Ác ma hắc bang dưỡng thê chi sủng » Trang 13

Chương 5.3: Thiên sứ có đôi mắt xanh.

Sáng hôm sau, lúc Tiểu Thiên thức dậy thì đã tầm tám giờ, đánh răng rửa mặt xong xuôi thì liền xuống tầng, nhận thấy không có Long bên cạnh, cô nhóc chợt cảm thấy hơi mất mát, khi bước qua thư phòng thì phát hiện bên trong có người.

Hoắc Minh Long lúc này đang ngồi trên ghế gỗ có hoa văn đơn giản, được lót một tấm đệm nhung màu tím sẫm, bên cạnh còn có một cái bàn bằng gỗ chạm khắc tỉ mỉ cao vừa tầm, ngước mắt dường như nhìn người đàn ông đang rất hăng say viết trên bảng, miệng người nọ cũng huyên thuyên về các phương trình toán mới. Người này là gia sư tên là Linton mà Hoắc Mạnh Hùng gọi đến dạy cho cậu.

Rèm cửa được vén lên, ánh sáng dịu dàng của buổi sáng như đang đùa nghịch len lói xuyên qua lớp sa mỏng, mơn trớn đôi gò má trắng mịn của cậu, ôm ấp khuôn mặt tinh xảo non nớt cùng tuấn lãng, từng tia nắng rọi lên hàng mi cong, dài như chiếc quạt, nhuốm một màu sắc lấp lánh lên đôi mắt màu xanh lơ vốn đã xinh đẹp, càng làm lộ ra nét trong trẻo và lạnh lùng. Cậu lẳng lặng ngồi, so với mọi vật xung quang dường như đều làm nền cho cậu, khí chất vương giả tản mát từ trong xương tủy được triển lộ âm thầm nhưng rõ rệt , có một loại thanh khiết không phải của con người. Giống như thiên sứ…thiên sứ có đôi mắt xanh! Thuần Hi Thiên không biết đã thất thần bao lâu đến khi có một ánh mắt dịu dàng chứa đựng sự cưng chiều vô hạn bắt gặp mới vội vã thu hồi, nắm kéo tay con gấu bông chạy vụt đi, vào khoảnh khắc cuối cùng cô nhóc còn nhận thấy nụ cười ôn nhu đọng lên khóe môi cậu. Rất nhạt, nhưng cô thấy rất rõ ràng.

Lúc cánh cửa phòng vừa khép lại, Linton một bên đã không nhịn nổi tò mò cất giọng “ Thiếu gia, cô nhóc đó thật dễ thương a.” Anh xuất thân trong một gia đình có lai lịch với nhà ba của cậu, vốn là người gốc Anh, ba mẹ đều là người nhiều đời phục vụ cho gia đình nhà họ Hoắc. Vốn trước cái chết của phu nhân anh không có cơ hội được tường tận, nhưng nghe mọi người trong tộc nói, từ ngày xảy ra chuyện đó, cả Hoắc Mạnh Hùng và Hoắc Minh Long đều trở nên ít nói, biểu cảm trên khuôn mặt cũng trở nên ít đi thay vào đó là lạnh lùng , thỉnh thoảng là cáu giận, nhưng hôm nay khi nhìn thấy cô bé kia thiếu gia đã cười mà nụ cười này là xuất phát từ chính tâm của cậu.

Đáp lại anh là một ánh mắt sắc như dao, lạnh như băng. “ Anh nên làm tốt chuyện của mình đi.” Âm thanh tràn ra mang theo hơi thở bá đạo vô đối. Người của cậu mà có thể cho anh ta nói như vậy sao.

“ Ách.” Lúc nãy là anh hoa mắt rồi. Thiếu gia làm sao lại có thể dịu dàng như vậy. Nghĩ đến liền vỗ vỗ trán tiếp tục bài giảng. Không hề biết người nào đó vốn không hề quan tâm đến anh đang giảng giải cái gì, thần hồn đã đi theo bóng dáng nhỏ bé kia mất rồi.

Chạy thật xa, ngay tại chỗ rẽ, Thuần Hi Thiên mới ngồi thụp xuống thở dốc.

Lúc nãy…khoan đã vì sao cô nhóc phải chạy? Nhớ đến lúc đó, tim cô nhóc đập rất nhanh rất nhanh, cơ thể cũng theo đó mà không tự chủ được mà nóng lên, không cần nhìn vào gương cũng cảm nhận được khuôn mặt mình bây giờ đã nhuộm một màu đỏ, không hiểu sao lại có cảm giác muốn trốn chạy, kì quái a!

