Ác ma hắc bang dưỡng thê chi sủng » Trang 14

Chương 6.1: Bí mật của Tiểu Thiên.

Tác giả: Tử Vi Bạch Sắc

Beta: Ngân Luna

Trời đã hửng sáng rồi, đáng lẽ vào giờ này sẽ có người gọi cô nhóc dậy, nhớ đến tối qua cậu nhóc bấm bấm máy tính suốt đêm có lẽ giờ này vẫn còn ngủ. Thuần Hi Thiên cũng không vội quấy rầy, nhón chân nhẹ nhàng bước xuống đất, tự đánh răng rửa mặt rồi bước xuống tầng. Tất nhiên là không quên thơm vào má cậu một cái.

Vừa bước ra khỏi cửa phòng, cô hầu hôm trước lại tươi cười xuất hiện trước mắt cô nhóc. Nụ cười trên môi của cô gái thân thiện, có chút ấm áp của người thân. “ Tiểu thư, thiếu gia còn chưa thức dậy sao?” Đôi mắt như len lén nhìn vào trong.

Bé con ôm gấu bông nghiêng đầu nhìn cô gái kia, chu môi lại như suy tư cái gì đó sau đó dường như hiểu được điều đó, mới bật hỏi “ Chị ơi , chị là ma sao?” Khuôn mặt non nớt không lấy một điểm sợ hãi, ngay cả ánh mắt cũng trong veo như ‘ma’ không phải là thứ gì rất đáng sợ.

Nhưng lời này vào tai cô gái kia lại khiến mắt cô mở to, có chút ngạc nhiên nhìn cô nhóc nào đó, cuối cùng kéo khóe môi thành một nụ cười như nắng “ Sao tiểu thư biết?” Cô đã tồn tại ở đây được mấy năm mỗi lần xuất hiện đều đã quan sát xung quanh, điều này chứng tỏ không ai nói cho cô bé điều này cả, vậy làm sao cô nhóc này nhận ra được chứ.

“ Chị ơi, chị không có bóng kìa. Mà cũng không có ảnh chị trong gương.” Ngón tay nhỏ chỉ vào trong gương, lại nhìn xuống chân cô gái. Nhưng kì quái là cô bé nói giống như chuyện bình thường vậy, không có đến nửa điểm nghi ngờ chính mình, càng không giống như mình nói sai điều gì.

“ Vậy tiểu thư có sợ không?” Càng nhìn cô bé, cô gái càng cảm thấy có một cỗ cảm giác vui vẻ, vì trong đôi mắt ngây thơ thuần khiết kia không hề chứa đựng sự sợ hãi cùng bài xích.

Bé con ôm chặc gấu bông, lắc đầu. “ Chị sẽ không làm cho Tiểu Thiên sợ. Chị cũng không đáng sợ, vậy thì sao Tiểu Thiên phải sợ?” Ai da, người ta còn không biết rõ ma là gì nữa ấy chứ. Mà dù có biết đi chăng nữa, cô bé đơn thuần này sẽ sợ sao? Suy nghĩ một lúc , Thuần Hi Thiên heá ra khuôn mặt tươi cười đầy ngọt ngào ” Chị ơi, chúng ta đi thôi. Đừng làm Long thức giấc.”

Ai da, suýt chút nữa là quên mất. Cô gái vỗ vỗ trán, cúi người xuống nói nhỏ vài lời với cô nhóc. “ Tiểu thư có muốn thiếu gia vui vẻ không?” Này nha, cậu nhóc nào đó mặt lạnh như tiền chịu lộ ra bản chất dịu dàng là cô tốn biết bao công sức. Bây giờ có nhân tố khiến cậu nhóc chịu nở nụ cười thì con ma hầu gái như cô cũng có chút vui vẻ thành tựu a.

