Truyện / Ai Là Mẹ Anh

Ai Là Mẹ Anh

Tác giả: Tắc Mộ
Thể loại: Ngôn Tình , Truyện Teen
Nguồn: tuyetbangnhi.wordpress.com
Tóm tắt:Truyện Ai Là Mẹ Anh là một truyện khá lý thú, truyện là câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng nhưng sâu lắng, như một quyển nhật ký tình yêu. Tình cảm này đối với anh và cả với cô mà nói thì luôn làm người ta day dứt không yên, yêu anh đó nhưng rồi lại nói không, muốn dấn thân nhưng lại sợ lầm lỡ, đến cuối cùng vẫn dè dặt như cô gái lần đầu yêu. Truyện ngôn tình này nói đến một chân lý muôn thuở của tình yêu, vẫn luôn là như thế khiến người ta không thể điều khiển bản thân nhưng đến một độ tuổi nhất định cũng cần một chút suy nghĩ, toan tính cho tương lai, dù muốn hay không muốn cũng không thể chạy hoài theo những mộng tưởng, đôi lúc vì chính cuộc sống mưu sinh làm người ta trở nên ích kỉ, vô tình.

Ai Là Mẹ Anh với chủ đề tình yêu, là câu chuyện gặp gỡ bất ngờ ngay từ phút ban đầu của cả nam và nữ chính trong truyện. Trương Nhất Manh là một y tá. Là một trong những y tá trong bệnh viện nhân dân lớn nhất ở thành phố A.

Đọc FULL truyện tại đây

Làm việc ở bệnh viện tốt nhất thành phố A, Trương Nhất Manh vào đây làm cũng nhờ có chút ít quan hệ, sau khi làm việc ròng rã hai năm, mọi việc dần tốt hơn, nhưng nếu thời gian có thể trở về, cô nhất định chọn học nghiên cứu, hoặc là đến bệnh viện khác, hoặc dứt khoát đổi nghề, tóm lại không cần đến bệnh viện tốt nhất làm y tá là được. Nếu như vậy, thì cô cũng sẽ không nhận được một đứa con từ trên trời rơi xuống.

Cô vừa dùng lực một chút, ống tiêm trên mu bàn tay Trương Ninh Giản đã rớt xuống hết. Trương Ninh Giản thấy đau nên nhíu mày, nhưng vẫn bướng bỉnh không buông tay của Trương Nhất Manh ra, anh chép miệng, đôi mắt phủ lên một lớp sương mù: “Mẹ, đau quá hà… ”
Trương Nhất Manh: “…”
Anh… Anh đi chết đi… Chết rồi không đau nữa đâu…
Trương Nhất Manh chợt suy nghĩ đến những lời này, song, nhìn gương mặt xinh đẹp của Trương Ninh Giản, cùng đôi mắt vô tội ngân ngấn nước kia, nói sao cũng không nên lời.
Cô mở miệng, cuối cùng chỉ nói được hai chữ: “Xin lỗi… ” Cô quay sang nhìn người đàn ông kia, Trương Nhất Manh trợn to hai mắt với ông ta, muốn hỏi ông ta phải làm sao bây giờ, song, nhìn nét mặt của người đàn ông đó, thật sự là còn thê thảm hơn cả cô, nếu nói Trương Ninh Giản là gốm sứ, thì người đàn ông này chẳng khác gì tượng đá đặt bên cạnh cả…

Tình yêu của anh và cô bắt đầu từ những cơ duyên như thế, bắt đầu từ sự tình cờ để rồi nảy sinh, họ nhảy vào đời nhau, làm lỗi nhịp bánh xe định mệnh và nhịp đập con tim của nhau, đến cuối cùng đâu là kết thúc đẹp cho mối tình này?

Chương 1

Trương Nhất Manh là một y tá.
Là một trong những y tá trong bệnh viện nhân dân lớn nhất ở thành phố A.
Làm việc ở bệnh viện tốt nhất thành phố A, Trương Nhất Manh vào đây làm cũng nhờ có chút ít quan hệ, sau khi làm việc ròng rã hai năm, mọi việc dần tốt hơn, nhưng nếu thời gian có thể trở về, cô nhất định chọn học nghiên cứu, hoặc là đến bệnh viện khác, hoặc dứt khoát đổi nghề, tóm lại không cần đến bệnh viện tốt nhất làm y tá là được.
Nếu như vậy, thì cô cũng sẽ không nhận được một đứa con từ trên trời rơi xuống.
