Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Trang 23

CHAP 23

Cơn mưa phùn của vùng rừng núi làm nó thấy lạnh mặc dù bên ngoài khoát một lớp áo dày, mái tóc dài không giúp nó thấy ấm hơn. một mình cầm đèn pin bước đi , âm thanh do bước chân nó tạo ra cũng đủ làm nó sởn gai óc. Bộ phim kinh dị hôm trước như hiện ra trước mắt, nó nổi da gà nhưng vẫn bước tiếp.

Trong phòng, vẫn cầm quyển sách trên tay nhìn bên ngoài cửa sổ, cơn mưa rừng lất phất, không khí lạnh lẽo, đôi mắt hắn cũng tựa hồ như vậy.

Nhớ tới cổ tay ửng đỏ của nó hồi chiều hắn bước ra khỏi phòng.

Trên tay cầm một cái khăn ấm đứng trước cửa phòng “con gái” hắn móc túi lấy đt bấm số nó.

-……………….

Im lặng, không tiếng trả lời, hắn khẽ hé cửa nhìn vào…..Không thấy nó.

Một lần nữa nó biến mất, một lần nữa cảm giác bất an cứ như bóng bám theo hình, tay nắm chặt cái khăn ,hắn bật đèn.

-Ơ…gì…gì vậy?

Đám con gái lơ ngơ mở mắt không biết chuyện gì, hắn lên tiếng trước:

-Tiểu Du đâu?

-Hả…không phải đang ngủ….

Nhìn qua giường kế bên chỉ còn Đại Ảnh đang ngồi, mặt cúi xuống Bảo Như hột hoảng:

-Chị Đường Du đâu rồi?

Hắn sững người, không ai biết nó đi đâu sao. Đầu hơi nhức , nhìn Đại Ảnh hắn bước tới:

-Nói!

Đại Ảnh ấp úng:

-Em…em….

Hắn nôn nóng nắm chặt cổ tay Đại ảnh, mắt hằn lên những tia giận giữ:

-Tiểu Du đâu rồi?

Mạnh Khang và Khải Tuấn nghe tiếng động cũng giật mình chạy sang. Thấy hắn đang trừng trừng nhìn Đại Ảnh chỉ biết ngơ ngác đứng nhìn

-Vào rừng…Tiểu Du vào rừng….

Không cần biết lý do, không cần nghe giải thích hắn quay người bước ra cửa.

Khải Tuấn không hiểu gì nhưng nghe vậy cũng quay người định chạy theo nhưng Mạnh Khang nhanh tay nắm lại:

-Ở nhà đợi đi…nghe tôi!

Khải Tuấn nhìn theo ánh mắt vỡ vụn .

Bóng đêm bao trùm, khu rừng ban đêm không còn vẻ đẹp bình yên như ban ngày, thay vào đó là không gian tĩnh lặng, tiếng côn trùng rả rích làm người ta ớn lạnh

Nó cố gắng nhớ con đường ban sáng đã từng đi nhưng khung cảnh tối đen làm nó mất phương hướng. Cố gắng lần mò trong ánh sáng yếu ơt của cây đèn pin trên tay nó không biết mình đang ở đâu, nó bắt đầu sợ hãi và hối hận vì “thương bạn quá mức”

-“bị lạc..lạc rồi ssao?”

Không còn quay lại được nữa nó lần mò đi tiếp. ở đầu kia của cánh rừng một bóng người khác đang vội vã cất bước , những hạt mưa phùn vương dài trên áo.

Trái tim nó lúc này đang sợ hãi, lạnh lẽo. Nó nhớ tới hắn. Nếu biết nó “to gian” như vầy nhất định sẽ “no đòn” với hắn.

-A…tiếng róc rách!

Nó mừng rỡ cầm đèn pin đi theo tiếng nước đang chảy, có vẻ như con suối nhỏ đang ở gần đây, trong bóng đêm tiếng dòng suối rõ hơn bao giờ hết.

Sau một hồi lắng tai đi theo tiếng nước, nó nhận ra con suối khi sáng. Vui mừng nó cầm đèn pin rọi khắp xung quanh hy vọng nhìn thấy một tia sáng kim loại, lúc này nó sực nhớ:

– “thôi chết, không biết sợi dây như thế nào sao tìm đây”

-….um…thôi kệ cứ tìm

Tiếp tục cúi người dưới những mảng cỏ ,nó tìm kiếm trong vô vọng.

