Ai muốn tình sâu lầm vào phù hoa - Trang 3

Chương 3

Tài xế rất nhanh tìm được một chiếc ô lớn màu đen, xuống xe vòng qua phía cửa ghế sau che cho anh, Thời Chung nhẹ giọng ngăn cản. “Không cần, để tôi.”

Dứt lời thuận tay cầm lấy cái ô, mở cửa đi xuống xe. Anh hành động lưu loát trầm lặng không phát ra một chút âm thanh, bên kia cô ca sĩ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, không nhịn được mà ngó ra ngoài cửa sổ. Muốn xem thật ra là thần thánh phương nào mà có thể “thỉnh” được người đàn ông cao ngạo* này ra đón tiếp? Nhưng mà cô thật sự không được diện kiến vị “thần thánh” kia, đều là tại cái thân hình cao lớn của Thời Chung chắn hết cả tầm mắt cô. Chỉ có thể thấy Thời Chung cầm chiếc ô đứng nguyên một chỗ mấy giây,rồi như cố lấy hết dũng khí ra đi về phía trước, bóng dáng anh và chiếc ô đen to lớn hòa vào nhau tạo một loại cảm giác u ám lạnh người, bước chân cũng không nhanh không chậm rất vững chải.

(Ena: thật ra trong bản cover là người đàn ông “chanh hỏi chảnh” nhưng mình thấy không thích hợp nên sửa lại:D)

Phía bên kia, Nhâm Tư Đồ đang chuẩn bị ôm Tầm Tầm chạy vào trong màn mưa từng bước từng bước, không ngừng chân____

Không biết từ đâu xuất hiên bóng đen cao lớn & bóng chiếc ô chồng lên nhau chặn trước mặt cô.

Đối phương mặt dù thân hình rất cao, nhưng lại cầm chiếc ô rất thấp vừa vặn che đi nửa gương mặt, chỉ lộ ra đường cong sắc bén, khóe môi hơi chếch lên và chóp mũi thẳng tắp.

Đối phương còn chưa lộ mặt thì Tầm Tầm vốn đang vùi đầu vào hõm vai Nhâm Tư Đồ quay lại, tầm nhìn của cậu bé so với cô thấp hơn một chút liến thấy rõ mặt đối phương.

“Chú Gia Ngôn! Tầm Tầm vui vẻ kêu lên.

Lúc này, người đàn ông nâng cao cái ô lên, làm lộ ra ánh mắt tươi cười rạng rỡ, sau đórất tự nhiên dang cánh tay ra ôm lấy Tầm Tầm từ trong ngực Nhâm tư Đồ.

Cách chỗ ba người không tới năm bước, Thời Chung đang đứng bất động tại chỗ.

***

Bên này Tầm Tầm hết sức phối hợp ôm lấy Thịnh Gia Ngôn, gân cổ:”Sao giờ chú mới đến, biễudiễn đã kết thúc rồim còn đâu.”

Lúc đầu Tôn Dao chuẩn bị 4 tấm vé cho Nhâm Tư Đồ, Thịnh Gia Ngôn, Tầm Tầm và Tôn Dao, trước khi buổi diễn bắt đầu, Thịnh Gia Ngôn và Tôn Dao giống như có hẹn trước rất ăn ý gọi điện thoại báo sẽ đến trễ, rốt cuộc một người giờ cũng chưa xuất hiện, người kia thì đợi biễu diễn kt61 thúc mới chịu ló mặt______

Nhâm Tư Đồ vừa mới cúp điện thoại của bệnh nhân, đang tìm Tầm Tầm trong toilet đúng lúc Thịnh Gia Ngôn gọi đến hỏi buổi biễu đã kết thúc chưa còn nói sẽ lập tức tới ngay. Cũng may anh gọi tới nếu không cô cũng không biết tìm ai giúp mình đưa cậu nhóc này về nhà.

Nhóc con trước giờ đối với người khác luôn lạnh nhạt, Thịnh Gia Ngôn là một trong số ít những người thân thiết được với vị tiểu đại nhân này. Thịnh Gia Ngôn theo thói quen véo mũi Tầm Tầm, cậu bé cũng không tránh mà nhìn anh cười hì hì.

