Bà xã ba hai tuổi trùng sinh - Trang 83

Chương 65.1: Hai chú cháu cùng lúng túng

Lãng Quên- Diễn Đàn Lê Quý Đôn

“Loảng xoảng”, tiếng động vọng ra từ trong phòng vệ sinh bị đóng cửa chặt truyền tới. Văn Đình Tâm còn chưa tới gần, Nam Thế Dương đã bị một bàn tay từ trong phòng vệ sinh đưa ra chặn lại, đẩy ngã trên mặt đất, sau đó vào trong phòng đóng chặt cửa lại.

“Thế Dương.” Chạy nhanh chân bước lại, Văn Đình Tâm sốt ruột ngồi chồm hổm đỡ Nam Thế Dương: “Anh có sao không, sao lại thế này?”

Nâng anh đứng dậy, Văn Đình Tâm phủi bụi đất trên mông cho anh, cảm thấy có điểm buồn cười: “Anh cũng thật là, người ta đang ở trong tắm rửa, sao lại đứng ở trước cửa phòng như vậy? Anh nói xem anh đang muốn nhìn cái gì vậy?”

Cố tình trêu ghẹo anh, lúc này Văn Đình Tâm cũng không chú ý đến tâm trạng anh có chút thay đổi.

Đợi đến lúc cô cảm thấy có chút không bình thường, trong lòng Nam Thế Dương đã trải qua bao nhiêu kích động.

“Làm sao vậy?” Văn Đình Tâm ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn anh.

Nhìn theo tầm mắt của anh, cô cũng nhìn về phía cửa phòng vệ sinh, nháy mắt liền tỉnh ngộ.

Vừa rồi nhất định anh đã nhìn thấy người trong đó là Nam Cảnh Sơn rồi!

Cho nên mới có phản ứng này. Nhưng loại phản ứng này, chứng minh cho điều gì?

“Thế Dương.” Lôi kéo tay áo của anh, Văn Đình Tâm thử mở miệng hỏi lại: “Vẫn còn muốn đuổi ông ta ra ngoài sao?”

“Không.” Lập tức nhận được câu trả lời.

“Vì sao?” Trợn tròn mắt, nhìn về phía anh tràn đầy tò mò.

Còn có ai so với cô muốn biết rõ mối quan hệ giữa hai người họ sao?

Bước tới hai bước chân, Nam Thế Dương cách cánh cửa càng gần, bên trong không có truyền ra tiếng xả nước, chứng minh người bên trong vẫn chưa bắt đầu tắm rửa.

Lúc mới vừa rồi, vào lúc đứng ngăn lại trước cửa, Nam Thế Dương đã nhìn thấy được người đàn ông bên trong.

Tuy khuôn mặt có nhiều râu, tóc dài giống như phụ nữ, nhưng khuôn mặt đó anh vẫn nhận biết rất rõ ràng.

Mười mấy năm không có nhìn thấy chú ba, Nam Thế Dương luôn sợ chính mình sau này sẽ không nhận ra, nhưng mà hiện tại, anh chỉ cần liếc mắt đã nhận ra được.

Trong đầu là kinh ngạc, là kích động, không muốn từ bỏ, rất muốn mở miệng gọi một tiếng. Nhưng mà lúc đó, cả người chú ba đã cởi bỏ hết quần áo, cả người trần trụi ở trước mắt anh, có vẻ vô cùng xấu hổ…

Cho nên Nam Thế Dương bị đẩy mạnh ra, đáng thương ngồi trên mặt đất, nhìn qua vẫn tràn đầy ủy khuất.

“Văn Đình Tâm.”

“A?” Khẩn trương bước lên hai bước đến bên cạnh anh, Văn Đình Tâm vẫn giữ lấy tay áo anh, im lặng không nói, chờ anh nói chuyện.

“Đó là chú ba của anh.”

Chuyện này trực tiếp nói ra như vậy, không một chút che giấu cùng với phòng bị, quả thật khiến cho Văn Đình Tâm giật nảy mình.

