Ai muốn tình sâu lầm vào phù hoa - Trang 68

Chương 68

Chú rể bị cảnh sát mang đi, không biết sẽ bị bàn tán thành bao nhiêu phiên bản nữa, Nhậm Tư Đồ hoàn toàn không bận tâm những thứ này, những thứ xảy ra ngày hôm nay cô đều không được báo trước, thậm chí cô còn không cho khách khứa một lời giải thích hợp lý nào, thật may mắn là còn có Thịnh Gia Ngôn giúp cô trấn an khách mời, mà Nhậm Tư Đồ chỉ ngồi yên trong phòng, nhìn chiếc nhẫn trên tay mình, mặc kệ những âm thanh vang vọng quanh quẩn bên tai mình.

***

Khi du thuyền cập bến là chuyện của hai giờ sau.

Trên bờ đang có mưa nhỏ, nhìn ra ngoài thì chỉ thấy những giọt mưa đang tí tách rơi không ngừng, trên du thuyền có chuẩn bị sẵn dù, sau khi cập bến, các vị khách cứ như vậy mà mỗi người cầm một cây dù đen xuống thuyền, sau đó được xe đón đi. Nhậm Tư Đồ đứng ở bên cửa sổ, nhìn cảnh này, trong đầu liền hện lên giây phút Thời Chung bị người ta áp chế lên ca-nô—Nhậm Tư Đồ nhớ lúc cô đứng trên boong thuyền nhìn về chỗ ngồi của khách quan.

Mà giờ phút này, nước mưa theo mặt cửa sổ chảy xuống, làm cho lòng người càng thêm sầu muộn.

Tầm Tầm vẫn không cam lòng mà hỏi bác gái Thịnh: “Ba cháu là người tốt, tại sao bọn họ lại bắt ông ấy?”

Bà Thịnh vẫn an ủi: “Đó không phải là băt, bọn họ chỉ dẫn ba cháu đi hỏi một số chuyện mà thôi, chúng ta gọi đó là ‘hỗ trợ điều tra’.”

Tôn Dao lúc này đang vô cùng lo lắng mà đi lại trong phòng, cô dùng cách thức này để làm tiêu tan sự buồn phiền của mình.

Trong phòng là một bầu không khí ngột ngạt, “Ken két” một tiếng, có người đẩy cửa đi vào, ngoại trừ Nhậm Tư Đồ còn tất cả mọi người đều quay đầu nhìn về phía cửa, thì nhìn thấy Thịnh Gia Ngôn trên người ướt át đi về phía bọn họ: “Mau tới xem một chút đi, tôi mới đọc được”

Anh ta vừa nói thế, Nhậm Tư Đồ vốn đang đứng bên cửa sổ không biết suy nghĩ gì mà bỗng dưng quay đầu lại nhìn Thịnh Gia Ngôn.

Thịnh Gia Ngôn trực tiếp đưa điện thoại di động cho cô, nói: “Anh mới ở bên ngoài tiễn khách, thì thấy có một người đang xem tin tức, trên báo đăng hình về Thời Chung, anh vào tìm kiếm thì quả nhiên—“

Nhậm Tư Đồ không hề chớp mắt nhìn chằm chằm vào điện thoại di động.

Tổng giám đốc trẻ tuổi của Công ty S và quan chức L phát tán video nhạy cảm của nữ ca sĩ Phương Vi Vi, mối quan hệ tinh vi của ba người được một bài viết mô tả vô cùng đặc sắc, cuối trang còn có một câu bình luận “Đây là sự kiện chấn động trong giới có tiền? Thật đúng là một màn hay.”

Nhậm Tư Đồ đột nhiên không nói tiếng nào, xoay người đi về phía cửa phòng, Tôn Dao sợ hết hồn, vội vàng kéo cô lại: “Chờ khách khứa đi hết rồi chúng ta hãy xuống dưới, cậu bây giờ đi ra ngoài, chỉ cần ánh mắt của bọn họ cũng đã đủ giết chết người rồi.”

thật đúng là lời người đáng sợ, điểm này thì Tôn Dao đã hoàn toàn trải nghiệm qua, nhưng mà Nhậm Tư Đồ lại làm ra vẻ không có gì, kéo cánh tay của Tôn Dao ra, bật cười nói: “Đừng hoảng sợ, tớ chỉ muốn đi thay váy cưới mà thôi.”

Lúc này Tôn Dao mới an tâm buông tay cô ra.

Nhậm Tư Đồ rất nhanh đã thay áo cưới ra, mặc quần áo nhẹ nhàng bước từ phòng thay đồ ra.

Quần áo này đều là cô chuẩn bị cho kỹ nghỉ trên biển, hiện nay lại….

Thịnh Gia Ngôn cắt đứt suy tư của Nhậm Tư Đồ: “Anh đưa em đến bót cảnh sát.”

không đợi Nhậm Tư Đồ lắc đầu, Tôn Dao đã hiểu được ý tứ của cô – Thời Chung là một tên quỷ hẹp hòi, cho nên anh ta rất không muốn nhìn thấy Nhậm Tư Đồ cùng xuất hiện với Thịnh Gia Ngôn, cô trực tiếp nói với Thịnh Gia Ngôn: “Hay là để tôi mang cô ấy đi, anh mang Tầm Tầm về nhà đi.”

Nét mặ Thịnh Gia Ngôn khẽ trầm xuống một cái.