Lúc Tiểu Hoắc học xong bước ra ngoài đi một vòng vẫn không nhìn thấy tiểu bảo bối nhỏ bé kia đâu, cuối cùng mới phát hiện được bàn chân nhỏ sau bụi cây thược dược trong khuôn viên.

Đọc FULL truyện tại đây

Cái đầu nhỏ của Thuần Hi Thiên đang rất hỗn độn, cảm giác kì lạ đó cô nhóc không biết gọi là gì, chỉ là có chút không hiểu được. Có chút giống đối với người thân nhưng lại có chút không giống đối với người thân. Nằm gối đầu lên thảm cỏ xanh ngát sau hàng cây thược dược , cô nhóc nhìn lên trời hi vọng ba ba có thể cho mình một câu trả lời. Bên cạnh Tiểu Tiểu hôm nay rất ngoan ngoãn không chạy chơi đi đâu cả, chỉ nằm bẹp một bên, nó vốn dĩ tính đã lười , thỉnh thoảng cọ cọ vào chân cô nhóc như muốn nương theo đó mà đứng dậy.

Bất chợt , khuôn mặt tuấn mỹ trẻ con xuất hiện đột ngột trước mặt cô nhóc. “ Tiểu Thiên đang làm gì vậy?” Lại nhìn lên trời. “ Có thứ gì thú vị trên đó sao?”

Chớp chớp mắt nhìn cậu , cô nhóc có chút ngạc nhiên , sau đó liền cười hì hì. “ Không có a.” Bỏ mặc những suy nghĩ rối rắm ấy sang một bên, vỗ vỗ một thảm cỏ xanh bên cạnh ý bảo cậu cùng nằm xuống.

Hai đứa bé cùng một con sủng vật ngốc nghếch mập mạp , cứ như vậy mà ngây ngốc nhìn trời.

Ngoài trời trăng đã lên cao , bên trong phòng ngủ của Hoắc Minh Long và cô nhóc đèn vẫn còn sáng rõ. Cậu nhóc ngồi trên giường khẽ nhìn cô nhóc nào đó đã say ngủ bên cạnh. Ánh trăng dịu nhẹ làm sáng lên nước da trắng hồng và mịn màn như bạch ngọc, trải dài trên khuôn mặt nhỏ bé, thuần khiết của cô nhóc. Mơn trớn cái cằm nhỏ xinh đẹp, bao phủ đôi mắt đang nhắm chặt , khẽ xuyên qua những sợi mi cong cong , qua cánh mũi nhỏ nhắn , dừng trên đôi môi anh đào căn mọng lưu luyến không rời.

“ Cốc cốc.” Bên ngoài có tiếng gõ cửa. Kèm theo đó là âm thanh nhỏ giọng của lão quản gia. “ Thiếu gia?” Hé cửa nhìn vào liền bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của cậu , khiến cho cả người như chìm trong hầm băng không tự giác được mà run bần bật. Ông làm sao lại quên thiếu gia còn là người đáng sợ hơn cả lão gia được chứ.

Khóe môi cậu khẽ câu lên, lạnh lẽo phun ra mấy chữ , tuy nhỏ nhưng rất rõ ràng mang theo vài phần thành thục không giống với tuổi. “ Có chuyện gì?” Nhìn bé con trong lòng khẽ khịt khịt mấy cái lại vô thức nắm lấy cánh tay cậu thật chặt, nói mớ mấy câu. “ Long…thiên sứ…có đôi mắt…khịt…xanh…” Lại chìm vào trong giấc ngủ. Bất giác , vì hành động trẻ con này của cô nhóc, cậu khẽ cười, nụ cười từ khóe môi lan ra đến mắt, trong mắt của lão quản gia còn chói sáng hơn cả ánh trăng, lão có chút sửng sốt.

Đối mặt với cậu nhóc bằng tuổi của cháu mình này , lão vẫn không tự chủ được một ít cảm giác e ngại từ trong tâm khảm. “ Lão gia đưa vật thiếu gia cần đến.” Nói rồi khẽ đóng cửa bước vào.

“ Đứng ở đó đi!” Lại là một âm thanh lạnh lẽo của cậu truyền đến. “ Từ nay về sau , ngoài Tiểu Thiên và tôi ra không cho bất cứ người nào bước vào căn phòng này.” Cậu không muốn nơi của mình bị người khác xâm phạm, bất cứ là ai đi chăng nữa. Bước đến lấy laptop trong tay của lão, sẳn tiện lấy luôn cái thẻ tín dụng , khóe mắt liếc qua người lão một cái rồi xoay người trở lại giường. Bật laptop lên, mắt không khỏi lóe lên một tia sáng nhạt. Không hổ là lão đại của Hắc Long bang, chiếc Luvaglio này ít nhất cũng một triệu đô đi. Nhưng người hiểu ba nhất là cậu…mọi thứ bây giờ mới bắt đầu.

