Bà xã ba hai tuổi trùng sinh - Trang 93

Chương 69.1: Đều Bị Đùa Giỡn!

Lãng Quên- Diễn Đàn Lê Quý Đôn

Một tiếng trước, thời tiết bắt đầu thay đổi, từ trời râm mát cho đến chuyển mưa, chuyển từ mưa nhỏ thành mưa lớn.

Lúc đầu Nam Cảnh Sơn vốn dĩ chỉ khoác chiếc áo khoác lên đầu, nhưng lại không ngờ tới trời càng lúc càng mưa lớn, lớn đến mức khiến chiếc áo khoác ướt sũng giống như mới lấy từ trong nước ra.

Trên người không mang tiền theo, ngay cả mua một chiếc ô để che mưa cũng không có, không còn cách nào khác, Nam Cảnh Sơn bất đắc dĩ quay về nhà, định về thay quần áo rồi lấy chiếc dù che mưa đi ra tìm lần nữa.

Vào lúc bước vào hẻm nhỏ về nhà, ông thấy ở dưới mái hiên lụp xụp chỗ ngoặc góc đường khác, có một bóng dáng ngồi chồm hổm.

Vốn nghĩ rằng là người lang thang nào đó ngồi chỗ kia trú mưa, tốt bụng muốn mời người đó vào trong nhà nghỉ ngơi. Không nghĩ tới khi đi đến gần, ông nhìn thấy người đó là Nam Thế Dương.

Thằng nhóc nhìn vô cùng chật vật, tay áo rách nát, tóc rối loạn không chịu nổi, trên mặt còn có tơ máu, ngồi như vậy ở dưới mái hiên, có chút hương vị thiếu niên mất mác…

Lúc thằng nhóc nhìn ông, liên tục phất phất tay ý bảo ông mau đi đi, coi như chưa từng thấy anh. Nam Cảnh Sơn hỏi anh vì sao, thằng nhóc nghĩ không muốn để cho Văn Đình Tâm nhìn thấy bộ dáng lúc này của anh.

Nam Cảnh Sơn sẵn tiện ngồi xuống cùng anh trò chuyện một lúc lâu, dưới mái hiên kia, thằng nhóc đem tất cả tâm sự cùng với tình hình nói cho ông biết.

Khi đó, Nam Cảnh Sơn mới biết, thì ra anh cùng với Văn Đình Tâm không có kết giao, Văn Đình Tâm lại coi anh như đứa em trai.

Cô bé Văn Đình Tâm quả thật lão luyện, mặc kệ là tính cách hay trên phương diện đối nhân xử thế so với thằng nhóc nhà ông có chênh lệch rất lớn. Trong mắt Nam Cảnh Sơn, kỳ thật hai người này vô cùng không hợp nhau.

Nhưng thân là người ngoài cuộc, Nam Cảnh Sơn có thể thấy được hai bên đều có tình cảm với đối phương.

Nhìn thằng nhóc buồn rầu như vậy, Nam Cảnh Sơn nói với anh, để cho thằng nhóc nán lại chờ ở đây. Chờ ông thăm dò tâm tư của Văn Đình Tâm, rồi sẽ quay lại đây nói cho anh biết.

Vì vậy, Nam Cảnh Sơn yên tâm quay về nhà.

Sau khi về nhà, Văn Đình Tâm vẫn chưa về, Nam Cảnh Sơn đi tắm rửa, sấy tóc khô, sau đó nấu một bát mì rồi thoải mái dễ chịu ngồi trong phòng khách chờ Văn Đình Tâm về.

Buồn chán, Vân Đình Tâm trở về vô cùng đúng lúc.

“Chú, tôi bảo đảm với chú, chỉ cần chú nói cho tôi biết, mặc kệ chú muốn cái gì, tôi đều nhất định sẽ cho chú. Chịu toàn bộ chi phí quảng cáo, còn đưa tiền ra để chú tạonhiều tấm hình tin tức, cho người truyền khắp cả nước!”

Đong đưa cánh tay của Nam Cảnh Sơn, Văn Đình Tâm ra sức nũng nịu, nhõng nhẽo, đe dọa, cám dỗ: “Nếu không, tôi không giúp gì hết, cứ để cho chú sống mù quáng như vậy cả đời!”

“Ai a a, hết đứa này đến đứa khác, hai đứa có chuyện đều xả hết trên cái thân già này.” Trái lại Nam Cảnh Sơn bất vi sở động (không nhúc nhích), gỡ lấy tay Văn Đình Tâm ra: “Buông tôi ra, tôi còn muốn ăn mì.”

“Chú không nói cho tôi biết, tôi sẽ không cho chú ăn mì!” Nắm chặt cánh tay ông, Văn Đình Tâm trừng đôi mắt lớn: “Nói cho tôi biết, Thế Dương đang ở đâu?”