“Chú hộ tống con về nhà.”

Nghe Thịnh gia Ngôn nói với Tầm Tầm như vậy, Nhâm Tư Đồ thuận miệng bổ sung.

“Hiện tại mẹ phải chạy đến chỗ bệnh nhân, con về nhà với chú Gia Ngôn được không”

Thịnh Gia ngôn vốn cố tâm với cô, trước sau luôn suy tính hết sức chu đáo, chờ cho cô dặn dò Tầm Tầm xong, anh nhét chìa khóa xe vào tay cô.

“Xe của anh dừng bên phải cách cửa sân vận động 500m, em lấy đi trước đi.”

Chỉ một câu nói của Thịnh Gia Ngôn, Nhâm Tư Đồ cũng hiểu mình đã nhận rất nhiuề ân tình của anh, chỉ là….hai người vốn không đi cùng một con đường. Cô vội bước ra ngoài cổng, suy nghĩ một lát cô dừng lại, đem chìa khóa xe trong túi ra đưa cho anh.

“Xe của em ở khu A4, rất dễ tìm, em đi trước….”

Dứt lời Nhâm Tư Đồ chạy như điên vào trong mưa, nhưng chớp mắt liền bị Thịnh Gia Ngôn kéo lại, cô ngơ người nhìn anh thì đã bị anh nhét chiếc ô vào tay.

“Coi chừng bị cảm.”

Thanh âm thật dịu dàng~

Cô vội gật đầu xong liền vọt vào trong mưa, bời vì chạy quá nhanh nên Nhâm Tư Đồ đụng phải người đàn ông khác đang cầm chiếc ô màu đen. Anh ta đứng sững như một bức tường cứng rắn, cô bị đụng đau cả vai, lại chỉ lo lắng nói”Xin lỗi! Thật xin lỗi…”

Người nọ dường như không nghe thấy, chân cũng chỉ khẽ ngừng 1 giây, cũng không thèm liếc qua cô, cứ như vậy lạnh lùng lướt qua, kéo cánh cửa xe bên lề ngồi vào____động tác anh lưu loát liền mạch, Nhâm Tư Đồ không kịp thấy rõ mặt đối phương như thế nào thì bên tai vang lên tiếng đóng cửa “Phanh”

Cô cũng không có thời gian để ý nhiều, chỉ ngẩng ra một chút liền co chân chạy như điên. Mà chiếc xe kia chỉ khép chặt cửa dừng tại chỗ, im hơi lặng tiếng.

Bên trong xe nữ minh tinh thấy Thời Chung một mình trở lại, không nhịn được cười giễu.

“Còn tưởng “thiếu gia” người xuống tìm người quen đó.”

Thời Chung không lên tiếng trả lời, tầm mắt dán chặt vào người đàn ông phía trước đang ôm đứa bé rời đi, trong mắt lóe lên tia u ám rồi biến mất. Nữ minh tinh thấy thế, thầm thở dài~ thật may dù sao cô cũng là nhân vật của công chúng, nếu bị người ngoài nhìn thấy mình qua lạ cùng thương gia cũng không phải là chuyện tốt. Bỗng dưng anh đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt lạnh băng chạm vào mắt cô khiến cô nhất thời không thể che giấu được xúc cảm, làm cô giật mình.

“Chu tiểu thư, cô muốn giao dịch như thế nào?”

Anh quăng ra một câu như thánh lệnh không giải thích được hàm ý trong đó. Nữ minh tinh nhất thời sửng sốt.

Lúc cô đang suy nghĩ còn chưa biết nói thế nào chỉ lặng lẽ theo dõi biểu cảm của anh thì anh lại thong thả bổ sung.

“Cứ ra giá đi.”

“. . . . . .”

Lúc này ngay cả người luôn tự nhận bản thân từng trải, kinh nghiệm đầy mình nhưcô cũng phải ngây dại.