Tầm Tầm lập tức nhảy dựng lên nói: “Con cũng muốn đi.”

đã từng có lúc mỗi khi cô gặp khó khăn đều là anh ở bên cạnh cô, nhưng hôm nay thế giới của cô đã không còn có vị trí của anh, vẻ mặt không tự chủ vào lúc này trầm đi, thừa dịp Tầm Tầm chen vào để nói anh liền điều chỉnh lại nét mặt, ép bản thân cười một tiếng, ôm Tầm Tầm vào ngực, nói với Nhậm Tư Đồ một câu: “Quyết định như vậy đi, nếu có rắc rối gì thì cứ gọi cho anh.”

Đọc FULL truyện tại đây

Nhậm Tư Đồ cùng Tôn Dao cứ như vậy mà đi tới bót cảnh sát.

Sau xe của hai cô còn có một chiếc xe vẫn không ngừng theo đuôi, không cần đoán cũng biết trên xe đó là người bảo vệ Tôn Dao do Từ Kính phái đến, khoảng thời gian này, hai người đã sớm xem hai người vệ sĩ này là người vô hình.

Thư ký Tôn cùng với Tiểu Từ đã tới bót cảnh sát trước họ một bước.

Thời Chung không biết lúc nào mới có thể ra ngoài, việc duy nhất Nhậm Tư Đồ có thể làm là không ngừng chờ đợi, điện thoại trong tay Thư Ký Tôn vẫn không ngừng reo lên, nhìn tình huống có vẻ rất xấu-

“thật xin lỗi, anh Hứa, hiện tại Tổng giám đốc Lục không thể nghe điện thoại, một giờ sau có thể gọi điện thoại lại được không?”

“Giám đốc Triệu, những chuyện này chỉ là tin đồn, Tổng giám đốc Lục của chúng tôi chỉ hỗ trợ bọn họ điều tra mà thôi, cái này không hề ảnh hưởng đến hạng mục đang thi công.”

“không không không, tại vì các ngân hàng năm nay đều hạn chế cho vay đầu tư vào bất động sản, tuyệt đối không phải là bởi vì…. Tổng giám đốc lâm? Tổng giám đốc Lâm?”

Vị Tổng giám đốc Lâm này vì tức giận mà cúp điện thoại, Thư ký Tôn cầm điện thoại gọi la ba lần nhưng cuối cùng cũng phải từ bỏ.

Nhậm Tư Đồ cuối cùng cũng có cơ hội đặt câu hỏi: “Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Thư ký Tôn chỉ có thể thở dài một hơi: “Bà chủ, chị đừng hỏi nữa, Tổng giám đốc Lục không muốn để chị biết.”

Nhậm Tư Đồ nhíu mày: “Vậy cậu không sợ rằng tôi sẽ thật sự tin những gì báo chí viết, là anh đã khiến cho nữ minh tình là tình nhân của mình, dụ dỗ rồi uy hiếp vị quan chức kia…”

Thư ký Tôn bị cô hù dọa rồi, nhưng sau khi suy nghĩ thật lâu, anh ta lại giảo hoạt nói: “Bà chủ, tôi tin chị không phải loại người thích nghe tiếng gió đoán trời mưa, tóm lại lúc trước anh ấy có dặn, chuyện liên quan đến công việc thì ngàn vạn lần không được phép nói cho chị biết, có gì không hiểu chị vẫn nên đi hỏi Tổng giám đốc đi, luật sự đã sớm vào, nên rất nhanh sẽ bảo lãnh ông chủ ra.”

Nhậm Tư Đồ không ngờ Thư ký Tôn lại như vậy. Tiểu Từ vẫn một mực đứng yên lặng trên hành lang – Tiểu Từ cùng với Thời Chung có mối quan hệ thân thiết như vậy, không được sự đồng ý của anh khẳng định cũng sẽ không tiết lộ gì cho cô.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, càng bức người ta trở nên điên khùng, cũng may Nhậm Tư Đồ còn có thể dựa vào Tôn Dao, luật sư cuối cùng cũng đi từ bên trong ra. Nhưng không chờ bất kỳ ai lên hỏi thăm, luật sư đã đi về phía bọn họ, lắc đầu một cái: “Tạm thời không bảo lãnh được anh ấy.”

“Chỉ là hỗ trợ điều tra thôi mà, tại sao lại không thể bảo lãnh?”

Luật sư liếc nhìn mọi người, an ủi: “không có lệnh bắt, chỉ đơn thuần là mời về, nhiều nhất cũng chỉ là giữ hai mươi bốn giờ, chờ một chút đi.”

Tiểu Từ liếc nhìn Nhậm Tư Đồ một cái, Thời Chung đã dặn cậu không cho phép cậu được nói với cô cái gì, nhưng trong tình trạng này, Tiểu Từ nhất thời nhịn không được, vẫn hỏi luật sư: “Có phải tình huống rất tệ hay không?”

“Bọn họ đang cố tình kéo dài thời gian, đánh đòn tâm lý mà thôi, nếu thật có chứng cứ đã sớm bắt anh ấy, Lục tiên sinh hoàn toàn có thể xử lý tốt.”

Lời này vừa nói ra, Nhậm Tư Đồ thở nhẹ một hơi.

Mà lúc này Thời Chung cũng đang giằng co trong phòng thẩm vấn.

Người thẩm vấn vẫn giảo hoạt: “Phương Vi Vi đã khai, anh đừng chối tội nữa.”