Kỳ thật nhìn dáng vẻ anh ngưng trọng, lúc đó trong đầu Văn Đình Tâm liền đoán, sẽ không phải là ba của anh chứ?

Vậy mà lại có thể là chú ba của anh…

Rất tốt, quan hệ không quá loạn, cũng không đến nỗi quá cẩu huyết…

“Này, khéo như vậy.” Nói đùa đáp lại, Văn Đình Tâm hỏi lại: “Vậy, bây giờ ông ta có thể ở lại đây không? Anh không phản đối nữa chứ?”

“Ừ.” Hừ lạnh đáp lại, tầm mắt của Nam Thế Dương chưa từng rời khỏi cánh cửa kia.

Đợi thêm chút nữa, Nam Thế Dương có chút nhịn không được, thử lên tiếng gọi to: “Chú ba.”

Bên trong không truyền tiếng đáp lại, điều này khiến cho tâm tình Nam Thế Dương mất mác không ít: “Chú ba, chú còn nhớ rõ chái không? Cháu là Thế Dương đây.”

Giọng nói to vừa dứt, bên trong liền truyền tới tiếng nước chảy “rào rào”, trừ lần đó ra, không còn thêm âm thanh nào nữa. Lãng@d#d#l#q#d@Quên

“Chắc ông ấy bắt đầu tắm rửa.” Kéo kéo tay áo anh, Văn Đình Tâm ở một bên nhắc nhở: “Không cần đứng ở chỗ này, chúng ta vào ngồi trong phòng đợi ông ấy.”

Thử kéo anh một cái, tiểu tử không chịu rời đi, Văn Đình Tâm liền mạnh mẽ trực tiếp kéo anh đi.

Cô rất tò mò mối quan hệ bên trong giữa Nam Thế Dương và Nam Cảnh Sơn, đã từng trải qua những chuyện gì? Nhìn phản ứng này của Nam Thế Dương, cô nghĩ chuyện này nhất định không đơn giản.

Giống như bên trong cất chứa rất nhiều chuyện xưa…

Cô phải từ từ tìm hiểu mới được!

“Đi, chúng ta vào ngồi bên trong chờ ông ấy.” Túm lấy cánh tay của anh, kéo toàn bộ người anh đi vào trong nhà.

Lúc này, Nam Thế Dương đi một bước lại quay đầu nhìn về phía cửa phòng vệ sinh kia, ánh mắt vô cùng khẩn trương, giống như sợ người bên trong sẽ biến mất…

Trong phòng vệ sinh, Nam Cảnh Sơn đang đứng ở trước vòi nước hung hăng xả nước xuống.

Suy nghĩ trong đầu cũng không thanh tỉnh hơn Nam Thế Dương là bao…

Thật không ngờ lại có thể gặp lại tên tiểu tử Nam Thế Dương kia, càng không nghĩ tới bị anh nhìn thấy hình ảnh xấu hổ này của ông…

Lại để cho tên tiểu tử kia nhìn thấy hết sạch!

Ai~……

Tuy rằng ông cũng đã nhiều tuổi, dáng người cũng không có gì đáng nói, nhưng phát sinh tình huống này, cũng không tránh khỏi có chút xấu hổ…

Lúc sau đóng cửa lại ở bên trong, tất cả suy nghĩ của Nam Cảnh Sơn đều bay đi, khuôn mặt bởi vì dinh dưỡng không đầy đủ mà vàng như nến trong nháy mắt đã trở nên tái mét…

Sau đó bên ngoài truyền vào từng tiếng động một, Nam Cảnh Sơn càng nghe càng cảm thấy khó chịu. Mãi cho đến khi Nam Thế Dương gọi ông, ông mới có cảm giác đang ở hiện thực.

Nhưng ông có thể làm như thế nào đây?

Chẳng lẽ ông lại có thể hướng ra bên ngoài cửa la to “Chú ba biết, chú ba cũng nhớ cháu!”

Như vậy thật quá ngốc rồi!

Cho nên cẩn

loading