Bà xã ba hai tuổi trùng sinh - Trang 94

Chương 69.2: Đều Bị Đùa Giỡn!

“Anh nghĩ anh đã thông suốt rồi! Không biết nghĩ thế nào đã thông suốt, anh chỉ muốn quản em! Muốn dùng thân phận chính đáng để quản em, làm bạn bè không làm anh thỏa mãn.” Dừng một lát, Nam Thế Dương khẩn trương nuốt nước miếng: “Em phải biết rằng, em là người bạn gái duy nhất bên người Nam Thế Dương anh. Cho nên, khi nhìn thấy bên cạnh em xuất hiện một tên con trai khác, trong lòng anh cảm thấy vô cùng khó chịu.”

Trong lòng bàn tay đang giữ đầu cô không tự nhiên xuất hiện một tầng mồ hôi, Nam Thế Dương khẩn trương trên trán cũng nổi lên mồ hôi hột: “Anh biết vị trí bên cạnh em là duy nhất. Em có thể cho anh vị trí đó không?”

Nói xong, anh vốn nghĩ rằng sẽ bỏ được tảng đá trong lòng, không ngờ lại càng nâng cao thêm.

Chờ Văn Đình Tâm trả lời là chuyện khiến anh cảm thấy trở nên đáng sợ nhất. Đôi tay cũng không buông xuống, lặng lẽ dùng sức, lặng lẽ thấm mồ hôi, lặng lẽ run rẩy…

Cũng cần phải nghĩ cũng biết, lúc nói với Văn Đình Tâm những lời này anh có bao nhiêu là căng thẳng.

Nghe được anh nói như vậy, Văn Đình Tâm ngạc nhiên vui mừng nhưng cũng căng thẳng một hồi.

Bàn tay bên người cũng nắm chặt thành quyền, hít thở một hơi thật sâu cô nói: “Không cho!”

“A?” Tâm của Nam Thế Dương lập tức rơi xuống đáy cốc. Anh nghe hiểu nhưng vẫn không nhịn được hỏi lại.

“Em nói không cho anh.”

Lần này Văn Đình Tâm nói rất rõ ràng kiên quyết, năm chữ giống như năm con dao đâm vào ngực anh.

Hai tay vô lực buông xuống, trong nháy mắt tâm tình Nam Thế Dương mất mác như muốn ngất xỉu đi…

Cảm giác bị người khác từ chối lại rõ ràng như vậy.

Khó chịu vô cùng…

Cúi đầu xuống, Nam Thế Dương không để ý nhìn thấy Văn Đình Tâm xoay người lại mang theo vẻ mặt cười cười.

“Ai.” Bước lên một bước, Văn Đình Tâm nghiêng đầu đụng vào, chớp đôi mắt to, giống như xem kịch vui nhìn vẻ mặt khó coi của anh.

Giờ phút này vẻ mặt anh khó coi giống như ăn phải phân, mà vẻ mặt của cô lại vui vẻ giống như bắt được vàng.

Tâm trạng vô cùng sáng sủa, nghe được anh tỏ tình, lại vẫn có thể ăn miếng trả miếng trả đũa cự tuyệt anh một lần…

Nếu so sánh với ba lần anh từ chối cô mà nói, cô cảm thấy hài lòng với lực sát thương bây giờ!

“Đi, chúng ta về nhà.” Đưa dù che mưa trước mặt anh, thấy anh không phản ứng, Văn Đình Tâm trực tiếp nhét vào tay anh.

Nam Thế Dương vẫn bộ dáng cúi đầu xuống như cũ, không rên một tiếng, trong lòng mây đen bay đầy hiện lên trên đôi má, nhìn qua bất cứ lúc nào cũng có thể khóc.

“Ha ha.” Nhếch miệng cười nhỏ, ngay lúc này, hai tay Văn Đình Tâm trống không nhân cơ hội đưa lên.

Một tay giữ chặt cà-vạt của anh, một tay ôm chặt cổ anh, mũi chân kiễng lên, kéo cà-vạt xuống, ngẩng đầu lên, dứt khoát hôn lên môi anh!

