Anh trai của Nấm - Trang 14

CHƯƠNG 14: NHẬT KÍ CỦA LÂM VŨ MINH

#Anh_trai:

#14: Nhật kí của Lâm Vũ Minh

Profile:

Tôi là Lâm Vũ Minh.

Tôi có một cô em gái tên là Mai Hương. Nhưng tôi thích gọi em ấy là “Nấm”, vì Nấm lùn lắm. Nhưng Nấm của tôi lại rất dễ thương, Nấm hát rất hay và Nấm là cô bé dũng cảm nhất mà anh từng gặp, thật là vui vì được làm anh của Nấm.

Mà đây là nhật kí của anh, tại sao anh cứ toàn nhắc Nấm là thế nào. Nhưng biết làm sao được, vì Nấm là ….cuộc sống của anh mà! <3

**

-“Mai Hương, anh trai mày là do mẹ mày nhặt về nuôi đó, haha, cả mày cũng thế, mày cũng là do mẹ mày nhặt ngoài bãi rác về!”

-” Thằng đần, mày nói cái gì, nói lại tao nghe coi!”

-“Tao nói anh em mày là do bố mẹ mày nhặt ngoài bãi rác về, lêu lêu, nên chúng mày mới gớm giếc thế kia!”

-“Mày đứng lại, thằng kia, tao bảo mày đứng lại! Thằng khốn,….Mày vừa nói cái gì, mày dám nói anh tao như thế à, tao sẽ đánh vỡ mặt mày!”

-“Nấm, em lại đánh nhau?”

-“Tại chúng nó nói dám nói anh là…!”

-“Nói gì kệ chúng nó, lần sau cấm Nấm đánh nhau nữa, có gì thì bảo anh!”

-“Lâm Vũ Minh, anh còn thế nữa, em là muốn đòi công bằng cho anh, anh còn mắng em, ghét anh!”

-“Anh xin lỗi, nhưng lần sau, em đừng đánh nhau nữa, bị thương rồi thấy không, đưa tay đây anh coi…!”

—-ngày /tháng/năm—-

Hôm nay, Nấm vì anh mà đánh nhau với mấy đứa trong xóm. Anh lại chẳng ở cạnh lúc đó, về nhà nhìn em bị thương chảy máu, anh thấy khổ tâm lắm. Nấm ngốc, sao mà em dại vậy, sau này, anh sẽ không để ai làm em bị thương nữa, anh hứa đấy!

**

-“Anh ơi!”

-“Hửm, sao vậy Nấm?”

-“Sao bố mẹ mãi chưa về vậy?”

-“Bố mẹ về quê rồi, chưa về nhà được, Nấm không ngủ được à?”

-“Không ngủ nổi, anh kể chuyện cho em nghe!”

-“Nhưng anh …”

-“Mau kể đi!”

-“Được rồi, ngày xửa xưa có một con sói đi lang thang trong rừng và nó đang rất đói, nó gặp một con thỏ con, con sói nói:”Ta sẽ ăn thịt mi thỏ ạ!””

-“Thế sau đó thì sao anh?”

-“Thế rồi sau đó con sói đúng là ăn thịt con thỏ!”

-“Lâm Vũ Minh…anh kể chuyện gì vậy, thật là… nhạt nhẽo…ghét anh quá, thôi em về phòng đây!”

—–ngày/tháng/năm/—–

Hôm nay bố đưa mẹ đi mổ ruột thừa ở bệnh viện, anh lại phải nói dối Nấm mẹ về quê. Anh hư quá nhỉ, nhưng mà anh là sợ Nấm lo thôi, sau này sẽ không nói dối em như vậy nữa! À, sau này anh sẽ đọc nhiều truyện để có thể kể cho Nấm nhiều truyện hay, anh hứa đó!

**

-“Lâm Vũ Minh, đi chơi với em!”