Đọc FULL truyện tại đây

Mân mê cái môi nhỏ đỏ mọng, Thuần Hi Thiên lâm vào trầm tư, lần nào cũng là Long khiến cô bé tươi cười, lần trước cũng vậy , lần trước nữa cũng vậy. Mấy ngày nay Long luôn thức đến khuya, cô nhóc thỉnh thoảng bật dậy vẫn luôn thấy cậu rất chăm chú nhìn vào màn hình vi tính, vì làm rất chăm chú nên cậu chẳng có một chút thời gian để cười hoặc để ý đến mọi thứ xung quanh khi đang làm việc “ Ừm,vậy chị sẽ giúp Tiểu Thiên chứ?”

“ Tất nhiên!” cô hầu gái cười cười.

1 giờ sau…

“ Tiểu Tiểu, Long sao còn chưa tỉnh?” Cô bé lo lắng hỏi, lại nhìn sủng vật nào đó vẫn trong giai đoạn tập đi làm quân sư cho mình, mà nó tất nhiên là đang tập đứng lên rồi. Nghe lời cô nhóc hỏi nó mới nâng mắt nhìn qua lại nhìn lại cậu nhóc nào đó , rất khinh bỉ mà ném một ánh mắt lạnh. (T/g: Mi là thú nha… Tiểu Tuyết: Gâu gâu… * Thì sao *)

Nhớ đến tối qua cậu nhóc nào đây lại nhìn nó với ánh mắt lạnh từ lòng bàn chân lên khiến cả người nó giống như bị giật trụi lông bị người ta phơi ra giữa mùa đông , lãnh a lãnh a. Cuối cùng phun ra mấy câu: “ Cấm đến gần Tiểu Thiên quá một mét!” Còn cấp cho ánh mắt như đang nói ” Khôn ngoan thì bên cạnh Tiểu Thiên cũng phải nói tốt về ta một chút ” (T/g: Trí tưởng tượng của một con thú… Tiểu Tuyết: -.-#|||||||)

Bây giờ nhìn đi, nó liếc mắt liền biết là cậu đang giả vờ ngủ, lệ rơi đầy mặt a, nó còn phải chăm sóc tâm tình vị tiểu thiếu gia này tốt một chút. “ Gâu gâu…” Thì gọi a, tiểu thư nhìn ngốc ngốc như vậy cậu sẽ không tỉnh đâu.

Dường như hiểu con thú sủng kia nói cái gì, cô nhóc lay lay vai cậu hô nhỏ. “ Long tỉnh , Long tỉnh…” Sau đó chu môi nhìn con chó nào đó mặt mày đen thui.

Giả vờ thì cũng nên thật một chút chứ??? Tiểu thư không thấy mắt cậu ta giật giật sao? Trong cái đầu nhỏ của Tiểu Tiểu lóe lên tia sáng, hiện lên một bóng đèn vàng chớp chớp. “Lần này thiếu gia cậu phải nhớ công ta nha …” Nó lui cui giơ cái chân nhỏ nhỏ của mình hướng về phía cậu nhóc, sau đó đưa ngón chân đó dời qua cô nhóc nhỏ , rồi lại giơ chân với đến chiếc mõm của mình còn vỗ lại mấy cái.

“?”

“ Tiểu Tuyết nói là thơm Long à?” Sẽ sao? Sáng cô nhóc cũng thơm thơm Long vậy thì sao Long lại không thức a?

Nó lắc lắc cái đầu nhỏ, chỉ chỉ lại chỉ chỉ, lần này với đến gần sát với môi cậu nhóc , nó biết cậu có bệnh khiết phích , lại giơ ngón chân lên dí sát vào gần đôi môi nhỏ của cô nhóc , sau đó cố gắng giơ hai ngón chân chỉ về hai hướng sau đó đập hai bàn chân vào nhau. “ Gâu gâu…” Nó mệt a!

