Ác ma hắc bang dưỡng thê chi sủng » Trang 7

Chương 3.1 : Nỗi đau của Ác ma.

Sau cuộc trò chuyện với Tề Mặc Hiên , Hoắc Minh Long cũng không có ý định trở lại lớp học. Một đường đi đến hoa viên sau trường , rẽ vào thư viện , lên lăng các là nơi yên tĩnh dành cho các học sinh đọc sách , cậu rẽ vào một gian phòng bên phải , đây là một trong những cấm địa , cũng là một trong những nơi bí mật của trường này – Phòng hiệu trưởng.

Vừa đi vào cậu đã nhìn thấy một lão già khuôn mặt hồng hào đang xem sách với dáng vẻ rất tập trung , dường như chưa hay là cậu đã đi vào trong , người này là Hiệu trưởng – Dương Hoan là một người vô cùng nổi tiếng trong giới , là thầy mà tất cả học sinh đều ao ước được theo học , cũng là người trong mắt người khác phong tư đĩnh đạc , ôn nhuận như ngọc , tuy già nhưng vẫn còn cái khí khái của người lão sư , đạm mà thanh. Nhưng lúc này đây , ông ta đang ngồi ngã về sau , hai chân gác lên bàn , bên cạnh còn có vài quyển sách để vung vãi , áo mũ thì cài nhầm chỗ , quần áo xốc xếch thực không biết ông ta có phải là người mà tất cả mọi người ngưỡng mộ không nữa? Cậu đã bước vào đây một khắc rồi mà ông ta vẫn không mãi may dời mắt khỏi cuốn sách. Mặc dù là biết ông ấy đang giả vờ , cậu cũng không có tức giận , chỉ là lấy một quyển sách khác ra ngồi bên cạnh đọc.

Lão hiệu trưởng này thật ra cũng là một người lười biếng , trong khi tất cả các thầy cô trong trường đều chọn phòng bình thường ở khu dành cho giáo viên , thì ông ta lại dùng quyền lực của hiệu trưởng chọn phòng này. Thứ nhất không có người tìm đến lão hỏi này hỏi nọ , hoặc là một số vụ linh tinh giữa mấy vị phụ huynh với trường , và nhiều hơn hết là người đến xin học lão.

Nhiều lúc tránh cũng không được. Người biết tồn tại phòng này trong trường là rất ít , người biết nó là phòng hiệu trưởng thì càng ít hơn , nếu muốn tìm đến đây nhất thiết phải đi qua một con đường khác là thông từ phòng thư viện , nhưng cậu biết một con đường nhanh hơn là rẽ lá đằng đằng cạnh lăng các là vào được ngay. Nó nằm ngay cạnh nơi học sinh tụ tập thường ngày.

Thời gian cũng trôi qua , chưa đầy một khắc nữa người nào đó đã không kiên nhẫn nỗi mở lời trước. “ Tiểu thiếu gia ơi , cơ quyên nào cậu lại đến thăm cái phòng hiệu trưởng tồi tàn của tôi vậy?” lão buông cuốn sách trên tay xuống , cười hì hì đi đến phía cậu. Đừng hỏi vì sao lại trưng ra cái vẻ mặt tươi cười này nha , đây gọi là gây ấn tượng tốt đối với quý nhân a. Khuôn mặt tròn tròn hiền hậu của lão nở một nụ cười thân thiện với cậu.

Lão lúc trước cũng có nhận một ít học sinh là những người có tư chất thiên phú hơn người , nhưng từ khi thấy cậu nhóc này , lão liền quên mất những người đó , lão a muốn cậu nhận là học trò của lão , nhưng số lão khổ , ngày ngày lão vác mặt dày ra tươi cười với cậu mà cậu chẳng bao giờ đồng ý. Trước khi khuôn mặt già nua ấy trở nên cứng ngắc cậu mới buông sách xuống , có trời mới biết cậu ghét khuôn mặt tươi tắn này của lão như thế nào , cậu có cảm giác chỉ cần cậu đồng ý một cái thì tựa như đưa dê vào miệng cọp. Cậu cũng không thích vòng vo nói thẳng vào vấn đề : “ Lão đầu , ta không biết khi nào thì ba ba và ông lại thông đồng với nhau kêu cậu ta đến giám sát ta.” Con ngươi màu lam không nhanh không chặm lạnh lùng lướt qua khuôn mặt già nua râu ria.