-“Lâm Vũ Minh, đừng vở ngủ nữa, dậy đi chơi với em đi ~!”

-“Nấm à, để lần sau nhé, anh thấy không khỏe!”

-“Anh…. Sốt à, ốm rồi à, khó chịu lắm à?”

-“Khó chịu lắm!”

-“Vậy để em xoa đầu cho anh nha!”

—–Ngày/tháng/năm/————

Hôm nay anh bị ốm, Nấm nghỉ chơi ở nhà xoa đầu cho anh. Nấm của anh ngoan quá, cứ thế này rồi, anh sẽ…yêu Nấm mất, thì biết làm sao?

**

-“Lâm Vũ Minh, anh nhìn kìa, nhìn chị kia đi?”

-“Có gì sao Nấm?”

-“Đẹp không, thích không?”

-“Không, không xinh bằng Nấm!”

-“Anh khùng à, em đáng nói cái đàn pinao chị ấy đang chơi kia mà, đẹp không, đẹp quá, em cũng thích, Lâm Vũ Minh, anh nói gì đi chứ, đẹp quá!”

—Ngày/tháng/năm—–

Hôm nay, lần đầu tiên anh thấy đôi mắt si mê ấy của Nấm, Nấm thích đàn như vậy à, nhưng anh lại chưa mua cho Nấm được. Đợi anh nhé, rồi anh sẽ mua cho em sớm thôi! Anh hứa đó!

**

-“Lâm Vũ Minh, hát cho em nghe!”

-“Anh không biết hát!”

-“Hát đi mà ~!”

-” @%&%&)###**%$#^@#$%!”

-“Thôi dừng lại đi, thật quá kinh khủng, để em hát cho anh nghe vậy!”

—-ngày/tháng/năm/——-

Hôm nay, anh được nghe Nấm hát! Nấm của anh hát hay quá, ước gì ngày nào cũng có thể nghe em hát như vậy! Nấm ơi, nếu mà lỡ yêu em rồi thì phải làm sao?

**

-“Con ghét me, sao lúc nào mẹ cũng bênh vực anh, con mới là con đẻ của mẹ mà, sao lại không bằng một đứa mẹ nhặt về nuôi như vậy?”

-“Nấm, em ghét anh đến như vậy à?”

—-Ngày/tháng/năm———–

Hồi 6 tuổi, anh đã biết anh không phải là anh ruột của Nấm rồi. anh biết, anh là bố mẹ nhận về nuôi. Nhưng mà, sao nghe những lời đó, từ em, anh lại thấy, đau như vậy chứ, thì ra trong mắt Nấm, anh chỉ là một đứa con nhặt về à? Nấm ghét anh như vậy à?

**

–ngày/tháng/năm—-

Hôm nay Nấm bị mẹ đánh đòn, vì điểm kém. Nấm bảo Nấm ghét anh? Là tại sao vậy Nấm?

Anh đâu có biết chuyện gì xảy ra, tại sao lại Nấm nghĩ anh bán đứng em? Nấm ngốc, anh cũng không giải thích đâu, Nấm đâu có thích nghe lời giải thích!

**

–ngày/tháng/năm——-

Hôm nay anh bực Nấm quá, tại sao lại mang mấy người kia lên phòng y tế làm phiền anh. Anh là đau đầu thật mà, nấm ngốc, anh chỉ muốn gọi Nấm lên xoa đầu cho anh thôi mà, Nấm có cần làm khó anh thế không? Ghét Nấm!

**

–ngày/tháng/năm——-

Hôm nay, Nấm cười đùa với một đứa con trai khác, lâu lắm rồi, mới thấy em nói chuyện cười đùa vui như vậy, anh mới phát hiện ra, lâu lắm rồi, Nấm chẳng cười nói vơi anh như hồi bé nữa!

Nấm ghét anh lắm à?

