Truyện / Truyện dài / Đang cập nhật / Ác ma hắc bang dưỡng thê chi sủng

Ác ma hắc bang dưỡng thê chi sủng

Ác ma hắc bang dưỡng thê chi sủng

Ác ma hắc bang dưỡng thê chi sủng

Tác giả: Tử Vy Bạch Sắc

Tên khác: Ác ma hắc bang: Nuôi vợ là để yêu chiều.
Nguồn: DĐLQĐ.

Ông vua thương giới , Bang chủ của một bang phái cực lớn có quy mô xuyên quốc gia , một kẻ lãnh khốc vô tình , nhưng đối với một người lại đối đãi ôn nhu. Có người nói : Muốn Hoắc Minh Long dịu dàng thì duy chỉ có một người làm được.

Một cô bé đáng thương , từ nhỏ đã không được cha mẹ bảo bọc , là một cô gái ngốc nghếch thiện lương , cũng là một tiểu thiên tài quái vật , đối với người khác như gần như xa. Có người nói : Nếu muốn Thuần Hi Thiên nở nụ cười từ tận đáy lòng , khóc bằng cả con tim thì duy nhất chỉ có một người.

Cuộc đời là một cuộn chỉ rối rắm , gặp nhau , đơn thuần vì là trùng hợp , cần người lấp khoãng trống cho mình. Nếu nói năm đó anh vì một lần thử mở rộng trái tim mình với cô , thì đồng thời ánh sáng của anh cũng kịp thời làm cô quên đi mất mát. Nếu nói cô là ngọn lửa ấm áp làm tan đi trái tim băng giá và khép kín của anh , thì hơn hết cô cũng cho anh bước vào cuộc sống của chính mình.

Một năm chưa hẳn là lâu , năm năm cũng chưa nói là dài , nhưng mười năm là quá dư thừa để họ hiểu nhau , bởi vì đối với những người thuộc về nhau thì chỉ cần một ánh mắt là đủ. Do vậy một khi bóng tối thực sự kéo đến , những kỉ niệm tựa như khói thoãng , những yêu thương chìm trong lãng quên thì nói một cách nào đó họ vẫn bên nhau dù là cách nửa vòng trái đất.

Mở đầu. (1)

Màn đêm bao phủ khu rừng tạo nên sắc thái mị hoặc mơ hồ. Ánh trăng lập lòe tản ra màu sắc kỳ dị. Từng nhánh cây xao động tạo nên những cái bóng mờ mờ ảo ảo không rõ như những cánh tay múa vũ. Trong không gian chỉ vang lên những tiếng lá cây xào xạt , thỉnh thoãng tiếng chim rên siết , cùng tiếng côn trùng kêu rôm rã. Hú….hú… tiếng sói tru rít lên giữa khu rừng lại vô cùng rõ ràng và vang vọng.

Một căn nhà kho cũ ven rừng , đèn vẫn còn sáng lờ mờ. Liên tục từ đó phát ra những tiếng ‘chan chát’ nghe dễ dàng nhận ra đó là tiếng roi quất thanh thúy cùng tiếng quát tháo. Xung quanh là nhóm những kẻ mặc đồ đen khuôn mặt không biểu tình.

Trong căn nhà kho đó truyền ra tiếng thét đầy phẫn nộ của một gã đàn ông : “ Ta hỏi , ngươi rốt cục có nói hay không? Là Tên tiểu tử đó giao cho ngươi cái gì?” ngồi trên chiếc ghế da một người đàn ông trung niên mặt mày hung tợn , hằng cả một vết thẹo dài chạy dài dọc theo má , vì tức giận mà vết thương ấy giật giật lên , trông càng thêm xấu xí , bàn tay cầm một chiếc roi da đã nhuốm đầy máu hằn những đường gân nổi cộm , con mắt to lồ lộ lăm lăm nhìn người đàn ông máu me be bết , hoàn toàn không con nhìn ra được khuôn mặt đang nằm dưới đất.

Nhưng người đó chỉ lạnh lùng trừng mắt nhìn lão kia , trong con ngươi lóe lên tia sáng kiên định , khóe môi mím chặc chịu đựng sự hành hạ trên cơ thể , mà không hề rên rỉ , cương quyết không để lộ ra bất cứ lời nào. Hắn từ trước một khi đã thề thì tất không thất , càng đối với kẻ lòng lang dạ sói phản bội lại lão đại hắn càng kinh bỉ.

Nhìn thần thái của người đàn ông , khuôn mặt lão mỗ càng thêm dữ tợn nhưng trên khuôn mặt lão nhanh chóng lại hiện lên nét cười tà tà , sau sung sướng cười lớn. Thủ đoạn tra tấn lão còn nhiều lắm , nhưng chưa đến bước cuối cùng lão vẫn không ngừng mở lời dụ dỗ , lão thích người khác phục tùng mình hơn. Âm thanh lão khàn đục , nghe ồ ồ : “ Ngươi còn không nhìn rõ sao? Hắn cũng chỉ là một tên nhãi nhép không hơn không kém. Nép dưới đũng quần của tên lão đại ngu xuẩn. Không chừng bây giờ hắn còn không biết ngươi đã bị bắt đi nữa đó mà còn cứng mồm. Thằng nhãi đó vốn từ lâu đã bị kẻ mà ngươi gọi là lão đại quên đi mất rồi , không phải chỉ là một kẻ bất tài thôi sao ha…ha…” Thống khoái nói xong lão liền nhìn một tên áo đen phía sau ra lệnh “ Ngươi! Đem axit đến đây. Ta không tin là tên này không nói.”

