Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Trang 14

CHAP 14

-Gia…Gia Huy!

Nó vẫn còn ngơ ngác “như con tê giác” thì 2 tên kia bắt đầu “Tuyên chiến”

-Khải Tuấn, cậu làm gì lôi kéo vợ tôi vậy?

-Gia Huy? Sao anh lại ở đây?

Khải Tuấn hơi ngạc nhiên về sự có mặt của Gia Huy, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh

-À,…Đây là học viện The Rose mà tại sao tôi lại quên nhỉ?

Đứng giữa nhìn 2 người cười cười nói nói mà mắt thì đang nhìn nhau té lửa , nó mới lên tiếng:

-Anh…Anh Khải Tuấn, Xin lỗi nhưng …. tôi không biết có quen với anh không nữa..

Khải Tuấn lo lắng:

-Em đang nói gì vậy Tiểu Du?

Nó tỏ vẻ ái ngại

-Xin..xin lỗi vì không nhớ ra anh . vì sau tai nạn đó tôi…tôi không còn nhớ gì nữa!

-Không..không nhớ?

-Đúng, tôi…mất trí nhớ !

-Mất..mất trí nhớ?

Nghe nó nói mà Khải Tuấn có cảm giác mặt đất dưới chân đang nứt ra, khuôn mặt có nét hụt hẫng

-Sao lại như vậy? Em không thể quên, không thể mất trí nhớ được, Tiểu Du em nhớ lại đi mà, Anh là Đường Khải Tuấn . em nhớ lại đi….

Thấy Khải Tuấn như vậy nó rất bối rối

-Xin…xin lỗi nhưng…

-Không , Sao em có thể quên anh? Chúng ta gặp nhau cách đây 2 năm, bao nhiêu kỷ niệm đẹp em không nhớ sao?

-Ơ…Tôi…

-Tiểu Du sao em có thể quên anh, quên tình cảm anh….

Hắn hết kiên nhẫn vòng tay qua vai nó ôm sát vào người, mặt vẫn thản nhiên:

-Đủ rồi, Khải Tuấn cậu không thấy sao? Cậu đang làm Tiểu Du khó xử đó, Tiểu Du không còn nhớ gì hết, không nhớ cậu đâu, tốt nhất cậu nên về đi , đừng làm phiền chúng tôi nữa.

Khải Tuấn tức giận:

-“Chúng tôi” . Tiểu Du không lẽ em…?

-Đúng, cô ấy là hôn thê của tôi!

Khải Tuấn hét lớn:

-TÔI KHÔNG HỎI ANH. Tiểu Du , em trả lời đi có đúng là em đã đồng ý không?

Bây Giờ nó thực sự khó hiểu, người này là sao có quan hệ gì với nó? Sao anh ta lại kích động như vậy? Thấy nó im lặng hắn xiết chặt vai nó:

-Tiểu Du , em nói cho cậu ấy biết đi!

Nó thấy Khải Tuấn thật đáng thương nó nghĩ:

-“Nên cho anh ta biết sự thật cũng tốt”

-Tôi là vợ chưa cưới của Gia Huy thật mà, anh đừng hung dữ với anh ấy như vậy!

-NÓI DỐI. Em không thể đồng ý nhanh như vậy.

Hắn bực tức khẽ cau mày

-Khải Tuấn, chính cậu đã nghe rồi đó, đừng lôi thôi nữa tôi không đủ kiên nhẫn nữa đâu, cậu về đi.

Nói rồi hắn kéo theo nó quay người đi, để lại Khải Tuấn với khuôn mặt tuyệt vọng, khụy xuống :

-Mình thua rồi sao?

Từ xa một cặp mắt nãy giờ đã chứng kiến “vở kịch” từ đầu tới cuối.

Trên xe, khuôn mặt hắn đắc thắng nhìn nó:

-Em sao vậy? Nãy giờ không nói gi?

-Người đó là sao với em vậy? Hình như anh cũng biết anh ta?

Hắn khẽ nhăn mặt:

-Em hỏi làm gì? Quan tâm hắn sao?

-CÓ một chút, vì em không nhớ gì nên…

-Một người bạn thôi!