Ngay lập tức lão sửng người , ba giây sau lại tiếp tục trưng ra cái bộ mặt thuần lương vô hại của mình. “ Tiểu thiếu gia người a , người nói cái gì , lão đầu ta đây nghe không hiểu?” ai nha mắt thật lãnh a.

Đọc FULL truyện tại đây

Haizz… suy nghĩ lại , tại sao cậu lại đến tìm lão già không nói lý lẽ này chứ , thật là có nhiều lúc cậu cũng hiểu vì sao. Cậu đứng dậy , không nói hai lời liền bước ra cửa phòng , trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ. “ Được , lão đầu ông không muốn nói ta cũng không cản. Bây giờ ta đi xuống kiếm Hạo lão ca một chút vậy.” Cho thầy hiệu phó lên đây , coi ông thế nào được yên thân , khả năng ca thán của thầy rất cao siêu nha.

“ Ách…” Tên Trần Vũ Hạo ấy mà lên là xong lão , ôi bản lãnh nói liên tục năm tiếng không ngừng nghĩ của hắn lão không muốn nếm thử đâu nga. Nhưng dù sao cũng đỡ hơn là Hoắc đại ma đầu đến tìm lão gây sự. Ôi! Cái thân già của lão không biết như thế…

“ À! Không , nên đi kiếm mấy vị đồng học mấy lớp cao học thì có vẻ hợp lý hơn a.” cũng không có ý định nán lại lâu , nhất chân nhỏ dời đi.

“ Đứng lại!” những đồng học ấy mà tới tìm lão , thì không chừng xương cốt của lão không khéo không còn một mãnh , khả năng bám người của họ rất là dai a. So với đỉa còn dai hơn , lão sáng sớm mặt trời chưa ló đã vào trường đến tối muộn mới về nhà là vì những người này đây. Tên thiếu gia đáng chết này cư nhiên đem bọn họ ra đe dọa lão. Đúng là tránh không khỏi hai ba con nhà này. “ Ba ba cậu nói , để cậu ta bên cạnh giám sát. Hắn nghi ngờ thực lực của cậu còn thằng nhóc kia , mơ hồ là con của một người bạn thân của ba cậu , không là một người anh em cũ hiện đã rút khỏi bang.”

Cậu nghe xong lời này , đột nhiên xoay người. “ Chỉ vậy thôi sao? Lão đầu ông đừng tưởng tôi không biết hai người đang suy tính cái gì. Nên nhớ thân phận cậu nhóc đó tôi đã biết. Tôi cũng không ngu ngốc đến mức bị người khác lợi dụng. Còn về ba ba tôi hi vọng ông nhắn với ông ấy , “ Quên đi.”

Một cậu nhóc mới mười tuổi đã chính chắn như vậy , khó trách tổn thương đó không chỉ để lại trong lòng người đàn ông kia mà cậu ta cũng đau lòng không kém. Liệu chính mình có quên đi được hay không mà nói ông ấy quên.

Một đường trở lại lớp học , cậu cũng không có tâm tình mà ở lại đây lâu. Nói với cô giáo vài lời rồi gọi tài xế mang xe đến đón trở về Hoắc trạch. Một đường trở về đây , cậu không khỏi nhớ đến một ngày đẹp trời sáu năm trước , cậu cũng ngồi trong xe thế này ba người một gia đình hạnh phúc ấm cúng , ba ba thì ngồi phía trước chuyên tâm lái xe , thỉnh thoãng huýt sáo một bản nhạc quen thuộc. Trước giờ ông là một người điềm tĩnh ngoan độc , cường cường , nhưng chỉ những lúc như thế này mới lộ ra thần thái ung dung như vậy. Cậu cùng ma ngồi ghế xe bên cạnh hát một bài hát quen thuộc. Ba người tựa như một gia đình bình thường nhưng hạnh phúc. Đó là sinh nhật lần thứ tư của cậu , ma ma và ba ba cùng cậu đã ăn nhà xong trên đường trở về. Thì…