“Ưm!” Động tác đánh lén rất nhanh, cũng có thể do anh không có phòng bị, cho dù thân hình cao lớn hơn vẫn để cho cô làm một cách thuận lợi!

Anh cứ như vậy bị cô cưỡng hôn!

Lúc trước dùng lời nói từ chối, bây giờ lại dùng hành động đồng ý. Hai tâm ý trái ngược nhau hoàn toàn để cho đầu óc của Nam Thế Dương hôn mê một lúc…

Đôi mắt trừng lớn, trong mắt anh nhìn thấy cô đang khẽ nhắm mắt lại.

Trời… Văn Đình Tâm điên rồi sao?

Hiển nhiên, anh cảm nhận được Văn Đình Tâm thật sự điên rồi.

Đây không phải là một nụ hôn đơn thuần, mà là tiến hành theo chất lượng khiêu khích anh.

Hiện tại cô đang mút lấy môi anh, từng chút từng chút một, chọc ngực anh đều bị lửa đốt nóng lên.

Không thể phủ nhận, so với trước Nam Thế Dương càng cảm thấy căng thẳng hơn.

Tim đập nhanh như con ngựa hoang chạy như điên, mặt hồng tới tận mang tai, cơ thể có chút run rẩy, tay cầm lấy dù che mưa nắm chặt căng thẳng, đốt ngón tay đều trở nên trắng bạch…

Mưa vẫn còn đang tí tách rơi xuống, nhưng bên tai anh không nghe được tiếng mưa rơi, anh lại nghe rất rõ ràng tiếng cô hít thở cùng với tiếng tim đập của mình.

Cái hôn này giằng co hơn nửa phút, bởi vì anh không phối hợp, cho nên lúc Văn Đình Tâm buông tay tách khỏi đôi lông mày nhăn lại.

“Sẽ không sao?” Đây là câu đầu tiên sau khi hôn xong.

Để cho Nam Thế Dương xấu hổ không nói nên lời.

“Không, không phải.” Theo bản năng liếm liếm môi, Nam Thế Dương cẩn thận nhìn cô: “Em, không phải em từ chối anh sao?”

“Đúng, vừa rồi em mới làm sai một chuyện, là từ chối anh, cho nên bây giờ em xin lỗi.” Cánh tay vỗ vỗ lên bả vai anh, vẻ mặt Văn Đình Tâm trơ ra cười nói: “Thật xin lỗi, em nói sai.”

Vừa rồi anh giải thích như vậy, bây giờ cô cũng muốn đáp trả một lần, Văn Đình Tâm cảm giác bản thân có hứng thú quá ác liệt.

“Vậy, cho nên, em là…” Nam Thế Dương đã không có dũng khí hỏi lại một lần nữa. Mong đợi nhìn cô, cảm thấy đầu óc căng ra như biến thành hai người, vẻ mặt hồng như bị lửa đốt, sôi sục, bốc hơi…

Đáng chết, bây giờ anh không biết nên có phản ứng gì nữa!

Vui vẻ, cảm động, cũng bứt rứt…

“Vị trí duy nhất bên cạnh em, vẫn luôn là anh.” Mím môi cười, đôi mắt cong cong cười khiến cho cô vô cùng tươi trẻ: “Nếu anh nguyện ý tiếp tục nhận lấy, đây cũng là phúc khí của em.”

Đúng vậy, anh là chồng của cô!

Cho dù từng không yêu không thích, cũng là chồng của cô suốt mười bốn năm. Bây giờ, cũng như vậy, nhưng lại yêu…

Hai câu nói như vậy, hoàn toàn khẳng định câu trả lời của cô.

Cô đồng ý…

Cô đồng ý.

Cô đồng ý!

Vào lúc này anh không biết phải làm sao?

Khóe miệng co rút hai lần, lại nở ra nụ cười không tự nhiên, trong mũi cũng cảm thấy chua xót.

Tầm mắt nhìn về phía Văn Đình Tâm cũng trở nên mơ hồ, trong lòng Nam Thế Dương thầm kêu không tốt…

Anh đây là cảm động

loading