Ngón tay nhỏ nhắn nhưng thành thục đảo quanh các phần mềm hiện ra trước mắt, lướt qua một chuỗi các icon, nhấp nhấp chuột , trên màn ảnh liền xuất hiện một dãy các kí tự đặc biệt , những chuỗi số hóa. Nếu là dân IT* (cái này chắc bạn nào cũng biết) thì ắt hẳn biết cậu đang làm cái gì. Sau đó liền hiện lên không ít rào cản cùng tường lửa , các loại rào chắn bảo vệ khác nhau mọc lên như nấm sau mưa , con trỏ di chuyển liên tục , nhìn có vẻ phức tạp nhưng nói theo cách nào đó là đơn giản, chỉ cần đưa được phần mềm của mình vào sâu trong nhân của khối chắn bảo vệ đó thì coi như điều khiển được toàn bộ máy tính, tâm này chính là bộ điều khiển trung tâm chi phối mọi hoạt động còn lại.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Nếu là bình thường chủ máy phải là người chống lại các yếu tố lạ xâm nhập, nhưng bây giờ cậu lại làm ngược lại chống lại các phần mềm có sẵn trong máy tính thì chỉ có một nguyên do duy nhất…Cậu muốn hack máy chủ này , hay nói cách khác là chân chính sở hữu nó.

Con người nhiều lúc có thể tin tưởng một điều gì đó dù có phi lý như thế nào, với việc mà ba của cậu đã đồng ý với yêu cầu của mình. Hoắc Minh Long tin tưởng ba sẽ không làm việc này, đưa một phần mềm khống chế vào trong máy tính. Đừng nhìn một đứa trẻ chỉ mười tuổi như cậu mà coi thường, thư phòng của Hoắc trạch cũng không phải chỉ là hư danh, sách trong đó nói dễ nghe là sách quý gồm có nhiều loại kiến thức đa ngành đa nghề, mà hầu hết là kiến thức chuyên sâu. Bốn năm là khoảng thời gian cậu đọc hết tất cả ở đó, chuyên ngàng IT chỉ là một phần nhỏ. “ Trẻ con dễ dạy.” Với cậu mà nói đọc hiểu chỉ là chuyện ngày một ngày hai. Vừa khởi động máy đã phát hiện điều bất thường, muốn cài phần mềm không chế vào máy tính của ba ba đưa cho cậu, thật là coi thường người khác quá.

“ Đing đing.” Từ cái Luvaglio phát ra một tiếng kêu nhỏ, đều này báo hiệu đã vào tới tâm của màn chắn. Đây mới là công đoạn quan trong nhất ‘Resplace’ trước mắt hiện lên nhân nguồn , đây là trung tâm truyền phát mọi hoạt động của máy tính. “ Tích…tắt…tích…” Hàng rào nhân là khó đối phó nhất, tốn mất 30’ cuối cùng cậu cũng đưa được dữ liệu của mình vào thay thế và xóa đi phần mềm không chế. Xong xuôi, khóe môi cậu khẽ hiện lên một nụ cười nhạt, lạnh lẽo, đặt máy tính sang bên cạnh nằm xuống ôm lấy thân hình nhỏ bé của Tiểu Thiên vào lòng , khẽ nói. “ Long sẽ bảo vệ Tiểu Thiên.” Rồi nhắm mắt ngủ.

— —— —— —— —— —— ——— Phân cách tuyến Tử Vi — —— —— —— —— —— ——–

Tại một nơi cách đó khoảng vài km trong một căn phòng kín bày đầy các máy tính , có hai mươi mấy người đàn ông đang không ngừng nhìn vào màn hình , hiện lên các kí tự kì quái. “ È…è… Thông báo đã mất kết nối!” Bất thình lình tất cả các máy chủ ở đó đều đồng loạt hiện lên tín hiệu mất kết nối.

Trong nhóm có hai người cảm thấy không ổn liền chạy ra ngoài thông báo. Tại căn phòng bên cạnh hai người đàn ông một béo một gầy đang ngồi. Nhìn người vừa chạy vào đồng thanh quát: “ Có chuyện gì?” Dường như nhận ra có điểm bất thường gì đó.

“ Phần mềm khống chế đã bị gỡ , máy chủ không những không còn khả năng khống chế còn bị lây nhiễm virus. Máy chủ đã bị lây nhiễm e là…”

Hai người đàn ông nhìn nhau, nhận thấy trong mắt đối phương lóe lên tia ngạc nhiên, sau đó là lạnh lẽo…

P/s: Hì hì mem nào rảnh thì cmt vài câu cho ta nha…