Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Trang 24

CHAP 24

Hắn không muốn quay lại:

-Không phải chuyện của cậu!

Thêm một câu ngắn gọn, hắn bước đi đóng sầm cửa trước mặt Khải Tuấn. Bây giờ hắn không muốn nói chuyện với ai, chỉ muốn thấy nó, ở gần nó mà thôi.

Xuống bếp hắn chuẩn bị vài thứ rồi nhanh chóng lên tầng 3

Cạch…

Tiếng mở cửa làm nó giật mình:

-Anh không biết gõ cửa hả?

-Vào phòng vợ mình cũng phải gõ cửa sao?

-Xì…anh thật đáng ghét!

Nó lườm hắn một cái rồi quấn cái chăn ấm ngồi tựa vào thành giường.

Hắn cũng tiến tới gần, tay mở cái hộp trên tay ra

-Cái gì vậy?

-Không thấy sao? Hộp cứu thương

Nói rồi hắn vén tóc mái nó lên lấy băng keo dán vào phần bị thương trên trán.

-Cái kia là gì?

Không trả lời nó ,hắn cầm cái khăn ấm chườm lên bên má của nó.

-đau không?

Nó lắc đầu, trong lòng thấy ấm áp lắm, mỗi lúc nó cần hắn đều xuất hiện, dù bị đánh nhưng nó hạnh phúc vì nó hiểu tại sao hắn mạnh tay với nó như vậy. Nó chỉ tiếc là không thể nhìn thấy nét mặt hắn lúc đó

-chưa thấy người đẹp trai sao nhìn zữ zây?

-Xí…tự tin thấy ớn.

Hắn nhìn nó, ánh mắt đã có phần dịu dàng hơn lúc nãy. Tay vẫn dùng khăn xoa lên má nó:

-Sao em gan quá vậy?

Nó mở to mắt như chưa hiểu hắn định nói gì, lấy tay còn lại cốc đầu nó hắn nói:

-Một thân một mình dám vào rừng.

-À..tại em nghĩ đường cũng dễ đi.

Như nhớ ra gì đó hắn nhìn nó:

-Mà em vào rừng giờ đó làm gì?

-DẠ, em tìm …

Như chợt nhớ ra nó lấy sợi dây chuyền trên bàn bước xuống giường:

– đi đâu vậy?

-Em đi đưa cái này cho Đại Ảnh đã.

-Thôi, nằm đó đi

Hắn ấn nó xuống giường:

-Tí nữa anh đưa cho!

-Ờ…vậy cũng được …

Không biết do nó quá mệt mỏi hay vì cảm giác dễ chịu do chiếc khăn ấm hắn đang chườm trên má nó mà nó thiếp đi lúc nào không biết.

Thấy nó nhắm mắt hắn bỏ cái khăn xuống, tay chạm nhẹ lên má nó.

-Ngủ ngon nhé …”chân voi”!

Đặt một nụ hôn trên trán nó, hắn đứng dậy tắt đèn nhẹ nhàng đóng cửa phòng, không quên mang theo sợi dây.

-Anh Gia Huy, có chuyện gì sao anh?

Đại Ảnh bước tới chỗ ghế sofa hắn đang ngồi ,mặt mày hớn hở .

Hắn ném sợi dây xuống bàn , Đại Ảnh bước tới gần cũng ngồi xuống

-May quá, sợi dây này rất quan….

-Quan trọng hơn sự an toàn của Tiểu Du sao?

Hắn nói bằng giọng lạnh nhạt nhất khiến Đại Ảnh sững sờ

-Anh nói gì vậy?

Hắn không giải thích mà đứng dậy quay đi không thèm nhìn mặt Đại Ảnh lấy một lần, giọng nói lạnh toát đó vẫn vang lên:

-Tốt nhất đừng để những việc tương tự xảy ra nếu không tôi không bỏ qua đâu.

Đại Ảnh ngồi đó, khuôn mặt thẫn thờ tay nắm chặt sợi dây, khóe mắt cay xè.

*BUỔI SÁNG:

Nó mở mắt thấy khung cảnh rất khác so với trước lúc nó ngủ. Hắn vẫn ngồi đó nhưng bây giờ đang lái xe. Nó tò mò:

-Sao em ở trên xe? Chúng ta đi đâu vậy?

Hắn nhìn qua thấy nó đã thức giấc:

-Đi về. Thấy em ngủ say quá nên anh đưa em ra xe luôn.

