Bá chủ hắc đạo cưng chiều vợ sát thủ - Trang 8

CHƯƠNG 8: ẤM ÁP.

Vừa về đến biệt thự, Trình Lam dìu Lôi Lạc Thiên vào nhà, còn Tề Phong thì gọi điện thọai cho Du Tấn, Bác sĩ riêng của Lôi Lạc Thiên.
Du Tấn 30t, Bác sĩ nổi tiếng nhất Thành phố S, cũng là viện trưởng bệnh viện Thân Ái thuộc về bang Lôi Ưng.
Tướng người cao gầy, đẹp trai, anh có khuôn mặt điển hình của một vị Bác sĩ lạnh lùng, mang theo sự kiêu ngạo và tự tin.
Trình Lam diều Lôi Lạc Thiên nằm lên cái giường lớn đặt ở giữa phòng, đầu anh dựa vào đầu giường.
Những dòng máu đỏ từ trên vai anh nhỏ xuống ra trải giường trắng , giống như những đóa hoa hồng nở rộ.
Trong lòng Trình Lam vâng lên một tia đau xót.
Khi Du Tấn đến, trên người anh mặc blouse trắng quần tây đen, tay cầm thùng thuốc.
Khi bước vào phòng liền sững sờ tại chổ.
Lần đầu tiên nhìn thấy phụ nữ ở cạnh Lôi Lạc Thiên.
Nhưng trong phút chốc anh đã lấy lại tin thần.
Bước đến gần Lôi Lạc Thiên xem miệng vết thương.

“Sao sơ ý thế?”

Anh biết năng lực của Lôi Lạc Thiên không thể nào để mình bị thương như vậy.
Bất giác quay đầu nhìn sang Trình Lam.
Trong lòng thầm nghĩ đúng như câu nói.
“Hồng nhan họa thuỷ.”

Sau khi xử lý xong vết thương cho Lôi Lạc Thiên, thu dọn đồ chuẩn bị rời khỏi.
Anh không quên dặn dò vài câu.

“Không được làm vận đông mạnh. ”

Ý rỏ ràng là nói cho Lôi Lạc Thiên.

Nhìn sang Trình Lam nói.

“Nhớ thay băng mỏi ngày, không được để vết thương thấm nước. ”

Nói xong anh bước ra khỏi phòng.
Sau ngày hôm đó, Trình Lam luôn ở bên cạnh Lôi Lạc Thiên châm sóc vết thương cho anh.
Tuy rằng anh luôn chiếm tiện nghi của cô, khi ăn thì bất cô đút, dù tay anh không bị thương, khi ngủ một tay ôm cô vào lòng, tay còn lại thì thò vào váy ngủ của cô, thâm dò 2 nơi mềm mại của cô.
Nhưng Trình Lam cũng không phản khán.
Tối Ngày thứ 2 sau khi Trình Lam thay băng cho anh, Lôi Lạc Thiên đã xuống giường ,đến thư phòng để xử lý công việc.
Khi cô bưng chiến canh do Má Trần nấu đến thư phòng cho Lôi Lạc Thiên, vừa chuẩn bị đẩy cửa vào thì nhìn thấy Tề Phong và Tề Phú đứng trứơc bàn làm việc của Lôi Lạc Thiên.
Vẻ mặt rất nghiêm túc nói,

Đọc FULL truyện tại đây

“Lão đại,lô vũ khí của chúng ta chuẩn bị đưa đến Trung Đông, đã bị bang Hắc Việt đoạt lấy.
Còn làm cho vài anh em của chúng ta bị thương.”

Lôi Lạc Thiên đang ngồi sau bàn làm việc dựa người vào ghế da, cặp mắt nhấm lại, giống như đang suy nghĩ điều gì đó.
Sau vài giây anh từ từ mở ra, cặp mắt lạnh lẽo và hung ác nhìn ra ngoài của sổ, đêm đen như mực, chỉ có vài ngọn đèn yếu ớt và bóng trăng chiếu thẳng vào khuôn của sổ, anh nói một cách chậm rãi mà đầy sát khí,

“Chuyện ám sát lần trước ta chưa tín sổ với hắn, vậy mà còn dám động vào lô hàng của chúng ta.”

Hừ, lạnh một tiếng Lôi Lạc Thiên nói.

“Bây giờ việc quan trọng nhất là cho người điều tra, lô hàng đó đang ở đau, rồi đoạt lại.
Để chuyển qua Trung Đông cho kiệp thời hạn.
Còn chuyện ám sát kia, ta sẽ từ từ trả lại cho hắn cấp 10 lần.”

Vừa nói thì miệng của anh nhích lên, đầy nguy hiểm.

“Dạ lão đại,”

Vừa nói xong thì 2 người quay lại muốn rời đi, nhìn thấy Trình Lam đứng ở cửa.
Gật đầu một cái rồi lước qua cô đi ra ngoài.
Trình làm tay cầm chén canh, đi đến trước bàn làm việc của anh để xuống.

“Còn bị thương sao không nghĩ ngơi cho tốt.”

Vừa dứt lời thì cô đã bị một bàn tay to lớn và bá đạo, kéo mạnh một cái ngồi lên đùi anh.
Anh yêu thương vuốt ve mái tóc bóng mượt màu hạt dẻ của cô.
Nhìn sâu vào mắt cô,

“Anh không sao, vết thương nhỏ này, sao làm khó được anh.”

Trong lòng cô vì động tắc dịu dàng này của anh làm cho xao xuyến.
Một loại cảm giác làm người ta thở không thông.
Mặt đỏ, tim đập mạnh, cô liền đứng dậy bưng chén canh đưa cho anh.

“Uống canh sẽ tốt cho sức khỏe.”

Lôi Lạc Thiên tay cầm chén canh uống một hơi sạch, lòng thì ngọt ngào.
Từ trước đến giờ không ai quan tâm anh như vậy.
Trong lòng anh rất ấm áp.
Vươn tay ôm cô thật chặt vào lòng.

“Cả đời này em chỉ được ở cạnh anh.”

Một lời vừa thâm tình vừa bá đạo thoát ra.
Trình Lam không nói gì. Chỉ đưa mắt nhìn ra ngọn đèn yếu ớt ngoài cửa sổ.