Sở thích của lão là tra tấn người không phải sao? Mặc dù rất muốn nhìn thấy khuôn mặt khống khổ của người đàn ông trước mắt này. Nhưng khuôn mặt tuyệt vọng khiến sẽ khiến cho tâm tình hắn sảng khoái hơn.

Nghe lời này , người đàn ông như cũ không có biểu tình gì. Khi ông còn hoạt động trong bang điều gì chưa đối mặt qua. Chỉ là… đôi mắt màu đen một lần nữa nhìn về phía cánh cửa. ‘Thiếu gia mong người đến lịp lúc.’ Ông ta nhếch môi nhẹ nhàng đối mặt với cái chết thậm chí là còn kinh khủng hơn chết. Nhưng câu nói tiếp theo của lão lại chính thức lấy đi hi vọng của ông ấy. “ Đem con nhóc ấy ra cho ta!!!” Con nhóc đó rất quan trọng với hắn sao. Thế thì càng khoái cảm a.

Lời nói vừa dứt cánh cửa nhà kho ‘ Oanh ’ một tiếng nổ tung. Cánh cửa bị một nhiệt lực tác động đến tan chảy tạo thành một lỗ hổng lớn , rồi văng ra xa. Phía sau là một cậu nhóc khoãng mười tuổi khoái chí cười lớn , quay ra sau nói : “ Minh Long thế nào?” bàn tay còn nhẹ nhàng nâng niu cây súng pháo mới chế tạo còn to hơn cả người của mình.

“ ….” không ai trả lời.

Một đám áo đen khác đi vào đồng thời khóa trụ toàn bộ đám người lúc nãy. Bên ngoài bước vào , là một thiếu niên không …là hai cậu bé cùng hai tên áo đen theo sau.

Chính giữa là một cậu bé mặc một bộ tây trang màu xanh phẳng phiu , cổ để chừa hai cái nút áo , hai tay đút vào túi quần tựa như đi dạo. Khuôn mặt nhỏ nhắn anh tuấn tựa như bức tượng điêu khắc hoàn mỹ nhất nhưng rõ ràng vươn nét non nớt , đôi hàng chân mài kiếm ngạo nghễ nho nhỏ , một đôi mắt mang đầy lãnh ý màu lam nhạt long lanh to và sáng , chỉ là tùy ý liếc qua , không giận mà uy , một chiếc mũi cao kiêu hãnh , đôi môi mõng hơi mím lại. Nhìn có vẻ bất cần nhưng lại mang theo chí khí vương giả không gì sánh kịp. Tất cả lại hội lên người một cậu nhóc mười tuổi , người này đích thực chính là người mà lão mỗ dữ tợn kia nói – con trai của bang chủ Hắc Long bang. Cậu nhóc lạnh nhạt nhìn đám người sau liếc tên áo đen bên cạnh.

eTruyen.net

Hắn hiểu ý đến đỡ người bị đánh tới máu me khắp người lại. Nhóc bước tới bên cạnh lão mỗ đã bị chế trụ nằm phục dưới dất , bàn chân mang đôi giày da nhỏ đạp lên bàn tay lão , sức lực non nớt nhưng ‘Rắc rắc’ âm thanh của tiếng xương vỡ vụn thật giòn tan. Cậu cúi người miệng cười tà tà nhìn tên lão mỗ lúc nãy còn rất hăng máu khi nãy , bây giờ đau đơn từ bàn tay truyền đến đến khiến mặt lão trắng bệch. “ Rất thất vọng , rất kinh ngạc phải không? Lão Thành , ông thực nghĩ tôi chỉ là một nhóc con , nhất thiết phải nhờ vào sự bảo hộ của ba tôi sao? Thực nực cười Hoắc Minh Long tôi chưa bao giờ nhờ vả người khác , mà người khác này lại chính là ba tôi.” Khóe miệng nở một nụ cười khát máu , không hợp với lứa tuổi. “ Ông sai rồi , sai vì coi tôi là một tên nhóc , sai vì chỉ vì nhìn tôi bằng con mắt khinh thường. Hôm nay , tôi sẽ cho ông biết người như ông sẽ phải trả cái giá như thế nào.” Khuôn mặt tuấn mỹ , trẻ con lại tản mát khí thế bức người , đôi con ngươi màu lam khóa chặc người đàn ông này trong mắt. Chính là những lúc tâm tình của hắn cực kỳ phẫn nộ mới lộ ra khuôn mặt này.