***
Trước cửa phòng VIP trong bệnh viện nhân dân tốt nhất này là hai hàng bảo vệ mặc toàn áo đen, giống hệt trong phim The Matrix, Trương Nhất Manh tình cờ đi qua sợ hãi đến mức chân như nhũn ra, sau đó nghe nói, thì ra là con trai thứ ba của gia tộc nổi tiếng trong thành phố A – Trương Ninh Giản bị tai nạn xe cộ, bây giờ đang sống đời sống thực vật, nhà họ Trương vốn vừa trắng vừa đen, cho nên tai nạn xe đó nghe bảo là do có người cố tình gây nên, vậy nên con trai lớn của Trương gia đã phái rất nhiều người đứng giữ cửa, giờ chỉ chờ vị thiếu gia xui xẻo kia tỉnh lại.
Nói đến họ Trương thì đúng là có không ít màu sắc khác nhau, nghe nói họ Trương lúc trước là xã hội đen, thế lực không nhỏ, của cải đếm không xuể, giao thiệp lại rộng, những năm 80, khiêu dâm, xã hội đen … bị khống chế rất nghiêm ngặt, họ Trương thừa dịp này rửa tay gác kiếm, cho nên tạo nên tập đoàn Trương thị vô cùng nổi tiếng ngày nay. Nhưng cũng nghe nói, tập đoàn này có hàng tá quan hệ trong tối, không thể phơi bày ra ngoài ánh sáng, lúc nào cũng có thể vùng lên phát huy tác dụng. Đến giờ thì chỉ còn ba người con trai, mặc kệ là ai cũng đều có danh tiếng lẫy lần, đủ để hấp dẫn rất nhiều người.
Nghe nói…
Tất cả những chuyện liên quan đến họ Trương hay Trương Ninh Giản, trước đó đều không thể bỏ hai chữ “nghe nói”, giống như những cô ả đào sắp chết hay những vị cao nhân sắp thẳng cẳng trong truyện kiếm hiệp vậy, cho dù bọn họ không hề muốn làm trò hề cho phố phường, nhưng dân chúng phố phường vẫn lấy bọn họ ra mua vui.
Trương Nhất Manh vừa cắn hạt dưa vừa nghe chuyện bà tám, nghĩ thầm, tại sao cũng là họ Trương như nhau, nhưng cô lại là một người dân cực kỳ bình thường, còn người ta lại có thể kiêu ngạo nằm trong phòng VIP, bên ngoài còn có vệ sĩ đứng hai hàng, khoa trương đến vậy chứ?
Nhưng thôi, làm một người dân bình thường cũng không phải không tốt, ít nhất cũng không có những người lúc nào cũng nhăm nhăm làm hại mình.
Tối ấy, Trương Nhất Manh phải trực đêm, mơ mơ màng màng cảm giác có người đang rung chuông, cô liếc các phòng bệnh, sau đó lười biếng đẩy cửa phòng bệnh ra, vừa vào phòng cô liền tỉnh táo lại – – đây chẳng phải phòng của Trương Ninh Giản – con trai út nhà họ Trương sao ?!
Ai là mẹ anh
Lúc này đã là nửa đêm, thế nhưng trong phòng bệnh, đèn vẫn mở, phòng bệnh này rất lớn, trên chiếc giường một trường trắng tinh tươm là một anh chàng thoạt nhìn mới trên dưới 25, tóc mái đen lõa xõa trên cái trán trắng nõn của anh ta, đôi mắt khép lại, nằm dưới cái bóng của hàng lông mi dài, sóng mũi cao thẳng, bờ môi có vẻ mỏng, dung mạo của Trương Ninh Giản này đúng là làm cho người người phải thấy tự ti, anh ta cứ như một pho tượng bằng sứ vậy, hoàn mỹ đến nỗi làm cho người khác không thể tin nổi.
“Khụ.” Bỗng nhiên, người đàn ông đứng bên cạnh Trương Ninh Giản hắng giọng một tiếng, Trương Nhất Manh rút ánh mắt lại, lo lắng nhìn người đàn ông kia.
Ông ta thoạt nhìn đã hơn 40 tuổi, mái tóc hơi lỗi thời, nét mặt nghiêm túc, cau mày nói: “Sao người tới đây lại là cô? Tôi đã gặp cô rồi, chẳng phải chỉ là một y tá bình thường thôi sao? Y tá trưởng của các người đâu?”