Anh chẳng hiểu tại sao lúc đó lại khó chịu như vậy nữa, hình như…anh ghen thật đó, anh không thích, không thích em cười nói với bất cứ đứa con trai nào khác ,ngoài anh.

**

–ngày/tháng/năm——-

Hôm nay, “người đó” đến, anh nhận ra, đó là mẹ ruột anh Nấm à, hồi bé có lần anh hỏi mẹ mình, mẹ có đưa ảnh cho anh xem. Anh khắc cốt khuôn mặt người phụ nữ đó, nhưng không ngờ, lúc bà ấy tìm đến, anh lại sợ như vậy, anh sợ rắc rối sẽ đến, sợ họ bắt anh phải rời bỏ Nấm!

Anh không đi đâu hết, anh nhất quyết không bỏ Nấm ở lại một mình.

–Ngày/tháng/năm—-

Nấm à, anh không ổn rồi, mọi thứ, không ổn…

Có lúc đau đầu tới muốn chết đi, lại còn không thể nào tập trung được, hôm qua lần đầu được ăn thức ăn em nấu, lại chẳng hiểu sao …bị nôn ra hết! Nấm chắc là buồn anh lắm nhỉ?

Anh cảm thấy anh đang dần quên hết mọi thứ, rồi nếu lỡ một ngày, tỉnh dậy, anh không còn nhớ Nấm là ai nữa, thì phải làm sao đây?

Nấm à, anh…. Sợ!!!

**

-“Chị Nấm, Chị Nấm….CHị Nấm ơi, chị sao thế?”

-“Chị Nấm, chị khóc đấy à?”

-“Khóc hồi nào, chị bị bụi vào mắt!”

Con bé hàng xóm léo nhéo bên tai, tôi khóc à, khóc thật rồi à, ơ, khóc thật, vừa đọc cái gì thế này, nhật kí tào lao của ông anh trai đáng kính à, lão cũng sến sẩm thế này à, khốn nạn, tại sao đọc vào lại thấy cay mũi thế này. Lâm Vũ Minh, tại sao bị đau mà không có nói cho em biết vậy hả, tại sao trong mười mấy năm qua chịu nhiều uất ức tủi thân như vậy không nói cho em hả?

Lâm Vũ Minh, anh còn không mau khỏe, về nhà giải thích rõ cho em! Nghe rõ chưa, Lâm Vũ Minh!

Điện thoại reo, bố tôi đang gọi, chết toi, ông sẽ giận tôi lắm đây:

-“Bố à, còn tìm thấy thẻ cho anh rồi, con sẽ đi ngay!”

-“Mai ….Hương .. Vũ Minh…..mất…..rồi!”

Cái điện thoai trên tay tôi rơi tan nát xuống sàn nhà! Cái gì?

Bố đang nói cái gì?

Lâm Vũ Minh!!!! Anh đang tính tiếp tục trò đùa này à?

Mẹ kiếp, Lâm Vũ Minh, mau ra đây anh đang đùa em à?

Tôi cảm nhận rõ…hình như cả người tôi đứng không vững nữa tôi ngồi phịch xuống, đau, tôi cảm tưởng như sắp không thở được nữa rồi! Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra đây!

-“Lâm Vũ Minh…Chết tiệt, anh ra đây, anh ra đây cho em, anh mau ra đây cho em, Lâm Vũ Minh, Lâm Vũ Minh…!”

-“Lâm Vũ Minh, anh mau về đi, em sẽ không để ai đưa anh đi đâu nữa, em sẽ không hư như thế này nữa, em sẽ không bướng như thế này nữa, em sẽ không vô lí như thế này nữa, em sẽ ngoan, ngoan mà, Lâm Vũ Minh, em sai rồi, em sai rồi anh ơi, mau về đi, anh ơi, ….!”

-“Chị Nấm, chị Nấm, chị đang nói cái gì vậy, chị đừng khóc nữa mà!”

-“Chị Nấm….anh Vũ Minh!”

-“Nấm!!”