Bà xã ba hai tuổi trùng sinh - Trang 98

Chương 71.1: Vứt bỏ nguyên tắc, đấu trí với ông cụ!

Lãng Quên- Diễn Đàn Lê Quý Đôn

Khó có được, Nam Thế Dương có thể thể hiện tình yêu thắm thiết trước mặt các anh em.

Quen biết đã lâu, không ai không biết Nam Thế Dương rất ghét đàn bà con gái. Nhiều người còn cho rằng nhị thiếu một đời thanh tâm, cả đời cô độc, suy nghĩ kiếm một người con trai thích hợp cho nhị thiếu.

Nhưng có đôi khi, tình yêu đến lại nhanh như gió lốc!

Ngắn ngủi chỉ trong vòng một tháng, trải qua một lần bắt cóc, quen biết một cô gái, sau đó nhị thiếu đã bị ăn!

Đúng vậy! Là bị cô gái ăn luôn!

Lúc các anh em mỗi người một câu hỏi giống như bà tám, nhị thiếu vẫn bày khuôn mặt vui cười hớn hở, trả lời từng câu hỏi.

Lần đầu tiên hôn môi là lúc nào, trong tình huống nào; lần đầu tiên tỏ tình trong hoàn cảnh nào; sao khi tỏ tình quá trình thay đổi ra sao; còn có, giữa hai người ai là người chủ động…

Giống như những nữ sinh khi ở cùng nhau đặc biệt đều nói đến đề tài này, lại là đám con trai nói chuyện với nhau.

Các bạn học cùng lớp, nghe Nam Thế Dương làm càn khoe khoang, trong lòng một đám đều hết sức không thăng bằng được.

Sau đó đến giờ vào lớp, các anh em dùng phương thức viết giấy truyền nhau cùng anh lặng lẽ nói chuyện.

Bốn phương tám hướng truyền cho nhau tờ giấy, sau khi đến trong tay Nam Thế Dương, nhanh chóng trả lời, sau đó truyền đi.

Bất chợt, không biết nhận được tờ giấy của ai viết, thoáng nhìn qua, Nam Thế Dương ngớ người ra…

“Ai viết?” Hơi nghiêng một bên, đưa tờ giấy cho đứa em ngồi chép bài bên cạnh xem.

Đứa em kia nhìn xong “phốc” một cái bật cười: “Ha ha, người nào có tài quá vậy!”

Trên giấy có ghi câu hỏi: Chị dâu cưỡng đoạt nhị thiếu chưa? Chị dâu dũng mãnh không?

Thằng nhóc nào đó tuyệt đối muốn châm chọc nhị thiếu nên cố ý viết câu hỏi này!

Tiếng cười khiến cho đồng loạt các bạn học trong lớp nhìn đến, ngay cả thầy giáo trên bảng cũng nhìn qua đây.

Thằng nhóc kia giả bộ hậm hực cúi đầu xuống, chăm chú chép bài.

Đợi chốc lát, lớp học im lặng trở lại, tên nhóc kia mới dò xét quay đầu qua bên Nam Thế Dương hỏi:

“Nhị thiếu, tờ giấy kia anh trả lời thế nào?”

“Không trả lời.” Tay cầm bút viết, nhìn qua Nam Thế Dương viết rất nghiêm túc.

“Nhị thiếu, anh đang viết gì vậy?”

Ánh mắt nhìn chăm chú, cái kia, tên nhóc cảm thấy được bản thân phát hiện ra thiên đại bí mật (bí mật lớn).

Nhị thiếu lại có thể hỏi con gái nhà ai chưa có bạn trai, dễ đối phó không quấn lấy người!

“Anh đang làm gì vậy? Nhị thiếu?”

Đỉnh mày nhướng cao, nhìn nhị thiếu một mặt đứng đắn, tên nhóc cảm thấy ánh mắt của cậu thật sự không đủ dùng:

“Không phải anh đang ở cùng một chỗ với chị dâu sao? Hạnh phúc nhiệt tình này còn chưa đi qua, nhị thiếu đã hỏi con gái nhà người khác?”

Cậu đương nhiên không tin nhị thiếu là người nhanh chóng thay lòng đổi dạ, dễ dàng di tình biệt luyến, nhưng hành động này không phải rất quỷ dị hay sao?

“Đừng lo, ông đây muốn tìm một bức bình phong. Nếu không, không có cách nào kết giao với chị dâu cậu.”

Quay qua đẩy đầu của tên đàn em đi, Nam Thế Dương truyền tờ giấy lên phía trên, truyền cho đứa em ngồi đằng trước.

Đứa em ngồi đằng trước, là người nhờ quan hệ đưa Văn Đình Tâm vào trường học, sau đó thay Nam Thế Dương đi đổi giải thưởng vé số, cũng là người thường hay bày mưu tính kế nhất…

Lần đầu tiên Văn Đình Tâm tới tìm Nam Thế Dương, cũng do cậu ta tiếp đón.

Người này, Văn Đình Tâm rất có ấn tượng, Cha cậu là chủ tịch trong giới chính trị thành phố, trong độ tuổi còn đi học, mạng lưới quan hệ xã giao của cậu cũng rất lớn.

Nhận được tờ giấy của Nam Thế Dương, ánh mắt cậu ta lưu chuyển, sau đó lập tức viết lại câu trả lời: Được, nhị thiếu! Tôi nhất định sẽ giới thiệu người đáng tin cậy cho cậu.

Thu tờ giấy lại, khóe miệng Nam Thế Dương nâng lên đường cong đẹp, giống như mọi chuyện giao cho cậu ta, vô cùng yên tâm.

“Nhị thiếu, trong hồ lô của anh muốn bán cái gì vậy?”

Đàn em ngồi bên cạnh tuy xem không hiểu, không nhịn được lên tiếng nhắc nhở:

“Nhờ cậu ta tìm con gái không đáng tin. Bình thường cậu ta rất hoa tâm, bạn gái thay đổi liên tục, chơi chán ở trường lại chơi tiếp ở bên ngoài. Nói không chừng sẽ giới thiệu cho anh cô gái khó chơi nào đó, đến lúc anh muốn bỏ cũng không bỏ được.”

Vừa mới dứt lời, đàn em ngồi phía trên lập tức cầm quyển vở đập qua đây, tức giận nói:

“Núp ở sau lưng nói xấu người khác. Nhân phẩm của tôi rất tốt có được không!”

Cố gắng dùng lực nhẹ, giọng nói nhỏ nhẹ giáo huấn tên kia, thầy giáo giảng bài phía trên cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

Tên đàn

loading