Thiên hạ đồn đại nhà tư bản này không gần nữ giới, độ nghiêm trọng của bệnh này khẳng định cao đến mức “an toàn”, cô mới chấp nhận đặt quan hệ với anh, thấy anh cũng không có gì gọi là bài xích. Chẳng lẽ tin đồn là giả? Tuyệt đối là giả, nhìn anh phong độ, trẻ tuổi tuấn lãng như thế, lại mang chút hời hợt cuốn hút, khó lòng khiến phụ nữ không sinh cảm tình, nhưng nhìn xuống….. (Ena: chị đang nhìn chỗ ấy ấy@@ )

Anh như vậy lại mở miệng kêu cô trực tiếp ra giá?

Loại chuyện một khi đã quyết thì không thể hối hận, cuộc trao đổi này làm cho nữ mnh tinh căng thẳng tay rịn mồ hôi…. Dùng sắc đẹp giao dịch với người này quá là tầm thường, chỉ khi đối mặt với đôi mắt kiên định thâm sâu trước mắt cô mới biết mình không phải là đối thủ của anh. Cổ họng run rẩy, không phát ra được lời nào.

Thời Chung nhếch đôi môi mỏng, tiếp tục nói: “Đem cái CD của cô ** cùng với cục trưởng Lý bán cho tôi.”

Nữ minh tinh vốn còn đang run rẩy ở trong cổ, lại bị giáng thêm một đòn mạnh mẽ, làm cô hô hấp cũng khó khăn.

Ánh mắt của anh ta vẫn bình thản nhìn cô.

Ánh mắt ấy như có thể xuyên thấu tất cả, nhưng nữ minh tinh vẫn cố ngụy trang tới cùng.

“Cái gì cục trưởng Lý?”

Anh không nhìn cô nữa, chậm rãi xuyên qua kính chắn gió phía trước, ánh mắt vô định nhìn trời mưa như muốn tìm bóng dáng của ai đó đã sớm biến mất từ lâu, âm thanh cũng trở nên mờ nhạt hơn.

“Có những chuyện, cô biết, tôi biết, tôi cũng không muốn nói ra quá rõ ràng, hiểu không?”

“…………”

“…………”

***

Thịnh Gia Ngôn luôn bị Tôn Dao trêu anh là “Tiểu trợ lý riêng tại gia” của Nhâm Tư Đồ, nhất là khi Nhâm Tư Đồ bận rộn đến nổi không có thời gian, chức năng của “Tiểu trợ lý Thịnh” càng có cơ hội phát huy triệt để____ đặc biệt là việc chăm sóc tiểu thiếu gia Tầm Tầm.

Tại nhà trẻ, khi chuông tan học vừa vang lên thì Thịnh Gia Ngôn đã đứng bên cạnh xe của mình, anh dừng xe nơi Nhâm Tư Đồ vẫn thường đỗ, như vậy khi Tầm tầm ra về sẽ lập tức nhìn thấy anh, anh cũng không phải phí công tìm kiếm bóng dáng nhỏ bé của cậu nhóc từ trong đám người nhốn nháo.

Thịnh Gia Ngôn trong lúc chờ đợi đã dùng di động xem tin tức của những hạng mục đầu tư bất động sản gần đây. Trúng thầu lần này là công ty xây dựng Trung Hâm, mà đối thủ cạnh tranh của họ là công ty xây dựng Lợi Đức được dồn đại là được nhân viên cấp cao của công trình bảo hộ giá lại bại trận ra về, sự việc này gây xôn xao cả giới bất động sản, khiến người trong giới không khỏi ngạc nhiên.

Sự Vụ Sở là luật sư đại diện của công ty xây dựng Lợi Đức, cũng là người quen của Thịnh Gia Ngôn, đương nhiên khi tin tức này được truyền tới thì tất cả đồng nghiệp trong công ty đều hiếu kì hỏi: “Cái công ty xây dựng Trung Hâm kia có lai lịch như thế nào vậy?”