Trương Nhất Manh nghĩ, thật là, chăm sóc bệnh nhân thôi, tại sao cứ muốn y tá trưởng phải chịu trách nhiệm không chứ …
Trương Nhất Manh ngoan ngoãn nhận lỗi: “Có vẻ như tôi đi nhầm phòng rồi, xin lỗi, tôi xin phép rời khỏi trước.”
“Thôi, ” Người đó khoát tay, bất mãn nói: “Cô cứ làm đi, tình trạng của Tam thiếu gia cũng tốt dần rồi, rút cái đầu cắm này ra.”
“A… Vâng.”
Còn “Tam thiếu gia” … Phong kiến cái gì chứ, cổ hủ cái gì chứ, vờ thanh cao cái gì chứ … Trương Nhất Manh yên lặng châm chọc.
Trương Nhất Manh di chuyển đến gần “Tam thiếu gia”, lặng lẽ dùng ánh mắt thưởng thức gương mặt tinh xảo này một lần nữa, sau đó ngồi xổm xuống, cẩn thận mở từng băng dán được dùng để cố định ống tiêm.
Bỗng nhiên, cánh tay đó giật giật.
Trương Nhất Manh sợ hết hồn, ngẩng đầu lên, nhìn thấy Trương Ninh Giản đang nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt anh ánh lên vẻ tò mò, hiếu kỳ cũng như sợ sệt.
Bị ánh mắt như vậy nhìn chằm chằm vào mình, nhịp tim Trương Nhất Manh không khống chế được mà lạc mất hai nhịp.
Một lát sau, cô mới phản ứng được – – chẳng phải người này sống thực vật sao? !
“Trời ơi … tỉnh rồi …” Trương Nhất Manh trợn mắt hốc mồm, nghĩ thầm, không biết Trương Ninh Giản tỉnh rồi, cô có được tăng lương không nữa, dù sao thì cô vừa đến, anh ta đã tỉnh lại, vậy chẳng phải cô là vật may mắn sao …
Người đàn ông có mái tóc lỗi thời kia bước đến, mừng rỡ nói: “Tam thiếu gia? Cậu tỉnh rồi sao?”
Trương Nhất Manh vừa nói “Chúc mừng chúc mừng”, vừa định rút tay đang cầm băng dán trên mặt Trương Ninh Giản ra.
Nhưng Trương Ninh Giản rất nhanh chóng, một phát bắt được tay của Trương Nhất Manh.
Tay của anh cũng trắng không kém, móng tay được cắt ngắn sạch sẽ, Trương Nhất Manh thật sự liên tưởng đến bài học lúc còn học ở trung học – “Gọt củ hành”.
Bị bàn tay của người đàn ông khác nắm lấy, tim Trương Nhất Manh lại đập nhanh hơn một nhịp, cô nghi ngờ ngẩng đầu nhìn Trương Ninh Giản, nhưng anh ta vẫn vô tội nhìn chằm chằm Trương Nhất Manh, haiz, đối với với tên ngốc nghếch đứng kế bên, cứ coi như không thấy, không biết vậy.
Giọng nói anh mệt mỏi: “Mẹ …”
Trương Nhất Manh: “…”
Người đàn ông ngu ngốc: “… ? !”
Cô vừa dùng lực một chút, ống tiêm trên mu bàn tay Trương Ninh Giản đã rớt xuống hết.
Trương Ninh Giản thấy đau nên nhíu mày, nhưng vẫn bướng bỉnh không buông tay của Trương Nhất Manh ra, anh chép miệng, đôi mắt phủ lên một lớp sương mù: “Mẹ, đau quá hà …”
Trương Nhất Manh: “…”
Anh … Anh đi chết đi … Chết rồi không đau nữa đâu …
Trương Nhất Manh chợt suy nghĩ đến những lời này, song, nhìn gương mặt xinh đẹp của Trương Ninh Giản, cùng đôi mắt vô tội ngân ngấn nước kia, nói sao cũng không nên lời.
Cô mở miệng, cuối cùng chỉ nói được hai chữ: “Xin lỗi …”
Cô quay sang nhìn người đàn ông kia, Trương Nhất Manh trợn to hai mắt với ông ta, muốn hỏi ông ta phải làm sao bây giờ, song, nhìn nét mặt của người đàn ông đó, thật sự là còn thê thảm hơn cả cô, nếu nói Trương Ninh Giản là gốm sứ, thì người đàn ông này chẳng kgác gì tượng đá đặt bên cạnh cả …
Nhờ người ta chi bằng tự bản thân giải vây, Trương Nhất Manh khẽ dùng lực, muốn rút tay ra, nhưng Trương Ninh Giản càng nắm chặt hơn, sức của anh ta không nhỏ, tuyệt đối không giống như người vừa hồi phục sức khỏe sau khi tỉnh dậy.
