Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Trang 18

CHAP 18

-Anh cảnh cáo em, sau này không được ăn thức ăn do Khải Tuấn đưa.

Nó bất bình

-Sao vậy? Có độc đâu mà lo xì…

Hắn siết chặt tay nó nói như đinh đóng cột

-Nhớ đó, cãi lời biết tay anh!

Nó thở ra nhìn vẻ mặt đáng ghét gia trưởng của hắn.

Phía sau, tay Khải Tuấn nắm chặt mắt ánh lên tia giận giữ về phía hắn. Nhưng anh biết nếu bây giờ làm phản ứng sẽ không ích lợi gì cho mình, có khi làm bạn với nó cũng không có cơ hội nữa.

Ăn xong nó với Bảo Như gọt trái cây làm món tráng miệng (kế hoạch hái mận đã phá sản)

-Á…

Nó kêu lên một tiếng, tay nắm chặt tay kia. Bảo Như lo lắng

-Chết rồi, chảy máu kìa

Khải Tuấn nhanh chân tới gần mặt đầy lo lắng

-Tiểu Du e đứt tay à, để anh….

Một lần nữa Khải Tuấn chưa kịp chạm vào tay nó thì một bàn tay khác đã chìa ra nắm lấy bàn tay của “nạn nhân”

-Để anh xem!

Cầm tay nó lên xem xét một lúc chừng 2s hắn cầm ngón tay nó đưa vào…..miệng

-Á…a..Anh làm gì… – nó đỏ mặt

Trước hành động “gợi cảm” của hắn mọi người đứng hình vài giây rồi mỉm cười, riêng một người đang cố nuốt cục tức vào trong : Khải Tuấn

Khi cảm thấy cách đó đã phát huy tác dụng hắn thả tay nó ra. Quản gia Lâm đúng là “chyên nghiệp” khi đã đứng bên chuẩn bị sẵn băng keo cá nhân.

Nhẹ nhàng hắn băng ngón tay bị thương của nó lại.

-Cám…cám ơn

Nó ngại ngùng nhìn hắn và mọi người. Còn hắn vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày nhìn Khải Tuấn:

-Cám ơn cậu, nhưng Tiểu Du là vợ tôi, tôi sẽ chăm sóc cô ấy . lần sau không cần phiền cậu nữa

Nó vẫn rất thắc mắc tại sao Gia Huy lại đối xử với Khải Tuấn như vậy, nó thấy rất khó xử

Thấy không khí quá ngột ngạt Hải yến nói:

-Thôi chắc bọn mình phải về rồi , cám ơn về món thịt nướng nha

Khải Tuấn ra về mà lòng không yên, không muốn để người hắn yêu ở lại bên cạnh Gia Huy. Ánh mắt Khải Tuấn đầy nỗi buồn thất thểu ra về

*BUỔI TỐI:

-Lạ thật, đâu rồi ta?

Nó tìm khắp phòng rồi xuống phòng khách tìm tiếp. Hắn , Bảo Như và Mạnh Khang đang ngồi trên ghế sofa mà nó cứ coi như không thấy mải mê tìm xung quanh

-Chị tìm gì vậy? –Bảo Như hỏi

-Con thỏ bông đó, lúc Khải Tuấn tặng chị nhớ là để ở đâu đây mà.

-Khỏi cần tìm!

Hắn vẫn gián mắt vào tivi mặt tỉnh bơ. Mạnh Khang Cười nham nhở

-He he phải đó “voi con” .nếu không muốn tập thể dục thì em khỏi tìm nữa mắc công.

-Cái…i…gì? sao vậy?

Mắt nó chắc bây giờ to ghê lắm, hết nhìn Mạnh Khang rồi nhìn sang hắn vẻ mặt khó hiểu

Mạnh Khang “động lòng thương” dẫn nó ra ngoài, tới trước cây mận hồi sáng cười gian ác

-Anh dẫn tôi ra đây làm gì?

Ánh mắt ngờ vực nó nhìn Mạnh Khang. Tên này thì cố gắng nhịn cười tay chỉ lên cây

Theo hướng chỉ nó từ từ nhìn lên, nó muốn “chết lâm sàng” khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.

-Á….á….á…á…cái gì thấy ghê quá vậy hả….a..a?