-Anh đưa dây chuyền cho Đại Ảnh chưa?

Hắn có vẻ khó chịu:

-Rồi!

Nó thấy nhẹ nhõm hơn hẳn

-vậy là tốt rồi.

-Em muốn đi đâu ?

-Dạ?

Nó ngạc nhiên trước câu hỏi của hắn

-Hôm nay vẫn là ngày được nghỉ mà, em muốn đi đâu nữa anh sẽ chở em đi!

Nó hơi ngại ngùng:

-Em…em muốn về nhà, nhà..của em ấy!

Hắn nhìn nó, hắn biết đó là một yêu cầu tất yếu, lâu nay hắn đã quá ích kỷ giữ nó bên mình như một con búp bê thủy tinh, vì nhiều lý do mỗi khi nó biến mất khỏi tầm mắt là hắn thấy trong lòng thấp thỏm. Tình yêu là vậy sao?

Hắn gọi điện cho Mạnh Khang:

-Các cậu về trước đi, tôi và Tiểu Du sẽ về nhà sau.

Nói rồi hắn cúp máy không đợi Mạnh Khang trả lời, nghe giọng mạnh Khang hắn lại tò mò nhìn nó;

-Sao hôm qua Mạnh Khang “ngoan ngoãn” với em vậy?

-HiHi…bí mật!

Hắn đâu biết để được ở gần “chăm sóc” hắn Mạnh Khang phải trả một cái giá rất đắc. Làm osin cho nó một ngày.

Nó mãi suy nghĩ lan man không để ý tới sự có mặt của hắn kế bên tới khi hắn lên tiếng lôi nó ra khỏi những suy nghĩ mông lung :

-Gần tới rồi làm gì thừ người ra vậy “chân voi” ?

Nó nắm chặt tay ánh mắt đượm buồn nhưng đầy kiên quyết:

-Gia Huy, anh chở em tới gần nhà thôi!

-Sao?

Hắn thấy khó hiểu với đề nghị của nó. Nó nhìn hắn mỉm cười:

-Em chỉ cần nhìn thấy nơi mình đã lớn lên thôi. Tới khi tìm được ba mẹ ,em sẽ cùng ba mẹ….về nhà!

Sau 1 phút ngạc nhiên trước suy nghĩ của nó, hắn thản nhiên gật đầu:

-Ừm!

Chiếc xe dừng lại một khoảng cách đủ để nhìn thấy ngôi nhà, phía trước một ngôi nhà màu trắng 3 tầng với một khu vườn nhỏ trước sân làm người ta thấy thoải mái và ấm áp khi nhìn thấy. Không to như nhà hắn nhưng nó cảm nhận được một thứ không khí khác, không khí ấm áp trái ngược với ngôi nhà lạnh lẽo hôm nó tỉnh dậy sau tai nạn. Bất giác nó nhìn sang hắn.

-Gì vậy?

-Không,…tại chưa thấy người đẹp trai nên nhìn thôi!

Hắn cốc đầu nó làm nó nhăn mặt nhưng rất nhanh nó cười thật tươi với hắn. Cứ như vậy không biết 2 người cứ ngồi trong xe tới khi nào, mỗi người theo đuổi những suy nghĩ , cảm xúc riêng. Khi nhớ ra thì trên trời cũng đã sáng lấp lánh nhờ những vì sao xa…..

*BUỔI SÁNG:

Sau 3 ngày nghĩ lễ, hôm nay mọi thứ lại trở về “quỹ đạo” của nó.

-Á…á….á…á…chết , chết mất trễ giờ rồi!

Từ trên phòng nó phóng xuống bàn ăn nhai ngấu nghiếng phần thức ăn của nó:

-Nè…”voi con” à, từ từ thôi em mà cứ ăn như vậy sẽ thành “voi mẹ” mất.

Nó dồn hết sức xuống chân đá một cái thật mạnh “cái chân đối diện” của Mạnh Khang thay cho lời nói.

-Ui da…

-Hihi…xong!

Chỉ đợi nó nói vậy hắn đứng dậy ra khỏi bàn ăn:

-Đi!

Mạnh Khang mặt mày nhăn nhó cũng lật đật theo sau.

-Chào mọi người tôi đi nhé!

-Vâng,thiếu gia, thiếu phu nhân đi cẩn thận!

