Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Trang 12

CHAP 12

*SÁNG

Nó thức giấc thấy người hơi ê ẩm , cố gượng dậy nó thấy hắn đang ngồi phía bàn học chống tay lên trán mắt nhắm nghiền.

Nhìn nét mặt bình thản của hắn khi ngủ nhưng có phần hơi tiều tụy làm nó thấy sao mà thương hắn quá! Nó nhìn tên con trai đó mà thấy lòng ấm lạ.

Mở mắt thấy nó đã tỉnh đang ngồi dựa vào giường , trong lòng hắn an tâm hơn nhưng nét mặt vẫn thờ ơ:

-Em tỉnh rồi àh?

Ánh mắt tinh nghịch , nó lấy một cái gối trên giường…ném thẳng vào mặt hắn:

-Nè, anh sao vậy? Canh chừng người ốm mà ngủ gật như vậy đó hả????

Vẫn vẻ nghiêm nghị hàng ngày, hắn lườm nó:

-ốm cái gì, em mê ngủ thì có , đã ngủ 1 ngày 1 đêm rồi ai mà rãnh thức suốt thời gian đó coi một “con voi” ngủ chứ.

Nó tròn mắt

-sao? Đã 1 ngày rồi sao?

Hắn không đáp tiến lại giường làm nó bối rối

-Anh…anh làm gì vậy?

Hắn đưa mặt vào sát mặt nó chỉ còn cách vài mm , nó ửng hồng 2 má mắt mở trân trân nhìn mặt hắn ngày 1 gần.

Hắn đưa tay đặt lên…… 2 má của nó…..áp trán vào trán nó.

-gì..ì…ì…

Nó không nói được, tim nó giờ đang múa ba lê trong lồng ngực.

-Hết sốt rồi!

Hắn ngồi dậy vẻ mặt tỉnh bơ .

-Nè…nè…đồ ngốc , bộ anh không biết dùng nhiệt kế sao? Đo…đo nhiệt độ…kiểu…kiểu…

Không đợi nó nói hết câu nhưng nhìn bộ mặt đỏ lựng của nó, hắn đã “thấu hiểu” hắn nhếch môi “xảo quyệt”

-Cách đó chính xác hơn, vừa đo độ, vừa đo……nhịp tim !

Nhìn bộ mặt hắn mà nó thấy “căm phẫn”, nó hét vang nhà:

-ĐỒ….ĐỒ KHÙNG!

Hắn tỏ vẻ kênh kiệu đứng dậy tiến tới phía cửa, không quên quay lại “bồi dưỡng” nó thêm một câu sọc óc:

-Ngoan ngoãn đợi anh mang thức ăn vào và….đừng mơ tưởng tới việc hôn anh nữa…!

Nó đứng hình nhìn hắn cười gian xảo đi ra..

*CHIỀU HÔM SAU

Trong nhà nhộn nhịp hẳn lên từ khi nó tỉnh dậy, Hải Yến và Đại Ảnh biết chuyện cũng ghé qua thăm nó. chỉ có hắn là không biết hôm qua tới nay cứ đi đâu mất biệt tối mới về thăm nó.

-Tiểu Du nè, bạn có muốn đi du lịch không?

Hải Yến nhìn nó hứng khởi

-Du lịch hả? ở đâu vậy?

-Ở một vùng núi rất đẹp, ở đó phong cảnh đẹp lắm, non xanh nước biếc rất vắng nên không ồn ào rất tốt cho bạn nghĩ ngơi.

Nghe tới du lịch , được đi chơi là mắt nó sáng rỡ

-thích quá vậy, mình rất muốn đi!

-Mình, mình cũng đi nữa – Bảo Như và Mạnh Khang cũng phấn khích lắm

Hải Yến vui vẻ:

-Ừa, vậy khi nào bạn khỏi hẳn chúng mình đi nha, nhà mình có một biệt thự nhỏ ở đó đủ chỗ cho tất cả chúng ta

-Còn mình?

Đại Ảnh chen ngang.

-ưm …nếu bạn thích.

Hải yến miễn cưỡng, Hải Yến không hiểu sao không thích Đại Ảnh, Yến luôn thấy ở cô bạn kia có một thứ gì bên trong rất gian xảo

-Ừa Đại Ảnh àh bạn cũng đi luôn cho vui ha!

Nó nhìn Đại Ảnh nói giọng thân thiện, nó không ghét cô ta.

Ngồi chơi một hồi mọi người để nó nghĩ ngơi nên Hải Yến nhanh chóng được Bảo Như dẫn sang phòng Như ba hoa “tám chín” đủ thứ.

-Anh đang làm gì vậy?

Mạnh Khang quay qua thấy Đại Ảnh đã tiến lại ngồi gần mình, vẫn bộ mặt háo sắc mọi ngày:

-Hi! Người đẹp ,Tưởng em đang ở phòng Bảo Như.