Nó nhìn Mạnh Khang bằng khuôn mặt hãi hùng

-haha, Nhìn kỹ đi voi con, không phải em đang tìm nó ha?

eTruyen.net

Nó lấy can đảm nhìn kỹ lên cây thì nổi hết da gà. Con thỏ bông của Khải Tuấn cho nó đang “thắt cổ tự tử” trên cây mận, kế bên tổ ong vò vẽ hồi sáng. Thê thảm hơn không biết làm sao mà mấy con ong bu đen bu đỏ lên người con thỏ tội nghiệp.

Mạnh Khang thở ra, “thêm dầu vào lửa”

-Hơi…i..i.z..z..bây giờ muốn cứu nó khác nào “tuyên chiến” với lũ ong.

Nó tức tối xông thẳng vào nhà.

-TRẦN GIA HUY..YY…YYYYYYYYYYY

Hắn vẫn thản nhiên xem tivi không thèm nhìn nó.

-Chuyện gì?

Nó xộc tới

-Anh còn hỏi? Sao anh dám….dám….”giết” con thỏ của em?

Hắn vẫn thản nhiên một cách “vô số tội”

-Anh không có làm!

-Không phải anh thì ai zô đây?

Hắn ngẫm nghĩ một hồi rồi quay sang nhìn nó mặt …đăm chiêu rồi chỉ tay về phía …..tên vệ sĩ đang đứng trước cửa

-XẠO – nó tức giận hét lên

Hắn vẫn “ngoan cố”

-Em có thể xác minh!

Nó tức tối tới trước mặt người mặc vest đen

-không phải anh đúng không?

Người này cũng biết nó hỏi gì miệng lắp bắp:

-Thưa…thưa thiếu phu nhân…thật ra….là tôi làm….

-Hả….ả….ả….

Nó kinh ngạc nhìn người này rồi nhanh chóng hiểu ra vấn đề quay laị nhìn hắn đầy nghi ngờ. Thấy nó làm zữ, hắn lên tiếng:

-Anh chỉ đưa ra ý tưởng còn người thực hiện là anh ta

Nó giận sôi gan bỏ lên phòng. Mạnh Khang trêu ghẹo

-Rồi, Giận nữa!

Cộc …cộc…

-…………..- không trả lời

Cạch…

Mở cửa vào hắn tiến tới xoa đầu nó

-Giận anh rồi sao?

Nó nhìn hắn giận dỗi

-Sao anh làm vậy, Khải Tuấn tốt mà sao anh cứ tỏ ra khó chịu với người ta vậy?

Hắn nhìn nó ánh mắt suy tư:

-Ai cố tiếp cận em đều đáng ghét hết

Nó thắc mắc nhìn vào mắt hắn

-Anh sao vậy?

Hắn tiến tới gần nó hơn để tay lên trán nó vuốt ve mái tóc

-Vì em là của anh!

Hắn đang dùng ánh mắt chất chứa nhiều tình cảm nhìn nó khiến lòng nó không khỏi xao động. Nó biết từ lâu hình ảnh của hắn đã bắt đầu hiện diện trong lòng nó rồi. Môi hắn mấp máy đủ để nó nghe thấy:

-Anh yêu em!

Câu nói đột ngột của hắn làm nó bối rối, tuy biết hắn có tình cảm với nó nhưng lần đầu hắn bày tỏ như vầy nó thật sự không biết nên xử sự như thế nào.

Hắn nhìn nó, khuôn mặt như đang chờ đợi điều gì đó, mặt nó ửng hồng:

-Có thể em không nhớ những chuyện lúc trước giữa chúng ta , nhưng em nghĩ có lẽ là cảm giác này….

Đang bất ngờ trước câu trả lời của nó thì nó lại mỉm cười với hắn.

-…Cảm giác ngọt ngào và….hạnh phúc.

Nghe nó nói mà hắn muốn nhảy cẫng lên, nó hạnh phúc khi ở bên hắn thật sao? Cảm thấy ngọt ngào thật sao? Lúc này đây đôi mắt màu nâu nhạt càng đẹp hơn khi lấp lánh những tia hạnh phúc.

Hắn nhìn nó, nở một nụ cười thật sự:

-Ngọt ngào sao?

Nó “chắc như bắp”, đưa một tay lên bẹo má hắn miệng cười thật tươi:

-Ừa,…Ngọt như…như kẹo mây vậy!

(hơi..z…z.. thiệt khổ hết sức, kẹo bông gòn mà cứ kêu là kẹo mây).