Lúc đó Thịnh Gia Ngôn chỉ nhàn nhạt nói: “Lúc trước người ta gọi nó là công ty Hâm Vũ” Mọi người sẽ hiểu. Hâm Vũ……không phải là công ty bị đồn đại là nhờ buôn lậu mà làm giàu sao? Dĩ nhiên những thứ này chỉ là tin đồn cũng không ai có chứng cứ. Hiện giờ Hâm Vũ được chia ra àm hai công ty, một là công ty môi giới nhà đất Trung Vũ, một là công ty xây dựng Trung Hâm. Công ty môi giới nhà đất Trung Vũ có địa bàn hoạt động ở Hoa Nam, tổng bộ vốn cũng cách xa vạn dặm, cũng ít người biết đến, về phần công ty Trung Hâm____

Đọc FULL truyện tại đây

Rõ ràng là đang muốn dọn sạch đường mà tiến.

“Tại sao chú tới đón con?”

Câu hỏi của Tầm Tầm nhanh chóng thức tỉnh Thịnh Gia Ngôn, ánh mắt của anh rời khỏi màn hình điện thoại, cúi đầu nhìn Tầm Tầm.

Anh nhanh chóng cất điện thoại. “Mẹ con bận việc không đến đón con được, chú đón con đến nhà chú ăn cơm được không?”

Nói không phải chê cứ tài nấu nướng của nhâm Tư Đồ thật tệ, rất tệ, vô cùng tệ….. Hỏng rồi hỏn rồi, có thể ăn được món Thịnh Gia Ngôn nấu, đối với Tầm Tầmquả thật là một đặc ân lớn, tính khí trẻ con lại nổi lên mắt sáng ngời, không đợi Thịnh Gia Ngôn phản ứng đã tự mở cửa xe, biến vào như một làn khói, lại còn hô to: “Ồ! Thật tốt quá!”

Thấy vậy Thịnh Gia Ngôn không nhịn được cười, sau đó vòng qua ghế lái ngồi vào.

“Nhưng mà trước hết chúng ta phải đi siêu thị mua nguyên liệu.”

Tầm Tầm đã bị đồ ăn ngon hút mất hồn, Thịnh Gia Ngôn nói gì cậu cũng gật đầu như giã tỏi.

Mà Thịnh Gia Ngôn nói xong, đang muốn khởi động xe, độtnhiên nhớ ra việc gì đó, một tay giữ tay lái, tay kia lấy điện thoại ra nhắn tin cho Nhâm Tư Đồ.

“Khi nào xong việc đến nhà anh ăn cơm nhé! Anh làm rất nhiều thức ăn ngon!”

Lúc này Nhâm Tư Đồ đang lo chạy xe như bay trên đường, điện thoại đặt bên trong hộp xe reo lên âm báo tin nhắn, cô cũng không thèm đoái hoài tới, trong đầu cô bây giờ đều là tin nhắn cuối cùng của người bệnh nhân kia để lại: Bác sĩ Nhâm, cô nói đúng, tôi chết thì quá tiện nghi cho đôi cẩu nam nữ kia rồi, tự sát căn bản không giải quyết được vấn đề, vậy nên trước hết tôi phải giết hắn.”

Vì bệnh nhân này, sớm muộn gì cô cũng bị suy nhược thần kinh mất thôi! Mẹ của bệnh nhân và Nhâm Tư Đồ chỉ có thể chia nhau ra tìm, cô từ chỗ mẹ của bệnh nhân lấy được số điện thoại của tên chồng phụ bạc kia, cũng đã gọi vài lần nhưng vô ích. Nghĩ đến tên chồng phụ bạc này,thật là quá phũ, vứt bỏ vợ một cách triệt để ngay cả số điện thoại cũng đổi, không thể làm gì hơn cô phải chạy đến công ty của anh ta, nhưng lại nghe đồng nghiệp của anh ta nói anh ta đã chuyển chỗ làm. Khi chuẩn bị rời khỏi lại nghe được nhân viên tiếp tân lầu bầu: “Không hiểu sao hôm nay nhiều người tìm tiểu Trương vậy chứ?” Nhâm Tư Đồ biết mình đã tìm đúng chỗ rồi, hỏi kĩ lại quả nhiên có một người phụ nữ thần kinh không ổn định hề hề hà hà đến tìm tiểu Trương. Cuối cùng cũng đi đúng đường rồi, nhưng Nhâm Tư Đồ ngay cả thời gian thở cũng không có liền vội vàng hỏi: “Có thể cho tôi biết anh ta đi công tác ở đâu không?”

