Bà xã ba hai tuổi trùng sinh - Trang 81

Chương 64. Chứa chấp kẻ lang thang, anh bạn nhỏ nhận ra! (2)

Editor: trang bubble ^^

Cứ như vậy, cuộc đời của anh bước lên chặng đường này. . .

Lặp đi lại lặp lại tìm đứa con, dài đến vài chục năm. . .

“Thế đơn lực bạc, mình có thể dựa vào cũng chỉ có một niềm tin, đi tìm từng thành thị một, từng thôn làng một, từng thị trấn một. Thế tất phải tìm khắp bản đồ Trung quốc, mới có thể cam lòng.”

“A ~ vậy anh tìm khắp rồi sao? Tại sao lại trở về nơi này rồi?” Văn Đình Tâm nghe vậy nhức nhối từng cơn, trong lúc nhất thời cũng không biết nên phản ứng lời của anh như thế nào.

“Không có,” Thở dài, Nam Cảnh Sơn chầm chậm nói, “Khoảng thời gian trước nhận được tin tức nói có một nhóm trẻ con bị đưa đến kinh đô để bán, người kinh đô có tiền nhiều, người mua cũng nhiều. Mặc dù nghĩ đến đứa con của tôi cũng lớn, nhưng vẫn nghĩ đến thử vận may một chút. Nói không chừng trước kia đứa con của tôi cũng bị qua tay nhiều người bán đến kinh đô.”

“Vậy tin tức này của anh thật đúng là không chính xác.” Văn Đình Tâm rất là ghét bỏ, “Đứa con của anh cũng lớn như vậy, chắc chắn sẽ không bị bán nữa, hơn nữa nếu như nói là trước kia bán đến kinh đô này, vậy trước kia không phải anh tìm ở kinh đô trước tiên sao? Tìm khắp cả sau đó không tìm được mới khuếch tán ra những địa phương khác tìm à. Cho nên tôi cảm thấy, khả năng ở kinh đô không lớn.”

Không ngừng ở đây, cô còn cảm thấy, khả năng tìm được là không lớn!

Đây chính là vài chục năm sau đó, nói không chừng anh ở đây tìm đứa con, đứa con của anh căn bản không nhớ tới anh. Như hiện tại thanh niên nhỏ, thấy loại quảng cáo này thì trực tiếp tiện tay vứt bỏ, đại khái ngay cả liếc mắt nhìn cũng không thèm.

“Trừ nơi này, tôi cũng không biết nên đi đâu tìm. Đã qua nhiều năm như vậy, không có một chút mục tiêu. Bây giờ tôi là nghe thấy một chút tin tức, tôi sẽ cắm đầu chạy nhắm tới tin tức kia, không để ý thiệt giả.” Nói xong, Nam Cảnh Sơn vừa thở ra một hơi thật dài, cũng cảm thấy mệt mỏi.

Nhìn bộ dáng kia của anh, trong lòng Văn Đình Tâm cảm thấy khó chịu kỳ lạ.

Không giúp được anh, cũng không biết khuyên anh như thế nào, không thể làm gì khác hơn là yên tĩnh nghiêng tầm mắt qua, cũng dời đi đề tài.

Dứt khoát, vào lúc này, Cẩu Đầu xách theo một túi bữa ăn sáng trở lại.

Lúc mấy cái bánh bao thịt sữa tươi, đưa tới trước mặt bọn họ, miễn cưỡng bị nét mặt khó coi của hai người hù dọa cho, “Chị hai, tiên sinh lang thang, các người sao vậy?”

“Không có chuyện gì, ăn bữa sáng thôi.” Nhận lấy bữa ăn sáng, Văn Đình Tâm đưa một phần cho anh.

Lập tức, hai người bèn mở ra ăn nóng hôi hổi.

“Chị hai, hại chị bỏ lớp nửa ngày, thật là rất xin lỗi,” Cẩu Đầu cúi đầu giã ở trước mặt Văn Đình Tâm, giọng nói thật thấp, hình như là hối lỗi rồi, “Em đã báo hư chiếc xe Tiểu Phi (xe) kia của em rồi, mua chiếc xe Motorcycle dầu máy, mã tốc thấp, sau này đón chị em sẽ cẩn thận.”

“Đừng, tôi vẫn là ngồi xe ba bánh của mình thôi. Ngồi xe của cậu, tôi cảm thấy được chính là xe hơi cũng nguy hiểm,” Vậy mà, Văn Đình Tâm cũng không mua nợ.

Nhìn Cẩu Đầu như vậy, trong đầu cô nghĩ tới thật là một số người trẻ tuổi thần kinh không ổn định, bị điên ở trên xe hở mui. . .

Nếu cho những người này lái xe, đó là xe gì cũng có thể xảy ra chuyện.

“Chị hai, chị hãy cho em một cơ hội nữa thôi.” Thấy cô không đồng ý, Cẩu Đầu chỉ có thể thuận tiện lên tiếng dây dưa, “Chị xem em mới đón chị hai chuyến, giá trị gì cũng còn chưa thể hiện ra. Buổi sáng, nhị thiếu còn tìm em làm phiền nói nếu chị xảy ra chuyện sẽ để cho em khó coi đấy.”

“Tôi không xảy ra chuyện anh ấy cũng sẽ cho cậu khó chịu, ” Miệng cắn bánh bao, Văn Đình Tâm ngẩng đầu liếc cậu ta một cái, không khách sáo nói, “Tính tình thích đùa bỡn của cậu thực sự sửa đổi một chút, lái xe đùa bỡn đẹp trai gì chứ? Lái xe an toàn là được, biết không?”

“Dạ dạ dạ, chị hai, em biết rồi. Em sẽ chờ một lát sẽ đến trường học lái xe ghi danh, sau này ngoan ngoãn lái xe.”

“Ừ, được rồi. Vậy bây giờ cậu nhanh đi xử lý một chút buồng điện thoại đụng hư đi. Đó là đồ vật của nhà nước, hiện tại cục cảnh sát chắc là đang truy cứu người có trách nhiệm tai nạn rồi. Cậu đi cục cảnh sát thông báo một chút, nói mình đụng, hiện tại tới đây bồi thường, phạt chút tiền cũng sẽ xong chuyện.”

“Được rồi, chị hai. Vậy em sẽ đi ngay bây giờ.” Lên tiếng, cuối cùng, Cẩu Đầu phẫn nộ mở miệng, “Chị hai, nhị thiếu lo lắng chị, anh ấy nói đợi lát nữa tới tìm chị. Chị xem, có thể thay em khuyên nhủ vài câu ở trước mặt anh ấy hay không?”

“Cậu yên tâm, không khai ra cậu.” Nhìn bộ dáng tội nghiệp kia, Văn Đình Tâm buồn cười lắc đầu, “Sau này cậu làm việc bình tĩnh một chút, tôi vẫn thích giữ cậu ở bên

loading