Anh trai của Nấm » Trang 6

CHƯƠNG 6: ANH TRAI TÔI…DỖI

#anh_trai:

#6: Anh trai tôi…giận dỗi:

Lại là Mai Hương đây, giải đáp chương trước: tại sao tôi lại biết anh trai giả ốm!

**

Tôi cúi người nói thì thầm vào tai anh trai:

-“Anh Trai, anh hóa trang kém lắm, nhìn này…thế này thì lát mấy chị vào thể nào cũng biết anh đóng kịch thôii!!”

Tôi xòe tay, quyệt lên má lão một cái…cười lớn.

Lão giật mình, he hé mắt nhìn tôi, cuối cùng ngồi bật dậy, túm lấy tay tôi, lôi tôi ngồi xuống giường:

-“Nấm à…!”

-“Nấm, Nấm đừng dỗi anh nữa, Nấm đừng có im lặng với anh nữa có được không…anh khổ tâm lắm!”

Lão đừng nhắc thì thôi, lão nhắc lại, tôi lại điên hết cả người mấy vết roi sáng nay còn đau lắm, con người trước mắt tôi thật quá nguy hiểm, lời hắn nói, khuôn mặt đáng thương của hắn, tôi nhất quyết sẽ không tin.

Tôi đá đểu:

-“Anh trai kính mến, Nấm im lặng với anh, thì còn có nhiều người nói với anh mà, không có gì phải khổ tâm cả!”

Tôi nói xong thì đứng dậy, đi ra cửa:

-“Các chị còn đứng ngoài đó làm gì, anh trai em nói muốn gặp các chị kìa!”

Các chị liền nhanh chóng bước vào!

Tôi sung sướng bước ra ngoài phòng y tế, oa, gió hôm nay sao mà mát thế, trời hôm nay sao mà xanh thế, nếu như cái mông không có mấy vết roi mây thì hôm nay đích thị là một ngày tuyệt vời.

Anh trai quốc dân kia chặn trước mặt tôi, mặt bối rối:

Đọc FULL truyện tại đây

-“Em gái Vũ Minh, bé đừng giận anh trai nữa được không, anh là người bày ra trò này, không phải anh trai bé!”

Tôi liếc anh ta:

-“Em tên là Mai Hương, thưa anh, còn chuyện ai bày trò, anh nói với em làm gì, em đâu có quan tâm!”

Bất lực, anh ấy nói với theo tôi: -“Bé ngốc lắm!”

Ngốc, ngốc cái con khỉ!!!

**

Trưa đó, anh trai đáng kính về sau tôi, lão bước vào nhà, mặt mày tiu nghỉu, lão đi thẳng lên phòng, đến giờ ăn cũng chẳng thèm xuống.

Lão làm cái quái gì vậy chứ, chẳng phải người bỏ ăn nên là tôi à, bố mẹ lại lo lắng, lên tận phòng gọi, lão nói cái gì mà mẹ xuống nhà, bảo tôi ăn cơm đi, không phải chừa cho lão.

Lão buổi chiều hay ra khỏi nhà làm gì đó, vậy mà hôm đó tôi không thấy lão ra khỏi phòng, chẳng phải tôi quan tâm gì đâu, chỉ là…chỉ là…không rõ, thấy cánh cửa phòng lão đóng ỉm cả buổi, thì tò mò!

Buổi tối, mẹ phái tôi lên gọi lão xuống ăn cơm, tôi lê cái mông đầy thương tích lên gõ cửa phòng lão, cất giọng:

-“Anh, xuống nhà đi, cả nhà chờ cơm!”

Gọi mấy lần, lão chẳng thèm trả lời, tôi tự tiện mở cửa phòng lão, lão đắp chăn nằm ngủ, tôi gọi không thèm thưa, lay cũng chẳng thèm ừ hử gì.

-“Cái thái độ khỉ gió này là gì hả, anh trai?”

Im lặng.

Tôi tức điên, bỏ xuống nhà, im lặng à, thái độ à, vậy thì nhịn đi, tên anh trai đáng ghét!

Cuối cùng hôm đó, chẳng hiểu sao, tôi cũng không ăn ngon miệng gì cả, lần đầu tiên tôi thấy lão chơi chiến tranh lạnh kiểu này, cảm giác…khó chịu.

**

Trên đời có một thể loại người, ít khi giận dỗi, nhưng một khi đã dỗi, là dỗi rất lâu. Tôi lại tuyệt đối không phải loại đó, tôi dễ giận, dễ quên, nhưng mà…ý tôi là cái ông “anh trai” kia kìa, lão khó ở hay sao mà đã chơi cái trò im lặng này với tôi 1 tuần liền, lão tránh mặt tôi triệt để, tôi ở đâu, lão liền tránh mặt ở đó, mà có gì mà dỗi chứ, chỉ là… “rủ”mấy chị đến góp vui thôi mà T___T lão có cần phải giận thế không?

Lão bây giờ đi học trước, không thèm chờ tôi, ăn cơm không thèm nói chuyện, áo lão thay ra, lão tự giặt luôn !

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

-“Hai đứa có chuyện gì à?” –Bố tôi hỏi trong lúc ăn cơm.

Tôi sợ bố, mà cũng chẳng biết nói thế nào, thế là cười cười vỗ vai lão:

-“Làm gì có chuyện gì, anh trai nhỉ, vẫn tốt mà!”

Lão nghe xong, buông đũa, lạnh nhạt nói:

-“Con no rồi, xon xin phép lên phòng!”

Ha ha, cái cảm giác gì thế này….

Anh giỏi lắm, anh trai ạ!

**

Hôm nọ đang đi nghễnh ngãng ở sân trường, có tên trong đội cờ đỏ chạy lại túm lấy áo tôi:

-“Học sinh lớp nào, đọc tên họ, mặc sai đồng phục quy định, chuẩn bị lên phòng đoàn chịu phạt nghe chưa!”

Tôi còn chưa hết sock đã thấy chị Giang bí thư đoàn chạy ra, thấy tôi chị ấy cười thân thiện:

-“Em gái của Vũ Minh đó, em bỏ qua cho bạn ấy đi!”

Tôi cười thầm trong lòng, có anh trai làm bên đoàn đội cũng có cái hay ấy nhỉ, thế mà lão từ đâu xuất hiện, mặt lạnh tanh, nhìn thằng bé kia, nghiêm giọng:

-“Đó….không phải em gái anh, cậu cứ ghi tên và phạt như bình thường!”

What?

Cả tôi, cả chỉ Giang, đứng hình…..

Lâm Vũ Minh, anh giỏi lắm!