Đại Ảnh cười giả lả:

-Ở trên đó cũng không có gì để nói nên em định về. Ai ngờ xuống đây lại gặp anh.

-Vậy là chúng ta có “duyên tiền định “ rồi

Nghe Mạnh Khang “ví von” hơi quá , Đại Ảnh hơi ngượng liền đổi chủ đề

-Tội ngiệp Tiểu Du quá, khi không bị người ta hại.

-uhm, làm tụi anh lo quá chời.

Mắt Đại Ảnh sáng lên

-Mà Tiểu Du cũng tệ, dễ tin người quá chời, một tin nhắn đã như vậy rồi. Mà là hôn thê nhưng mọi việc của anh Gia Huy đều biết rất mơ hồ nên mới xảy ra chuyện này.

Nói một hơi quay qua thấy Mạnh Khang vẫn tươi cười , Đại Ảnh được nước làm tới:

-Nhìn họ em thấy không hợp!

-Không hợp?

-Vâng!, Tiểu Du không hợp với anh Gia Huy gì hết á.

Mạnh Khang cũng chỉ ngồi nghe rồi cười, không phản bác cũng không đồng tình làm Đại Ảnh hơi ngượng nghịu

-Thôi trễ rồi em về nhé.

-Uh, chào nhé người đẹp, hẹn gặp lại nha.

Mạnh Khang nhìn Đại Ảnh đá “lông nheo” , cô nàng đỏ mặt quay đi.

Đại Ảnh vừa quay đi Mạnh Khang liền đổi thái độ, thay vào khuôn mặt cười đùa là khuôn mặt nghiêm nghị, ánh mắt tinh ranh xen phần khinh bỉ nhìn Đại Ảnh khuất bóng

Trên lầu một cặp mắt nãy giờ nhìn xuống cũng đưa một tia nhìn ranh mãnh về phía đại Ảnh.

Mạnh Khang ngước lên, nhìn vào cặp mắt ấy khuôn mặt bỗng giãn ra môi nở nụ cười dịu dàng, nụ cười không phải cô gái nào cũng nhận được

Bảo Như gật đầu rồi quay đi.

*BUỔI TỐI:

Hắn về nhà là đã gần 10 giờ đêm

Cốc..cốc…

-vào đi!

-Cho em nè Voi!

Nó trề môi, tay nhận lấy hộp kem từ hắn:

-Đã nói đừng kêu em là voi nữa mà.

Hắn ngồi bên giường nhìn nó xơi hộp kem ngon lành, vừa ăn nó vừa hỏi

-Hai hôm nay anh cứ đi đâu vậy?

Hắn thản nhiên

-Công việc!

Nó không hỏi nữa, nó thấy không nên xen vào chyện của hắn.

Thấy nó trầm ngâm hắn nhích lại gần:

-Cho miếng!

Thấy hắn “xin ăn” nó cũng rộng lượng chìa hộp kem ra

-Nè!

Mặt hắn lãnh đạm không thèm cầm lấy mà miệng há ra

-Đút.

-Không.

-đút đi!

-không

-Mau.

-không

-Mau đi

-ĐÃ NÓI KHÔNG MÀ!

5 phút sau:

-Sao anh ham ăn vậy, đút muỗn nào hết muỗn đó ,nếu muốn sao không mua 2 hộp? Định dành ăn với em ha..a….a…a?????

-Không thích!

Nó xửng cồ:

-VẬY ANH THÍCH GÌ ĐÂY?

-Ăn chung!!!!

Nó biết nói gì cũng không được bèn đút cho hắn muỗn cuối cùng

-Mốt nhớ mua hộp “bự” hơn!

-Ừa!!

*CHIỀU HÔM SAU

Uống thuốc xong nó nằm trên giường chán nản, nó nghỉ học cũng 4 ngày rồi, ngày nào cũng ở nhà hết đi vào đi ra rồi lại đi ra đi vào.

Nghĩ tới đó nó càng tức, nó đã như vậy mà mấy ngày nay hắn cứ đi đâu không hà, không có chịu ở nhà chơi với nó. Đang suy nghĩ lan mang thì không biết hắn từ đâu xuất hiện :

-Á…sao không gõ cửa anh muốn dùng bộ mặt đó hù chết người ta sao?!

-Chứ bình thường em có bao giờ biết gõ cửa đâu!

Vừa nói hắn vừa lấy cái áo khoác len ra khoát lên người nó rồi nhanh như chớp nhấc bổng nó lên:

-á..á…á…..Anh điên rồi, làm gì vậy?

Hắn đáp nhanh gọn:

-Ra ngoài!

-Từ từ làm gì như chạy nạn vậy để thay đồ đã chứ.

Hắn nghe xong cũng đứng suy nghĩ…..1s rồi phán:

-Không cần!

Vậy là bây giờ nó mặc một bộ bijama , dưới chân cũng không có dép hay giày gì cả ngồi trên xe hắn.

Tức sôi gan nó không thèm nhìn hắn suốt quãng đường.