Trương Nhất Manh nói: “Anh … Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
Trương Ninh Giản nghi ngờ nhìn cô: “Mẹ?”
Trương Nhất Manh thật sự rất muốn điên: “Anh … Tôi … Tôi không phải mẹ của anh!”
Trương Ninh Giản lại cười, ánh mắt cong lên, giống như một vầng trăng khuyết, hai bên má lộ ra hai lúm đồng tiền: “Mẹ chính là mẹ, con vừa nhìn một cái là biết rồi!”
Chim con nhận mẹ?
Trương Nhất Manh nhanh chóng nghĩ đến cụm từ này, nhưng Trương Ninh Giản không phải là chim, còn là một người đàn ông hai mươi mấy tuổi, sao lại nhận mẹ lung tung như vậy chứ?
Chết tiệt, tốt nhất là đừng vì cái tai nạn đó mà làm đầu óc bị tổn thương …
Trương Nhất Manh hít sâu một hơi, miễn cưỡng lắm mới nở nụ cười được: “Thật ra, tôi không phải mẹ của anh …”
Đôi mắt Trương Ninh Giản ngân ngấn nước: “Mẹ, sao mẹ lại không nhận con …?”
Trương Nhất Manh: “…”
Người đàn ông đứng bên cạnh cuối cùng cũng tỉnh táo lại, ít ra là hơn Trương Nhất Manh sắp điên lên, hắn ta chạy ra cửa la to: “Bác sĩ, bác sĩ đâu? Y tá đâu?!”
Lúc này, vị y tá trưởng chạy đến, bác sĩ phụ trách Trương Ninh Giản cùng những bác sĩ nổi tiếng từng lên TV cũng chạy đến, mọi người cùng nhau chạy vào phòng bệnh, và cùng nhau hóa đá.
Bởi vì hai cánh tay Trương Ninh Giản đang nắm mép váy của Trương Nhất Manh, lắc lắc: “Mẹ, đừng đi mà …”
Trương Nhất Manh cũng dại ra, chết lặng nhìn bọn họ: “Nhanh lên đi, mau cứu mạng đi, cứu mạng đi …”
Các bác sĩ giỏi nhất trong bệnh viện tốt nhất, dùng thiết bị cao cấp nhất, bắt đầu tiến hành cuộc kiểm tra toàn diện với Trương Ninh Giản.
Từ góc độ của Trương Nhất Manh mà nói, những điều này chẳng có tác dụng gì cả.
Bởi vì khi làm kiểm tra, Trương Ninh Giản hoàn toàn giữ chặt lấy tay hoặc góc áo của cô, đôi mắt ngấn nước không ngừng nhìn cô, chỉ cần cô có ý muốn rời khỏi là lại tỏ ra tội nghiệp, hoặc ấm ấm ức ức la lên: “Mẹ …”
Trương Nhất Manh sắp khóc rồi.
Người đàn ông đứng bên cạnh đã khóc tự bao giờ, nước mắt của ông ta cứ giàn giụa ra, cứ cầm chặt cái điện thoại mà gọi điện liên hồi, Trương Nhất Manh nghe thấy ông ta nói: “Đại thiếu gia, là tôi … Tam thiếu gia đã tỉnh rồi, vâng … Vâng, cơ thể thì không có vấn đề gì, … Vâng . Nhưng mà đầu óc của cậu ấy hơi có vấn đề … Không phải, không phải, tôi không có ý đó, tôi nói thật … Cậu ấy, cậu ấy giữ chặt cô y tá kia … Vâng, cũng tại cô y tá đó vào nhầm phòng ạ … Đúng vậy, vâng, vâng, là lỗi của tôi … Bây giờ cậu muốn đến đây? Vâng, vâng, vâng, chúng tôi đang làm kiểm tra toàn diện cho cậu ấy… Dạ!”
Trời ạ.
Trương Nhất Manh liếc nhìn người đàn ông đó, trong lòng nhịn không được chửi thầm một câu, xin lỗi chứ, Trương Ninh Giản giữ chặt cô, gọi cô là mẹ đều là lỗi của cô hết sao?