Trên mặt lão mỗ kia chứa đầy kinh hãi , lão chính là thua nhanh như vậy sao , chỉ mới một tiếng trôi qua. Không thế nào , không thể nào. Lão không tin vào mắt mình , trong lòng lại âm thầm cười lạnh : mấy mươi năm lăn lộn trong giới hắc đạo lão thế mà lại bị một tên ranh con chưa đến tuổi vị thành niên này bắt thóp. Tầm mắt dừng trên người cậu nhóc. Hắn như thế nào lại nghĩ rằng con trai của Hoắc Mạnh Hùng lại là kẻ bất tài cơ chứ.

Ánh mắt không che giấu sự sợ sệt cùng bối rối chứng minh những suy nghĩ trong đầu ông ta lúc này cực kỳ hổn loạn. Hài lòng thu gọn mọi biểu tình của lão vào mắt , nhóc cười cất giọng nói rất nhẹ nhàng lại mang lãnh khí thấu xương. “ Bổn thiếu gia muốn cho mấy kẻ này nếm thử gia vị sự trừng phạt mới của bang Hắc Long. Tuyệt phải họ biết mùi vị của nó rõ ràng như thế nào.” Lam mâu khi nói đến hai chữ ‘trừng phạt’ còn mang theo một chút ý thích thú. Dám động tay vào người của cậu thì chỉ có một kết cục mà thôi.

Lời nói tuy rất nhẹ nhàng , khi vào tai đám người bên phe lão mỗ kia , cơ hồ đã muốn ngất đi , nhưng lý trí bọn họ lại căng như dây đàn , không cách nào xóa đi được lời nói của hắn trong đầu tựa như một ma chú vang vọng , kích thích đến dây thần kinh bọn họ phải tỉnh táo , con ngươi cũng không thể đóng lại được chỉ biết trừng trừng mắt vô hồn , nhìn chính mình bị kéo đi xa.

Nguyên nhân : Không sai! Thứ khiến bọn họ sợ hãi gọi là hình phạt này tuyệt đối không thể dùng từ ngữ nào khác để hình dung ngoài năm từ ‘Địa ngục tầng mười tám’ vốn trước kia hình phạt chỉ là chặt tay chặt chân hoặc giết đi là xong. Nhưng từ khi cậu nhóc này nhúng tay vào đã xuất hiện nhiều trò cực kỳ…vì hắn nghĩ : hình phạt về thể xác không đủ kích thích , phải làm cho bọn họ tê liệt toàn diện , từ đau đớn trên cơ thể đến tâm can cũng ngập trong bất an , đau khổ.

Đợi cho mọi người đem mấy tên rác rưởi xử lý xong , cậu mới nhàn nhạt nhìn người máu me khắp mình. Trong đôi mắt tròn xoe màu lam lóe lên một tia tán thưởng , đối với những người có thể toàn tâm toàn ý đối với ba của mình , thì người đàn ông này chính là người trung thành nhất. Ông ấy cố níu lấy bấp chân nhỏ của cậu , trút hết hơi thở cuối cùng , hổn hển nói. “ Tiểu Thiên nhờ người.” bốn chữ vỏn vẹn là ông tận lực nói ra. Gởi gắm thứ trân quý nhất cuộc đời mình cho cậu. Nhìn ông ta một lúc rồi gật đầu. “ Phong thúc yên tâm.” cậu trước giờ phải trái phân minh , người đối với mình trung tâm , mình đối với người thiện việc. Lúc này , người đàn ông mới nhẹ nhàng nhắm mắt.

Trong căn phòng cuối hành lang đen âm u truyền ra tiến khóc thút thít nho nhỏ pha lẫn tiếng nấc nghèn nghẹn. Một cô bé chừng năm tuổi run cầm cập , nép đầu vào góc tường vừa run rẫy vừa khóc. Hai ngày rồi , bé đã ở đây hai ngày rồi , ngoài màu đen âm u , tiếng mấy loài côn trùng kêu rỉ rả , và ánh đèn loe loét , bé không còn cảm nhận được thứ gì khác. Bé bây giờ rất lạnh , mọi thứ dần mơ hồ với bé , đầu bé rất đau , bé cũng rất sợ hãi.

Bây giờ trông bé không khác gì một kẻ ăn mày , đầu tóc rối tinh rối mù , cả khuôn mặt đều bị lấm bẩn , nhìn không ra người ngợm , ngay cả bộ váy trắng tinh tươm , mà ba mới mua cho cũng đã bị váy bẩn. Chỉ có hai từ có thể miêu tả bé bây giờ là ‘thảm hại’.

Chợt phía xa truyền đến tiếng bước chân chậm rãi , rất nhỏ , trong không gian tĩnh mịch lại rõ ràng vô cùng. Vốn còn đang khóc thút thít bây giờ bé im lặng hẳn , đôi mắt cũng trở nên trong veo ráo hoảnh , cảm giác vừa mừng vừa lo nhanh chóng bao phủ tâm trí. Bé sợ là có người lạ lại bắt đi , nhưng lại càng mong chờ là ba ba tới cứu bé.

Cậu nhóc đi theo hành lang dài đi đến trước căn phòng duy nhất có sáng đèn.