Bá chủ hắc đạo cưng chiều vợ sát thủ - Trang 11

CHƯƠNG 11:TỀ PHONG VÀ ĐƯỜNG TAM

Tề phú và Tề Phong bước tới trước mặt Lôi Lạc Thiên cung kính nói.

“Lão đại. Toàn bộ lô hàng điều ở đay.”

“Tốt, Tề Phú, Chú và một số thủ hạ đích thân đưa lô hàng này qua Trung Đông.
Tôi không muốn có bất cứ sơ sót nào nữa.”

“Dạ, Lão đại.”
Tề Phú cùng một đám thủ hạ rời đi.
Tề Phong nhìn Trình Lam,

“Chị dâu, những viên thủy tin vừa rồi là gì vậy? Sao sức sát thương lại lớn như vậy.”

Trình Lam nhìn Đường Tam rồi quay sang Tề Phong nói.
“Đây là loại bơm mini được Đường Tam mới phát minh ra,có lực sát thương rất lớn , nhưng chỉ ở trong phạm vi 2 mét.
Nhưng nó cũng chưa mấy gì hoàn hảo lấm, có vài viên không nổ đủ mạnh, cần phải chỉnh sửa thêm.”

Đường Tam ủ rủ nói.
“Cô có thể cho tôi một viên được không?”

“Được chứ.”

Vừa nói Đường Tam vừa lấy trong túi áo một viên thủy tin đưa cho Tề phong.
Trong lòng Tề phong thầm nghĩ,
nhất định phải đưa nó cho Mạnh Hùng, để nghiên cứu và đưa ra thị trường.

“Chúng ta về biệt thự.”

Vừa nói Lôi Lạc Thiên đã ôm eo Trình Lam rời đi.
“Chị, em cũng muốn đi cùng chị.”

Đường Tam vừa nói vừa chạy theo sau Trình Lam.
Không đợi Lôi Lạc Thiên từ chối.
“Được, em cứ đi theo Tề phong về.”

Đường Tam nhìn Trình Lam rời đi, rồi quay sang Tề Phong, bỉu môi nối.
“Sao mình phải theo hắn chứ.”

“Đi theo tôi.”
Bỏ lại một cau Tề Phong ngồi vào chiếc xe đậu ở trước cửa kho hàng phóng đi thật nhanh.
Đường Tam leo lên chiếc xe motorbike màu đen tím của mình phóng nhanh theo sau xe Tề Phong.
2 chiếc xe một cadillac một motorbike phóng như bay qua con đường đất ở ngoại Thành, xuyên qua con đường náo nghiệt đông đúc người qua lại nhất Thành phố S.
có mấy công tử nhà giàu lái xe hàng hiệu, bất giác nhìn về phía chiếc motorbike đang đậu đợi đèn giao thong kế bên.
Một cô gái với dáng người hoàn mỹ, đôi chân thôn dài, mặc trên người bộ đồ da đen bó sát, zip áo kéo đến giửa phần ngực, để lộ phần trên tròn trịa trắng mịn,mang đôi giầy bốt.
Làm những chàng trai không thể khổng nuốt nước bọt.

Đọc FULL truyện tại đây

Tề Phong đậu xe kế bên, nhìn thấy một màn này, trong lòng tức giận, bất giác siết chặt tay lái, những khớp xương tay điều trắng bạch.
Không đợi đèn xanh, nhấn mạnh ga, xe phống đi như cơn gió.
Vừa đậu xe trước biệt thự.
Kétttttt………
Một tiếng thắng chối tai vang lên. Chiếc xe motorbike vì thắng gấp nên phần đầu xe chuối xuống, sau đó phần sau xe rầm một tiếng đập mạnh xuống mặt đất.
Đường Tam bước xuống xe, tay tháo chiếc nón bảo hiểm xuống, đầu lác lơi trái phải vài lần để những loạn tóc dài rơi về phía sau. Động tác vô ý thức nầy của cô làm toàn thân Tề Phong như lửa đốt.
“Anh làm gì mà lái xe nhanh như vậy?.”

Lấy lại tin thần, anh bước vào biệt thự.
“Tại cô lo quyến rũ đàn ông, nên theo không kiệp.”

Cô tức giận nói.

“Tôi quyến rũ đàn ông khi nào.
Ừ, mà dù tôi có,cũng không liên quan gì đến anh.”

Tề phong tức đến xanh mặt.

“Má Trần, bà sắp sếp cho vị tiểu thư nầy một phòng. Cô ta là bạn của phu nhân.”

Nói xong không nhìn Đường Tam một cái, liền bỏ ra ngoài.

“Tánh tình thật là sấu. ”

Vừa nói cô vừa đi qua Má Trần.
“Chào dì, con là Đường Tam. Là bạn tốt của chị Lam.”

“Tiểu thư, tôi đưa cô đến phồng.”
Đưa Đường Tam đến phòng, bà cười nói.
“Có chuyện gì cần, tiểu thư cứ gọi tôi.”
Bà do dự một chút rồi nói tiếp.

“Thứ lổi tôi nhiều chuyện. Cậu Phong là người tốt, đã theo thiếu gia hơn 10 năm. Đối đải với chúng tôi điều rất tốt.”

“Tốt hay không thì con không biết, nhưng thái độ đối với con thì thật không tốt.”

Nói xong cô bước vào phòng, không để ý đến má Trần đứng ngòai cửa nữa.
Bà đống cửa lại, rồi rời đi.
Cô mệt mỏi ngã người lên giường ngũ một giấc đến sáng.