“Không, cô tìm thằng nhóc để làm gì?” Bị tay cô giữ không cách nào ăn mì, Nam Cảnh Sơn sầm mặt: “Đã biết người ta đang tức giận, không thể chờ đợi để người ta bình hòa khí huyết(bình tĩnh) rồi lại nói à? Giờ đi gặp nó chỉ để cho xem sắc mặt thôi.”

Văn Đình Tâm có thể hiểu được ý của Nam Cảnh Sơn.

Cô biết, Nam Cảnh Sơn nhất định đã gặp Nam Thế Dương, bây giờ ngăn không cho cô gặp anh nhất định là do Thế Dương vẫn còn tức giận.

Ai nha ~ nhớ đến anh vẫn còn đang tức giận, Văn Đình Tâm liền cảm thấy tất cả tâm tình đều trở nên không tốt lắm.

Đều khiến cho anh tức giận rồi, còn không thể đi dụ dỗ anh sao?

“Chú nói cho tôi biết anh ấy ở đâu là được rồi, tốt xấu gì cũng để cho tôi yên tâm chút. Tìm kiếm anh ấy cả ngày nay đều không thấy bóng dáng đâu hết, quả tim của tôi đều bị treo lên rồi.” Sờ sờ ngực, Văn Đình Tâm làm ra bộ dáng thảm thương: “Chú ~ Nếu không, chú nhắc nhở cho tôi một chút thôi.”

“Khụ, khụ, được rồi.” Chịu không được cô đeo bám dai dẳng, Nam Cảnh Sơn cảm thấy mình có chút không chịu được: “Muốn tôi nói cho cô biết cũng được, vậy trước tiên cô trả lời cho tôi vài vấn đề.”

“Vấn đề gì?”

“Tình cảm của Thế Dương nhà tôi, cô cũng đã biết. Nhưng tình cảm của cô, tôi nhìn không thấy.” Lấy tay rút ra khỏi hai tay cô, Nam Cảnh Sơn ngồi ra xa cô một chút: “Các người trẻ tuổi các cô đều thích chơi trò mập mờ, tôi cũng không quản. Cô đừng trách tôi nói khó nghe.”

Sợ cô nổi cáu, Nam Cảnh Sơn lại ngồi ra xa cô thêm chút nữa: “Tính cách cô bé rất tốt, tính tình lại hào phóng, có thể kết bạn được rất nhiều người. Nhưng tính tình Thế Dương nhà tôi hướng nội, cũng chỉ có một người bạn nữ giới là cô. Thằng nhóc chỉ thích cô thôi, tôi đương nhiên hi vọng cô có thể tôn trọng nó. Cho nên phương diện này, cô rất không phúc hậu, nếu cô không thích thằng nhóc, thì sớm buông tha nó đi, đừng có chơi trò ái muội, cuối cùng làm tổn thương thằng nhóc.”

“Chú nói những lời này, là trong lòng của Thế Dương sao?” Văn Đình Tâm coi thường nói.

Cô cũng không có đem quan hệ của bọn họ trở nên mờ ám, ai nói cô kết giao nhiều bạn bè?

Trên thực tế, từ trước đến nay cô vẫn ngày đêm ở bên cạnh anh.

“Có phải hay không, chính cô đi hỏi thằng nhóc đi. Chẳng qua bây giờ thằng nhóc không muốn gặp cô, tôi nghĩ cô vẫn nên ngoan ngoãn ngồi ở nhà chờ cho nó thông suốt rồi đi tìm cô là tốt nhất.” Nói xong, Nam Cảnh Sơn hút một hơi, ăn vô cùng vui vẻ: “Bằng không cô đi tìm nó, cũng không có tác dụng gì, trái lại có thể khiến nó tổn thương thêm.”

Văn Đình Tâm giật mình ngồi suy nghĩ một lúc lâu, sau khi có phản ứng lại, liền bổ nhào đến trước mặt ông, cướp lấy chén mì.

“Nếu không nói cho tôi biết anh ấy ở đâu, chú đừng mong được ăn gì hết!?” Dựng thẳng ngón tay chỉ vào chóp mũi của ông, Văn Đình Tâm bùng nổ: “Ai cho phép chú lên mặt dạy đời tôi? Dựa vào cái gì nói tôi chơi trò mập mờ với anh ấy? Tôi nói rõ cho chú biết, là người ta đã từ chối tôi ba lần rồi đó!”

“Hả?” Nam Cảnh Sơn ngẩng đầu lên.

“Chú cảm thấy tính cách tôi hào phóng, tính cách anh ấy nội liễm. Nhưng thân là con gái, lại bị từ chối ba lần, dù gương mặt này của tôi có già đi chăng nữa cũng không có chỗ để nữa rồi! Chú còn muốn tôi thế nào nữa? Cưỡng hôn anh ấy sao?” Một tay đặt lên trên bả vai ông, Văn

loading