh cứ bám riết lấy hắn nó lại rảo bước chán nản:

-Đáng ghét, làm gì cứ bám lấy người ta

-Em nói tôi à?

Giật mình nó quay lại thấy Quốc Minh theo sau nó từ lúc nào. Ánh mắt không chút cảm xúc, nó nhìn Quốc Minh

-Anh làm gì ở đây?

-Tôi đi dạo, đi dạo cũng phải xin phép em sao?

Trước câu trả lời “cũng có lý” đó nó không đáp, bước nhanh lên phía trước, nó không muốn dính giáng tới con người này.

-Khoan đã!

Bất ngờ nó bị kéo mạnh về phía sau. Quốc Minh lại dùng cách cũ để giữ nó lại. Dùng tay nắm chặt tay nó kéo lại làm nó mất thăng bằng ngã nhào vào hắn. nhanh chóng dùng 1 tay còn lại nó đẩy Quốc Minh ra:

-Anh làm gì vậy?

-Em muốn biết không?

Nhanh như cắt QUốc Minh đẩy nó vào gốc cây gần đó. Miệng cười gian xảo. nó không đẩy Quốc Minh ra nữa vì nó biết có cố gắng cũng không thể thoát. Nó lãnh đạm nhìn vào đôi mắt ranh mãnh kia:

-Thả tôi ra.

-Sao em không la lên? Trong tình cảnh này cách đó có vẻ hiệu quả hơn là đàm phán đó.

Thấy nó không kêu cứu cũng không phản kháng Quốc Minh càng hứng thú muốn biết nó sẽ làm gì. Cúi người xuống,Quốc Minh muốn hôn nó. Nói đúng hơn là “cưỡng hôn” nó

Bốp….p…

Quá nôn nóng và thích thú, hắn quên mất một tay còn lại của nó vẫn đang được tự do không ngần ngại tặng hắn một cái tát nóng mặt.

-Em…em dám đánh tôi?

-Sao lại không? Tôi cảnh cáo anh, đừng bao giờ chạm vào tôi một lần nào nữa.

Nhìn Quốc Minh bằng ánh mắt nghiêm khắc, nó hất tay Quốc Minh bỏ đi, để lại tên này từ tức giận sang ngạc nhiên rồi thích thú:

-Tiểu Du à? Em không thoát khỏi tôi đâu.

*MỘT TUẦN SAU:

Hắn đã ở trong bệnh viện một tuần, ngày nào lũ bạn cũng vào “quậy phá và ăn hết đồ ăn” của hắn rồi lũ lượt kéo nhau về với khẩu hiệu “MAI BỌN MÌNH LẠI TỚI”

Nhưng điều làm cả 2 phiền lòng nhất lá ngày nào sau khi “số đông” về thì “số ít” lại tới. “số ít” ở đây không ai khác là Đại Ánh.

-Anh Huy!

Chưa mở cửa giọng nói ngọt xớt của Đại Ánh đã vào trước làm từng đợt da gà hắn nổi lên chi chít, hắn lập tức nằm xuống kéo chăn lên ngực, nhắm mắt lại….Giả vờ ngủ.

-Ủa? ảnh ngủ rồi hả?

Đại Ánh tiếc nuối nhìn sang nó:

-Ừ…ừa…

Nhìn bộ dạng thật thà “khác thường” của nó, Đại Ánh biết ngay, cô ta nhào tới ngả vào người hắn. như phản xạ có điều kiện hắn bật dậy đẩy Đại Ánh ra mặt nhăn nhó:

-Tránh ra đi! Sao ngày nào cô cũng tới vậy?

-Em tới thăm anh mà, xem anh khỏe hơn….hôm qua không…..

-Nếu muốn tôi khỏe cô đừng tới đây.

-Nhưng….&^&*^^*&^*(&*(%^$%^#

Như thường ngày Đại Ánh lại nói không nghỉ ngơi trước vẻ thờ ơ lạnh lùng của hắn, lúc đầu nó rất khó chịu nhưng sau cũng quen, đôi khi thấy hắn “hất hủi” Đại Ánh nó cũng thấy thương hại nghĩ thầm:

-“Tội nghiệp”

Thấy nó ngồi ngẩn ngơ hắn lên tiếng:

-Tiểu Du!

-Vâng!

Nó vừa tới bên cạnh, hắn đã kéo nó vào lòng, làm như Đại Ánh là người vô hình khiến nó đỏ mặt vì ngượng:

-Ngồi đó suy nghĩ gì vậy?

-Đâu…đâu…có gì…bỏ em ra đi!

Nó vùng ra khỏi tay hắn, không muốn nó đi hắn ra lệnh:

-Gọt đi!

Đưa cho nó quả táo và một con dao nhỏ, ánh mắt đầy đe dọa nhưng xem lẫn âu yếm khiến Đại Ánh không khỏi ghen tị

-Để em gọt cho

Đại Ánh dằn con dao và quả táo trong tay nó, nhưng nó níu lại

-Cô ngồi đi, tôi gọt cho 2 người luôn nha

-Không, cô bỏ ra ….

Nó chưa kịp buông tay thì quả táo đỏ rơi xuống sàn nhà, con dao nằm giữa tay 2 người đang nhỏ máu.