Hắn ngắt lời nó, nhưng hình như sau khi gặp Khải Tuấn nó bắt đầu có nhiều câu hỏi về cuộc sống của nó trước đây

-Em có thân với Khải Tuấn không? Sao anh ta có thái độ như vậy?

eTruyen.net

Hắn khó chịu

-Không thân thiết gì hết, cậu ta chỉ là bạn bình thường, em quên cậu ta đi.

-Vậy…em vẫn có nhà đúng không? Sao anh không đưa em về nhà mà…

-Sao hôm nay em hỏi nhìu vậy?

Hắn ngắt lời nó vẻ bực dọc, nó kiên nhẫn:

-Còn công ty nhà em? Anh nói em biết đi?

-Em không cần lo những chuyện đó.

-Em có thể làm bạn với Khải Tuấn không?

-Không được!

Sau vài câu nó mất đi sự kiên nhẫn nãy giờ đang có:

-Anh thật gia trưởng, sao việc gì cũng giấu em?

-Cái gì?

-Hay anh làm gì sai sợ em biết? Muốn biết về cuộc sống của mình có gì sai?

-Nghe lời anh được không?

-KHÔNG, KHÔNG ĐƯỢC…a có biết cảm giác đầu óc trống rỗng là như thế nào không? Còn anh thì không chịu kể gì cho em nghe , em đã chờ chờ tới hôm nay rồi.

-Không phải chỉ cần anh là đủ sao? Bạn bè em có thể tìm người khác mà như bây giờ không phải tốt sao? Em có Bảo Như, Mạnh Khang còn Hải Yến Và Đại Ảnh và….

-Thôi đi, nếu anh không muốn nói thì thôi. Anh thật ích kỷ.

-……………

Về tới nhà nó đi thẳng vào không thèm chào hỏi ai lên lầu đóng sầm cửa.

Mạnh Khang và Bảo Như về trước nên không hiểu chuyện gì:

-Sao? Sao vậy …cãi nhau ak?

Hắn không đáp một cánh cửa nữa đập mạnh trên lầu.

*BUỔI TỐI:

Nằm ôm con voi mà nó vẫn chưa hết giận, nó thấy ghét hắn, giận hắn, muốn “nghỉ chơi” với hắn.

Còn hắn nhốt mình trong phòng đầu óc hỗn độn, tai văng vẳng tiếng cãi nhau với nó lúc nãy. Nhưng 2 “anh chị” này có một điểm chung: ai gõ cửa cũng không mở.

Bảo Như lo lắng nhìn Mạnh Khang:

-Làm sao đây?

Mạnh Khang nhún vai lắc đầu rồi cả 2 cũng “giải tán”

Sau “một thời gian dài” suy nghĩ, trằn trọc, bất an hắn đưa ra một quyết định “vô cùng”….mất mặt là….đi xin lỗi nó.

Cộc…cộc….

-……………………….(ở trong im lặng)

Cộc….cộc…cộc…

-…………………. (vẫn im re)

Rầm…rầm…rầm…

-ĐỦ RỒI, MUỐN PHÁ CỬA LUÔN HA? ĐI CHỖ KHÁC HẾT ĐI.

-Nhóc con , mau mở cửa cho” chồng” em , nếu không anh tự vào đó.

-Tùy anh!

Hắn xoay tay nắm cửa……không được.

-“Hừ…dám chơi trò khóa trái cửa”

Bên trong nó đang đắc ý vì hắn vặn muốn bung tay nắm cửa nhưng vẫn không mở được.

5 Phút sau:

-“sao im re vậy cà?”

Nó tò mò bước thật nhẹ xuống giường tiến tới sát cửa áp tai lên nghe ngóng

Nó tập trung cao độ để nghe thử coi sau lớp cửa gỗ dày cộm hắn có còn đứng đó không.

Sau 5 phút nghe ngóng nó thất bại thở ra.

-‘Không nghe gì hết “

-Em to gan thật, giở trò khóa cửa nhốt chồng ở ngoài!

Bỗng nó giật thót tim khi tiếng hắn lạnh ngắt phía sau lưng nó.

-Á á á ….

Quay qua nó vô cùng “thảng thốt” khi thấy hắn đang ở ngoài cửa sổ phòng nó, nó chỉ nhìn thấy “phần trên” của hắn, 2 tay đang vịn vào thành cửa và…cầm theo một túi giấy.