– “không thấy”

Nó thở ra mệt nhọc , nhìn ra phía dòng suối nó thấy dưới chân tảng đá nhỏ gần đó có một ánh sáng lấp lánh trong đêm tối.

-“A đây rồi!”

Vội vã chạy tới đám rêu trên đá làm nó trượt chân, nó té xuống làm rơi đèn pin xuống dòng nước đang chảy. Bao trùm nó bây giờ là màn đêm u ám. Người ê ẩm sau cú ngã, nó lồm cồm bò dậy

-“A…đau quá”

Tay mò mẫm nó chạm vào một vậy gì đó, nhanh chóng nó nhận ra đó là thứ nó đang tìm kiếm.

Vui mừng chưa hết tay kia của nó chạm vào một thứ mềm mềm nhỏ nhỏ…cầm lên, nó xờ nhẹ vật đó

1s

2s

-Á…Á….SÂU…SÂU GHÊ QUÁ Á Á…………

Nó sợ hãi thu mình bò về phía khác, nó cứ ngồi đó mặc kệ cơn mưa phùn đã rả rích.nó thấy sợ hãi khủng khiếp. Một mình giữa cánh rừng tối đen này nó biết làm gì đây

-Gia..Huy…

Buộc miệng nó gọi tên người nó muốn gặp nhất lúc này, là hắn. Trái tim nó rung lên theo từng tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh mịch

Soạt…

Nó hoảng hốt, âm thanh ngày càng gần hơn nó, ôm lấy đầu gối nín thở.

Có ánh đèn sáng từ từ bước tới, ánh sáng duy nhất trong đêm tối. Nó mở to mắt nhìn về phía ánh sáng đó, một dáng hình quen thuộc đập vào tầm mắt nó. Là người nó đang mong chờ

-Gia Huy!

Đứng bậy dậy, theo ánh sáng nó chạy tới bên hắn, không hiểu sao nó vòng tay ôm chầm lấy hắn

-Anh tới rồi…em…em sợ quá.

Nó đang run rẩy trong lòng hắn làm trái tim hắn mềm nhũi, tê tái. Cánh tay đưa ra định ôm lấy nó thì lại đẩy nó ra

eTruyen.net

-Anh….sao….

-Bốp….

Không đợi nó nói hết, hắn vung tay tát mạnh vào má nó, hắn vừa giận giữ, vừa xót xa, vừa đau lòng khi thấy nó trong bộ dạng này. Hắn gằn giọng :

-Sao lại ra đây?

-Em….

Nó không nói nên lời, cái tát tay của hắn rất mạnh, mạnh tới nỗi làm nó xém ngã xuống đất. Hắn dùng lực rất nhìu, mạnh hơn gấp nhiều lần hắn đánh đòn nó, hơn cả khi hắn dằn lấy tay nó khỏi Khải Tuấn. Một tay ôm bên má bị đau , nó nói như đang khóc:

-Em…em xin lỗi….

Giờ đây những gì nó nói được chỉ có bấy nhiêu. Nước mắt rơi xuống khuôn mặt thon dài. Làm hắn càng đau lòng.

Hắn đứng đó, nhìn nó mà trái tim như muốn vỡ ra từng mảnh, hắn đã đánh nó, hắn biết nó đau nhưng hắn còn đau hơn gấp bội.

Nó không còn cảm nhận được nỗi đau nào trên má hay trên người nữa, nó bước một bước về phía hắn. Ngả đầu vào ngực hắn giọng dịu dàng:

-Đừng giận em nhé!

Hắn ôm chặt lấy tấm thân bé nhỏ của nó, lúc này đây nó run rẩy trong lòng hắn, cảm nhận được nhịp tim gấp gáp và hơi thở vội vã. Nó biết, hắn đã lo lắng tìm kiếm nó như thế nào.

Hắn dịu giọng nắm tay nó

-Đi thôi!

Bước theo hắn nó thấy chân hơi lạnh và đau, thì ra lúc nãy nó bị rơi một chiếc giày mà không biết, nó lê chân bước đi.

Hắn cầm đèn pin rọi xuống chân nó, hắn chau mày

-Làm gì mà rơi mất giày rồi?

-Ờ…em..

-Leo lên lưng anh cõng.

Hắn vừa nói vừa đưa cây đèn pin cho nó. Cúi người xuống.