Càng nghĩ càng tức giận, Trương Nhất Manh ngoắc ngoắc tay với người đàn ông kia, người đàn ông đó hiển nhiên không muốn đếm xỉa đến Trương Nhất Manh, nhưng nhìn Trương Ninh Giản đứng bên cạnh cô, vẫn từ từ đi đến: “Có chuyện gì? Đại thiếu gia sẽ lập tức đến đây, để cậu ấy xử lý là được rồi.”
“À, tôi muốn hỏi ông, Trương Ninh … À không, Tam thiếu gia nhà ông đó, anh ta bao nhiêu tuổi rồi?”
Người đàn ông nghi ngờ nhìn Trương Nhất Manh, giống như không hiểu vì sao cô lại hỏi điều này, sau đó mới đáp: “Tháng 10 năm nay thì tròn 27 tuổi … Ôi, vốn chỉ còn một tháng thôi mà!”
Trương Nhất Manh suýt nữa thì phát điên thật.
Cô nhìn Trương Ninh Giản: “Tôi hỏi anh, anh bao nhiêu tuổi?”
Trương Ninh Giản nháy nháy mắt: “Còn mẹ?”
“Tôi mới 24 thôi! Sinh nhật tôi trong tháng hai qua rồi đó, mới 24 thôi đó!” Trương Nhất Manh đau khổ nói: “Anh nghĩ đi, anh 27, tôi mới 24, chẳng lẽ tôi đi xuyên thời gian để sinh anh sao …”
Trương Ninh Giản cười ngọt ngào: “Mẹ, mẹ đừng gạt con nha!”
“…”
Trương Ninh Giản lấy đầu ngón tay tính toán, cuối cùng cũng thả tay xuống, nghiêm túc nói với Trương Nhất Manh: “Hoặc là con mới 7 tuổi, hoặc là mẹ đã 42 rồi!”
Trương Nhất Manh: “…”
Người này nghĩ rằng đây là thế giới của anh ta sao … Bóp méo sự thật trắng trợn đến vậy, quả là biến thái …
Trương Nhất Manh ôm đầu khóc rống, khóc được một chút, Trương Ninh Giản nhẹ nhàng vỗ vỗ lên vai Trương Nhất Manh, cô quay cái mặt buồn bã lại, thấy nét mặt khó xử của Trương Ninh Giản, cách nói chuyện trở nên thân thiện hơn: “Có chuyện gì?”
“Không phải là ‘nhà của ông’.” Anh mím môi, hàng lông mày nhíu lại, không đầu không đuôi nói.
“Hả?” Trương Nhất Manh hoàn toàn không hiểu.
Nét mặt Trương Ninh Giản như mắng cô “Sao mẹ lại ngốc quá thế?”, giải thích: “Con không phải của ông ta…” Anh ghét bỏ nhìn người đàn ông đó, dúi đầu vào cổ Trương Nhất Manh, cọ cọ: “Con là của mẹ …”
Người đàn ông : “… Hu hu hu Tam thiếu gia…”
Nhất Manh …
Trương Nhất Manh ngửi được một mùi hương thoang thoảng từ tóc của Trương Ninh Giản, vừa nghĩ nên chăm sóc anh làm sao cho tốt, vừa nghĩ làm sao mà người sống thực vật còn có thể gội đầu được, cánh tay cứng nhắc kéo anh ra: “Đừng … có cọ nữa …”
Tóc của anh mềm nhũn, làn da lại mịn màng, cọ vào cổ cô làm cô cảm thấy khó xử vô cùng …
Trương Ninh Giản tội nghiệp nhìn cô.
Trương Nhất Manh hạ quyết tâm, trợn mắt nói: “Không nghe lời, mẹ … đánh cái rắm … ở cổ đó …”
Người đàn ông: “…”
Bọn vệ sĩ: “…”
Y tá đứng ở cửa: “…”
Trương Ninh Giản lại rất thích thú, anh ngại ngùng cười, hai cái lúm đồng tiền trên má trở nên lấp lánh, sau đó gật đầu: “Con nghe rồi.”
Người đàn ông hít một hơi thật sâu, đẩy Trương Nhất Manh, nói: “Cô mau hỏi Tam thiếu gia xem cậu ấy có nhớ mình là ai không.”
Trương Nhất Manh đáp một tiếng, quay đầu hỏi Trương Ninh Giản: “Lại đây, tôi hỏi anh, anh có nhớ mình tên gì không?”