“Công ty xây dựng Trung Hâm.”

“Công ty xây dựng Trung Hâm?”

Công ty này ngược lại rất gần phòng khám của cô, cả ngày vòng nửa vòng lớn khắp nội thành, kết quả là quay về chỗ cũ, thật là~ ông trời trêu ngươi mà!!!!!!!!!!!!!!!!

Khi đến được tòa nhà Offices – trụ sở của công ty Trung Hâm thì sắc trời đã tối, nhất là khi sắp đến giờ tan ca chỗ này sẽ rất đông người, ngộ nhỡ bệnh nhân của cô chạy tới chỗ náo nhiệt này đòi mạng người ……. Nhâm Tư Đồ không dám nghĩ đến nữa, cô đem xe đỗ bên ngoài cao ốc,áo khoác cũng khong kịp lấy cứ như vậy lao xuống xe chạy vào cửa lớn.

Công ty Trung Hâm ở tầng 45-47, trời ơi 45 tầng, Nhâm Tư Đồ bước ra khõi thanh máy, chỉ nghe cách đó không xa có tiếng tranh chấp____

“Vị phu nhân này tôi thật sự không thể cho bà vào. Bà nói tới tìm Hoài Minh nhưng thật sự chúng tôi không biết Hoài Minh là ai.”

Một giọng nói đáp lại, lộ ra những cảm xúc không ổn định. “Van cầu các người, hắn nhất định đang ở bên trong. Tôi là vợ của hắn, hắn tránh mặt toi hơn mấy tháng rồi, hắn…..”

Nhâm Tư Đồ bước tời trước quầy tiếp tân quả nhiên nhìn thấy cô nhân viên tiếp tân cùng với bệnh nhân của cô đang giằng co, thấy người bệnh nhân đang sắp ngã xuống đất thì Nhâm Tư Đồ nhanh chóng bước về phía trước đỡ lấy cô ấy.

Bệnh nhân thấ được Nhâm Tư Đồ, trong mắt đầy tuyệt vọng.

“Bác sĩ Nhậm…”

Nhâm Tư Đồ có chút không đành lòng nhìn vào mắt cô ấy nhưng sự việc vô cùng cấp bách, không thể chần chừ đồng tình được nữa.

“Trước tiên cô nên theo tôi về, mẹ cô tìm cô khắp nơi, sắp phát điên rồi…..”

“Không được! Lần này nhất định tôi phải gặp được hắn, muốn cùng hắn nói thật rõ ràng.”

“Vô dụng thôi! Hắn đối với cô đã tuyệt tình như vậy, cô còn hy vọng hắn sẽ quay đầu sao?”

Lời nói của Nhâm Tư Đồ như đinh chém sắt, khiến cô ta nhất thời rơi lệ, Nhâm Tư Đồ bất đắc dĩ nâng tay muốn dẫn bệnh nhân rời đi. Đúng lúc này, có tiếng bước chân truyền đến___có người từ Trung Hâm đi ra.

Đáng lẽ Nhâm Tư Đồ đã có thể khống chế được bệnh nhân, nhưng tiếng bước chân mỗi lúc một gần, bệnh nhân nhất thời mất kiểm soát, đẩy Nhâm Tư Đồ ra xông tới.

Đoàn người từ trong đi ra đang nói cười vui vẻ, đột nhiên thấy người phụ nữ lạ chặn phía trước, tất cả đều ngẩn người, Nhậm Tư Đồ trước nay cũng chưa biết mặt người chồng phụ tình kia, nhưng nhận ra trong đám người có một nam nhân sắc mặt bỗng nhiên tái mét, liền biết được đó là người chồng phụ bạc mà bệnh nhân cô đang “tìm kiếm”.

Mọi việc xảy ra quá nhanh khiến ai nấy đều không kịp phản ứng chỉ yên lặng đứng tại chỗ nhìn người phụ nữ kia điên cuồng chạy tới muốn cắn xé người chồng phụ tình của cô ta.