Nó đang định leo lên, hắn liền đứng dậy. Nhìn nó mỉm cười

-Phải để anh hôn anh mới cõng em.

Nó không ngờ trong tình cảnh này hắn còn giở trò “háo sắc” được.

Hắn cúi xuống mặt nó. Thầm thì

-Em có biết, khi yêu ngta có thể tìm được môi của người yêu dù trong bóng tối không?

Lần đầu nó thấy biết ơn màn đêm này vì nếu không khuôn mặt đỏ tới tận cổ của nó đã bị phơi bày.

Hơi thở hắn càng gần hơn thì bỗng nó:

-HẮT…..XÌ…I…I..Ì…

Không khí lạnh làm nó không “cưỡng lại được” hắt xì vào mặt hắn.

-Em….em …không cố ý!

Hắn thở dài ngồi xuống

-Leo lên!

Vậy là hắn cõng nó trên lưng còn nó cầm đèn pin soi đường.

-Nặng không?

-Nặng.

-Nặng lắm hả?

-Ừ

-Cỡ nào?

-Như voi ấy!

Sau câu nói hắn nhận được một cái siết cổ thật mạnh từ phía sau.

Trong khu rừng ẩm ướt ngoài tụi nó còn 2 bóng người đang quan sát trong bóng tối. một người lấy điện thoại ra bấm số:

-Thưa cậu, có người tới chúng tôi phải làm sao?

-…………….

-vâng!

Quay sang người bên cạnh:

-Đi thôi. “Sếp” kêu về

TẠI NHÀ NGHỈ:

-Khải Tuấn ak cậu đừng đi qua đi lại như vậy nữa ngồi xuống đi.

Hải Yến lên tiếng thay mọi người đang nhìn Khải Tuấn đi qua đi lại như một cái quả lắc đồng hồ.

Cạch…

Tiếng mở vừa mở mọi người đứng dậy nhìn ra , thấy nó đang trên lưng hắn, vừa bỏ nó xuống mọi người đã nhốn nhào chạy tới:

-Tiểu Du, may quá em không sao anh lo quá…-Khải Tuấn thở ra nhìn nó

-Câu có sao không? Có bị thương không? Sao đi mà không nói ai tiếng nào? – Hải Yến trách nó

-Chị ơi, chị làm bọn em lo quá! – Bảo Như nói gần như muốn khóc

Nó ái ngại thấy rất có lỗi với mọi người

-Ơ…xin..xin lỗi, để mọi người lo lắng cho mình…

-Được rồi, được rồi “voi con” cần nghỉ ngơi có gì nói sau đi. –Mạnh Khang nói rồi nhìn sang hắn

-Cả cậu nữa, chắc mệt lắm rồi đi nghỉ đi.

Đại Ảnh bây giờ mới nắm tay nó:

-Tiểu Du, mình xin lỗi nha, tất cả là tại mình. Để mình đưa bạn vào phòng nha..

Đang kéo tay nó đi thì một cánh tay kia của nó một lần nữa bị hắn kéo lại, hắn quay qua Hải Yến:

-Còn phòng trống không?

-A…Cò…n..n

Mọi người tròn mắt vì câu hỏi của hắn. Đại Ảnh nhanh mắt nhìn lên mặt nó hốt hoảng:

-A..Tiểu Du, mặt bạn bị gì vậy? Đỏ hết rồi

-À…cái này là…

Khải Tuấn nhìn thấy cũng sốt ruột:

-Em bị sao vậy? Có đau không? Để anh xem..

Vừa đưa tay lên định chạm vào mặt nó thì hắn bế nó lên.

-Hải Yến phiền cô!

Hiểu ý, Hải Yến đi trước dẫn đường lên căn phòng khác ở tầng 3, nó thấy rất ngại vì để mọi người lo lắng mà hắn còn cư xử như vậy

-Gia Huy, em tự đi được mà!

-Em im lặng đi.

Tới nơi hắn bế nó vào phòng tắm ra lệnh.

-Tắm đi.

Nói rồi hắn cũng về phòng để tắm.

Tắm xong hắn mở cửa phòng đi ra , Mạnh Khang lên tiếng:

-Cậu đi đâu vậy? Qua chỗ “voi con” hả?

-Ừ!

Trả lời ngắn gọn hắn bước một bước thì bị một bàn tay nắm chặt, là Khải Tuấn:

-Sao cậu dám tát tay Tiểu Du?