Nó vui vẻ sánh bước bên hắn ra xe tới trường.

Từ xe bước xuống cũng một cảnh tượng quen thuộc diễn ra, hắn vẫn khoát vai nó bước đi chú ý mọi ánh nhìn trong sân. Dường như đã quen với cảnh này nên nó không còn thấy quá phiền phức nữa.

-“Chân voi” hôm nay tan học em về cùng Bảo Như

-Sao vậy?

-Anh bận!

Nó thấy rất lạ, mọi ngày hắn không để nó đi đâu xa khỏi tầm mắt vậy mà hôm nay….

-Em vào đi!

Như mọi ngày hắn đưa nó tới tận cửa lớp nhưng hôm nay hắn không đi theo hướng cũ mà đi thẳng, trở ra phía cổng trường.

Từ xa một ánh mắt khác đang nhìn nó chằm chằm. Vẻ mặt thích thú.

*GIỜ GIẢI LAO:

Hôm nay hắn và cả Mạnh Khang đêu không tới lớp nó như mọi ngày, làm nhiều lời thắc mắc bắt đầu “nở rộ”

-Mình ra ngoài một lát!

Không hiểu sao hôm nay nó lại thấy khó chịu bởi những lời dị nghị đó, nó đứng dậy bước ra ngoài

Một mình bước lang thang trong khuôn viên trường rộng lớn nó không biết mình đã tới thư viện từ khi nào.

Các kệ sách cao chót vót chứa hàng ngàn quyển sách “ít ai đọc”, thủ thư cũng chỉ ngồi đó cho “có” thì phải vì thư viện vắng tanh.

Một quyển sách đập vào mắt nó, tựa sách rất dễ thương “Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ” nó đưa tay ra nhưng chưa kịp chạm vào thì một bàn tay khác đã nhanh chóng rút quyển sách trên kệ.

-Xin lỗi, “sách đã có chủ”

Quay qua nó thấy một tên con trai đang nhìn nó thách thức , nhưng nó tuyệt đối không nhường nhịn

-Nè, anh thật quá đáng tôi nhìn thấy trước mà.

-Nhưng tôi lấy trước!

-Trả đây!

Nó nhào tới định giật quyển sách trên tay hắn nhưng hắn quá cao, tay cầm quyển sách giơ lên trời làm nó không thể nào lấy được.

-Hứ…không cần, nhường cho anh đó.

Nó tỏ vẻ “rộng rãi” quay người bước đi. Tên kia nhìn nó thích thú , nó vừa quay người thì thấy một lực mạnh làm người nó bị kéo lại.

Lúc này tên con trai xa lạ đó đang dồn nó vào kệ sách 2 tay nắm chặt cổ tay nó. Miệng nhếch mép tạo thành đường cong nham hiểm:

-“Voi con” là em sao?

Nó bắt đầu hoảng sợ bởi phong thái toát ra từ người này, có một cái gì đó làm nó không yên tâm khi nhìn vào mắt hắn. Nó cứng miệng:

-Thả ra ngay!

Thấy nó không kêu cứu cũng không la lối hắn càng thích thú:

-Không thì sao? Em sẽ làm gì?

-Hừ..nếu vậy thì…

Không nói hết câu nó đã lấy mũi chân đá một cái thật mạnh vào chân kẻ đáng ghét đó.

Nhưng không như nó nghĩ, tên này rất “lỳ lợm” không những không thả nó ra mà ngược lại càng nắm chặt nó hơn:

-Chỉ vậy mà muốn tôi buông tay sao?

-Anh là ai?

Hắn mỉm cười nụ cười không thiện chí cho lắm. Như không nghe nó nói, hắn vẫn cao ngạo

-Em rất xinh! Chẳng trách tên Gia Huy đó mê mẩn xem em như báu vật.

Nghe nhắc tới hắn nó nhìn kỹ tên này hơn, cố gắng nhớ tới những gương mặt trong bảng danh sách hắn đưa cho nó.

-“không có!”- nó nghĩ thầm

-Nếu biết vậy sao còn không tránh ra?

-Em nghĩ tôi sợ chồng em sao?

Hắn nhìn nó, khuôn mặt mỉm cười nhưng ánh mắt đầy tia giận dữ. Hắn ép sát nó vào giá sách cúi người xuống, định hôn nó, vùng vẫy như thế nào nó cũng không thể thoát ra.