Trương Ninh Giản trợn to hai mắt, giống như một đứa trẻ đang hoảng sợ, tròng mắt đen nhánh chạy tới chạy lui, suy nghĩ nửa ngày, anh ta nói mà có chút khó xử: “Mẹ, con tên gì vậy …”
Trương Nhất Manh: “… Anh, anh tên là Trương Ninh Giản.”
Trương Ninh Giản ngơ ngác lặp cái tên này lần nữa, hưng phấn hỏi tiếp: “Vậy mẹ tên gì vậy?”
“Tôi là … Trương Nhất Manh.” Trương Nhất Manh miễn cưỡng trả lời.
Trương Ninh Giản vui vẻ vỗ tay, làm như vừa phát hiện ra một điều trọng đại vậy: “Mẹ đúng là mẹ! Chúng ta cùng họ Trương đó!”
“Trời ạ, anh đừng có kết luận tầm phào nữa! Con thì phải theo họ cha chứ! Muốn thì kêu tôi là ba đi!” Trương Nhất Manh tức tới nỗi đầu cũng bốc khói, không lựa lời mà nói.
Người đàn ông kia và một đám vệ sĩ đứng đằng sau cô hắng giọng, Trương Nhất Manh hiểu ý, rụt rè nói: “Ha ha, tóm lại, tôi không phải mẹ của anh …”
Trương Ninh Giản hoàn toàn không quan tâm đến: “Vậy ba ba đâu?”
“Hả?”
Trương Ninh Giản nhìn chung quanh, sau đó dừng lại nhìn người đàn ông kia, lại lần nữa tỏ ra chán ghét: “Mẹ đừng nói là ông ta chứ?”
Người đàn ông: “Tam, tam, tam thiếu gia … Người không được nói vậy.”
Trương Nhất Manh: “… Không phải đâu.”
Trương Ninh Giản nói: “Vậy ba đâu rồi?”
Trương Nhất Manh nghĩ, tôi không biết trả lời anh thế nào nữa …
Trương Ninh Giản tự cho là thông minh, đưa ra kết luận: “Chắc là ba đã chết rồi, cho nên con mới theo họ của mẹ.”
Giọng nói ngây thơ của anh toát lên một vẻ chắc chắn, nói đến ba chữ “ba đã chết” còn vui vẻ vô cùng, giọng điệu không khác gì một đứa bé la lên: “Hôm nay con được ăn kẹo!” vậy.
Trương Nhất Manh: “…”
Làm sao bây giờ, người này rõ ràng là không bình thường … Ba chết có cần phải vui vẻ đến vậy không?
Hơn nữa… Trương Nhất Manh thầm rơi lệ, ông xã tương lai chưa xuất hiện của tôi ơi, em rất rất xin lỗi, chưa gì anh đã bị người ta trù chết rồi …
Sau đó vẫn là một vòng tuần hoàn không dừng lại: Trương Nhất Manh nói rằng mình không phải là mẹ của Trương Ninh Giản – – Trương Ninh Giản vẫn cho rằng Trương Nhất Manh là mẹ của mình – – phủ nhận – – không đồng ý – – phủ nhận …
Đúng là không dứt thật …
Vào lúc Trương nhất Manh sắp khóc thì rốt cuộc, cửa phòng lại mở ra, người đàn ông kia như trút được gánh nặng, la to: “Đại thiếu gia!”
“Ừm. Ninh Giản đâu?” Một giọng nói trầm trầm nam tính vang lên.
Bốn chữ này đối với Trương Nhất Manh mà nói thật sự không khác gì cứu tinh, cô đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông mặc áo đen đi đến phía mình, đôi lông mày của người đó và Trương Ninh Giản có vài phần giống nhau, nhưng không thể gọi là có vẻ đẹp hoàn mỹ như Trương Ninh Giản được. Ánh mắt của anh ta rất sắc bén, giống như một lưỡi dao bén, anh ta nhìn thoáng qua Trương Nhất Manh, cô có cảm giác như bị dao găm khắp người vậy, vừa bị đau vừa bị đâm, muốn trốn cũng không dám trốn.
Nếu nói Trương Ninh Giản là con búp bê tinh xảo làm cho người ta yêu thích không buông tay thì người này như một miếng sứ đã vỡ, mỗi một cạnh đều sắc bén, chỉ cần đến gần một chút sẽ bị cái lạnh thấu xương của anh ta làm cho thương tích cả người.
Dù là anh em nhưng lại khác xa hoàn toàn.
Thoạt nhìn qua, biết ngay là phần tử nguy hiểm …