Tất cả đều thét chói tai, chạy tránh qua một bên, Nhâm Tư Đồ cái gì cũng không nhớ, chỉ theo bản năng xông lên ngăn cản, nhưng cô căn bản không có hơi sức bằng một người phụ nữ bệnh thần kinh, khi cô bắt được tay bệnh nhân liên bị hất văng ra. Trong phút hỗn loạn, Nhâm Tư Đồ trơ mắt nhìn nhìn bệnh nhân của mình lấy ra một chai dung dịch_____

Xem ra không chỉ là chai thủy tinh bình thường, chất lỏng trong đó càng không chỉ đơn giản là …nước.., suy nghĩ nhảy ra trong đầu càng khiến thần kinh cô đau nhức.

“Họ Trương kia, tôi cho anh biết, anh muốn tiền không có tiền, muốn quyền không có quyền, tôi đem gương mặt anh phá hủy xem sau này anh lấy gì mà câu tam kết tứ nữa…”

Một khắc kia, Nhâm Tư Đồ sững sờ tại chỗ, hoàn toàn không có ý định ngăn cản nữa, chỉ sững sờ nhìn tất cả, trong đầu cũng thỏa hiệp thầm nghĩ: như vậy đi, cứ như vậy đi……

Cho đến khi bệnh nhân đem axit sunfurit dội vào người đàn ông kia, nhanh hơn cô ấy một giây người chồng phụ tình kia giơ tay cướp lấy bình thủy tinh, Nhâm Tư Đồ thất kinh, không ngờ người đàn ông này lại tàn nhẫn đến mức muốn đem axit sunfurit tạt ngược lại vợ mình. Không nghĩ ngợi nhiều Nhâm Tư Đồ cắn răng lao tới mốn giành lại bình thủy tinh.

Người xung quanh không một ai có ý định ra tay giúp đỡ, cô cũng không trong mong gì vào họ, mắt thấy mình đã đoạt lấy được bình thủy tinh nhưng……..bất ngờ lúc này người đàn ông lại trở tay, Nhậm Tư Đồ chân không đứng vững lảo đảo muốn ngã xuống, òng bàn tay mất thăng bằng, bình thủy tinh chứa axit sumfurit cứ như vậy nghiêng về phía cô…..

Nhâm Tư Đồ chỉ có thể trơ mắt nhìn chất lỏng kia sắp đổ lên người mình không có cách nào ngăn cản, tiếp đó xảy ra cái gì, quá rõ ràng rồi. Nhâm Tư Đồ nhất thời lạnh cả người, vô lực nhắm mắt lại………..

Thật kinh khủng! Phỏng? Sao vẫn chưa có cảm giác này…….

Ngay sau đó “Phằng” một tiếng bình thủy tinh vỡ vụn….

Nhâm Tư Đồ mở mắt ra, không chỉ một mình cô mà tất cả mọi người đang ở đấy ai nấy đều sửng sốt. Bình axit sunfurit một giây trước còn chực đổ lên người Nhâm Tư Đồ mà giờ đang “tử trận” trên một khoảng nền trống.

Nhìn lại người đàn ông trước mặt cô đang khẽ chau mày___ bị cô chạm nhẹ một cái lông mày cũng nhíu chặt hơn, mặt lại tỏ ra vẻ không có gì đáng lo cả.Nhưng khi Nhâm Tư Đồ cúi đầu nhìn mu bàn tay của người đó,nhất thời không nhịn được mà hít một hơi khí lạnh.

Đúng! Là người đàn ông này dùng tay thay cô chặn axit đổ lên người, bình thủy tinh cũng là vì bị đau mà theo phản xạ ném ra xa.

Mặc dù, bàn tay bị vấy axit không nhiều, nhưng nhìn qua cũng biết axit sunfurit này thuộc laoị đậm đặc. Ánh mắt cô dời khỏi bàn tay người đàn ông, lo âu nhìn khắp bốn phía tìm xem có ai có thể giúp đỡ.

“ Ai có băng gạt không? Nước nữa! Mau đem tới đi.”

So với vẻ mặt hốt hoảng của cô, ngược lại người đàn ông này một chút cũng không vội, đứng yên một chỗ, chăm chú nhìn cô, chân mày vẫn nhíu chặt, khóe miệng cũng nhếch lên một nụ cười.

“Không nhận ra tôi sao?Lớp trưởng…….”