Bất thình lình chiếc xe đang im ả chạy trên con đường núi bằng phẳng chợt ngừng lại đột ngột , không biết từ khi nào một chiếc xe đã vượt lên trước xoay một vòng và chắn ngang đường buộc phải dường xe lại ngay lập tức.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Nhưng khi xe vừa dừng lại trong các lùm cây gần đó như đã chuẩn bị sẵn một đám người không rõ lai lịch xông ra bao vây xung quanh. Nhìn màn này , người ba ba thần sắc lúc nào cũng bình thản để lộ ra vẻ lo lắng hiếm thấy. Người đàn ông lái chiếc xe kia bước ra và yêu cầu ba người phải xuống xe. Lúc đầu ba ba , có vẻ không chịu , khuôn mặt cậu bị ma ma vùi vào trong ngực ló ra một con mắt tinh anh nhìn thấy bàn tay dấu phía volang của ba ba trong lúc thương lượng với người kia mà bấm số.

Nhận thấy ba ba có ý định câu giờ người đàn ông bên ngoài mất kiên nhẫn , phất tay một cái. Các tên đàn ông xung quanh liền nhất tề dùng gậy gỗ đập vào cửa kiếng , nhân lúc ma ma còn chưa kịp nhận ra mà dẩy chốt xe mà mở cánh cửa , lôi cả hai người cậu ra khỏi xe , hất xuống đất , ép ba ba phải xuống theo.

Nhưng ngay khi người bước xuống thì ngay lập tức đám người đó liền lao vào đánh nhau với ba ba. Ma ma lo sợ nhìn lão công của mình đối chiến với hai mươi mấy người cao to lực lưỡng , đừng nói là địch lại hay không , trò ‘một đấu mười’ này dường như không cân sức.

Có lẽ chưa cô bao giờ thấy , lão công của mình đánh nhau bao giờ , nhưng theo cái nhìn của cô lúc này là anh đang từng bước hạ từng người từng người một , mồ hôi trượt trên khuôn mặt tuấn lãng có vài phần anh tuấn bức người , thần sắc trong con ngươi lạnh lẽo sắt bén , ra đòn vừa thủ vừa công linh hoạt tựa như con báo , nhan nhẹn hữu lực , rất nhanh đối mặt với anh lúc này chỉ còn lại vài kẻ gắng gượng. Ngay khi giải quyết xong người cuối cùng nhìn sang vợ cùng con của mình , anh vài bước liền tới mĩm cười đỡ cô dậy , ôn nhu lau nước mắt trên khóe mi , nhẹ giọng nói vài câu an ủi , thì một viên đạn từ trong chiếc xe kia đột nhiên nhằm hướng anh mà bắn ra , mà người duy nhất nhìn thấy lúc này chỉ có một mình cô. Không để ý đến , thân thể theo phản xạ không điều kiện đẩy người anh ra…

“ Phập.” Viên đạn ngay ngắn đâm xuyên vào khuôn ngực mau tươi tươm ra….

Cậu còn nhớ rõ ba ba đã đau khổ như thế nào trong một khoãng thời gian dài sau đó. Trong căn nhà vắng vẻ dường như chỉ có một mình cậu , có một ngày ba ba nhận được một tập thư nói cho ba biết trong bang có nội gián và cậu rất nhanh chóng được chuyển đến nơi có bảo vệ cẩn mật Hoắc trạch này. Suốt bốn năm qua cậu chưa lần nào nhìn thấy ba ba một lần , người hoàn toàn thay đổi , trở nên khát máu và lãnh lệ theo lời mọi người nói.

Nhưng cậu biết cái giá cho sự mất mát to lớn ấy là cậu và ba ba điều là người hiểu rõ nhất và sẽ tìm ra người đó , khiến họ lãnh trả đủ. Bây giờ , cậu còn chưa có đủ bản lĩnh đó , cậu hoàn toàn tin tưởng năm năm sau cậu sẽ tìm ra được những người này.