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Sửng người, nói vậy là đặt môi cô nhóc lên môi cậu nhóc nha, kì quái nhưng không phải là không thể, nhíu mày nhỏ nhìn thú sủng đắc chí dào dạt của mình. Thuần Hi Thiên có nên tin con thú nhỏ nào đó đứng còn không vững không? Cuối cùng vì bất chấp tất cả để gọi tiểu thiếu gia còn đang ‘say ngủ’ dậy, cô bé cúi người rất gần, đôi môi anh đào hơi hé mở. “ Chụt…” Đặt lên môi cậu nhóc một cái , sau đó thì…

Không phải là cậu không muốn thức dậy, nhưng nhìn đi, ngay cả cách thức của cô nhóc cũng đáng yêu như vậy, hỏi làm sao cậu lại không giả vờ một chút cũng không biết con thú nhỏ kia kêu cái gì cậu chỉ thấy có thứ gì đó đặt lên môi mình , mềm mềm mang theo vị ngon ngọt tươi mát, bỗng nhiên có cảm giác muốn thêm nữa, cũng không quan tâm đó là thứ gì, tay đặt sau gáy, nắm kéo cả người cô nhóc lại tham lam mút lấy, đó dường như là thứ kẹo ngọt ngào nhất vậy.

“ Ưm…Long…???” Thuần Hi Thiên bị hành động của cậu làm kinh ngạc, vì sao cậu lại mút miệng của cô nhóc, nhất là cảm giác này a … cực kì quái dị … hu hu. T^T

Cậu còn đem cái lưỡi nhỏ nhỏ thơm tho tràn vào trong miệng của cô nhóc nữa. “ Ưm…” Quấn chặt với cái lưỡi thơm tho của cô nhóc quấy động không bỏ sót một ngóc ngách nào cả.

Con thú sủng cũng quay mặt về nơi khác, ôi ôi, tâm hồn ‘ chong xán ‘ của nó a… >~<…

Nhận thấy dường như người kia đã thấm mệt, dưỡng khí gần như sắp bị hút cạn, cậu nhóc mới thỏa mãn buông môi người ta ra còn nuối tiếc liếm môi. Đó là thứ gì a? Sao lại ngon ngọt như vậy, khoan đã, đầu óc xoay chuyển, có cảm giác giống như … môi Tiểu Thiên???

Cô nhóc dựa vào ngực cậu thở hồng hộc, Long lúc nãy rất … nha , cô nhóc còn thấy trong đôi mắt xanh của cậu có ngọn lửa nhỏ , rất kì lạ a. Tạm thời dẹp vấn đề này qua một bên đi , cô nhóc ngẩng đôi mắt trong veo lên nhìn cậu rất tiếc ánh mắt lúc này chẳng khác con nai tơ ngơ ngác là mấy , không biết vì sao cô nhóc cảm thấy mình bị khi dễ hốc mắt đỏ lên , chực khóc. “ Long…” ~~~

Ngay khi nhìn thấy khuôn mặt nhỏ bé đo đỏ, môi nhỏ bóng bẩy mím chặt, cậu nhóc như bị đánh thụp một cái cũng có cảm giác mình làm sai cái gì đó, ngay lập tức không quan tâm gì nữa, lo lắng dỗ. “ Tiểu Thiên đừng khóc là Long sai , Long sai…” Ôm cô nhóc nhỏ vào lòng không ngừng vỗ vỗ lưng, chỉ hận không thể đem hết mọi lỗi sai đều ôm về cho mình.

Nhưng cô nhóc rất kiên cường, chỉ hức hức vài tiếng chứ không có rơi một giọt nước mắt nào, lúc ngẩn lên đã là khuôn mặt thuần khiết, vô hại, tươi tắn như cũ. “ Tiểu Thiên không khóc.” Cô nhóc đâu có mít ướt đâu. “ Long thức rồi, đi đi. Đi rửa mặt a, đi ăn sáng a, đi chơi với Tiểu Thiên và Tiểu Tiểu nữa a. ” Kéo kéo cánh tay của cậu, cuối cùng là nắm hắn lấy tay cậu dẫn đi.

Con ngươi màu xanh ngẩn ngơ nhìn bàn tay bị nắm kia, có chút thất thần, lại sờ lại môi mỏng, cảm giác nó vẫn còn vương lại hơi ấm cùng vị ngọt như mật đường, không biết vì sao cậu lại cảm thấy rất có thành tựu không khỏi nhếch lên nụ cười.